Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. 10 Ngày Sinh Tử: Kẻ Nói Dối Cuối Cùng (Dịch)
  4. Chương 39: Lòng người hiểm hơn miệng thú

10 Ngày Sinh Tử: Kẻ Nói Dối Cuối Cùng (Dịch)

  • 1 lượt xem
  • 1350 chữ
  • 2026-05-02 11:53:44

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Con gấu đen lại tiến tới một bước.

 Khoảng cách giữa nó và Kiều Gia Kính giờ chỉ còn hơn một mét.

Lúc này, Kiều Gia Kính tuyệt đối không dám nhúc nhích thêm phân nào.

Cánh tay con gấu rất dài, chỉ cần anh bước tới một chút nữa là sẽ lọt thỏm vào tầm quét của nó.

Đó chẳng khác nào tự sát.

Anh đành phải nín thở, chậm rãi lùi lại một bước.

Chứng kiến cảnh này, Tề Hạ không khỏi căng thẳng.

Quy luật đối đầu giữa các loài động vật vốn rất đơn giản: kẻ nào lùi bước, kẻ đó sợ hãi.

Mà một khi đã sợ, kẻ đó sẽ biến thành con mồi.

Thấy Kiều Gia Kính lùi lại, sự dè chừng của gấu đen tan biến, thay vào đó là luồng khí thế cuồng bạo.

Nó đã tin chắc rằng sinh vật trước mắt không hề có khả năng đe dọa mình.

Ba giây lặng ngắt trôi qua, con gấu bất ngờ vồ tới.

Đôi tay hộ pháp của nó giáng xuống như một cột đá nghìn cân.

Kiều Gia Kính không dám mạo hiểm, anh thu người né đòn, sau đó mượn đà lăn một vòng trên mặt đất rồi lập tức vùng dậy chạy thục mạng.

Con gấu gầm lên một tiếng hãi hùng, nện cả bốn chi xuống sàn, đuổi theo sát nút.

Giờ đây, trong mắt nó, Kiều Gia Kính chính là con mồi.

"Thằng lừa đảo! Nhanh cái tay lên!"

Kiều Gia Kính vừa chạy vừa hét lớn:

"Mạng cùi của tao giao hết cho mày đấy!"

"Đừng có tin tôi quá!"

Tề Hạ cũng toát mồ hôi hột:

"Tôi còn chẳng biết tấm sắt kia là cái thứ gì nữa..."

"Mẹ kiếp, bớt lảm nhảm đi!"

Kiều Gia Kính chửi thề:

"Mau đi 'lấy hàng' đi!"

Thấy con gấu đã bị nhử đi, Tề Hạ lập tức lao về phía tấm sắt tròn nằm trên sàn.

Theo logic, không trò chơi nào là tử lộ hoàn toàn, chắc chắn phải có một "sinh lộ".

Trong căn phòng trống huếch này, đường sống duy nhất chỉ có thể nằm ở tấm sắt kia.

Đến gần quan sát, tấm sắt tròn trông khá loang lổ và gỉ sét.

"Cái này..."

Tề Hạ đưa tay sờ thử.

Đây chỉ là một tấm sắt tròn bình thường, không có bất kỳ cơ quan hay dòng chữ gợi ý nào.

"Đùa nhau à..."

Tề Hạ cảm giác mình bị chơi xỏ.

Tấm sắt này chẳng khác gì một miếng rác thải trôi nổi.

Kiều Gia Kính chạy được vài chục bước thì con gấu đã kề sát sau lưng.

Anh đột ngột dừng lại, quay ngoắt người gầm lên một tiếng: "Đồ ngu!!"

Con gấu bị bất ngờ trước tiếng hét, nó lập tức lùi lại một bước dài rồi đứng thẳng bằng hai chân sau.

Kiều Gia Kính cười lạnh, đưa ngón tay chỉ thẳng vào mặt nó:

"Hết hồn chưa? Con thú ngu xuẩn, mày tưởng tao sợ mày chắc? Nghe cho rõ đây..."

Con gấu ngẩn ra nhìn Kiều Gia Kính, dường như thực sự đang đợi anh nói gì đó.

Đám người còn lại cũng chết trân, đồng loạt nhìn về phía Kiều Gia Kính.

Họ không hiểu anh định nói đạo lý gì với một con gấu đen.

Nhưng điều không ai ngờ tới là ngay khi con gấu vừa đứng yên, Kiều Gia Kính chẳng hề do dự, xoay người vắt chân lên cổ chạy tiếp.

Biết mình bị trêu ngươi, con gấu gầm lên điên cuồng rồi lại đuổi theo.

Lúc này, Tề Hạ đã lật tấm sắt lại để nghiên cứu.

Miếng sắt rất dày và nặng, không có tay cầm, muốn dùng nó để che chắn đòn tấn công của gấu là điều không thể.

Chưa kịp nghĩ ra giải pháp, Tề Hạ bỗng thấy lưng đau nhói.

Một lực va chạm cực mạnh hất văng anh sang một bên.

Anh vốn đang ngồi xổm nên không kịp trụ vững, ngã lăn ra đất.

Kẻ vừa tông trúng anh chính là người đàn ông trung niên trong đội.

Ông ta nhìn Tề Hạ đang nằm dưới đất, lẩm bẩm một câu "xin lỗi" rồi dựng tấm sắt lên, nghiến răng đẩy nó về phía góc tường.

Ông ta dùng tấm sắt chặn trước mặt, run rẩy thu mình trốn vào góc chết.

Tề Hạ cau mày, hỏng bét rồi.

Cách này anh cũng từng nghĩ qua.

Dùng tấm sắt chặn góc tường để ẩn nấp sẽ tăng cao tỉ lệ sống sót, nhưng như vậy thì chỉ có một người được sống, và trò chơi sẽ trở nên vô nghĩa.

Dùng một cái "Đạo" để đánh cược mạng sống, cuối cùng chỉ thắng lại được đúng một cái "Đạo".

Nếu là Tề Hạ, anh sẽ không chọn kết quả huề vốn này.

"Thằng lừa đảo, xong chưa?!"

Kiều Gia Kính lại gào lên:

"Mày thật sự coi mạng tao như cỏ rác đấy à!"

"Từ từ đã..."

Tề Hạ do dự đáp:

"Cho tôi thêm chút thời gian..."

Đầu óc anh xoay chuyển liên tục.

Giờ có cướp lại tấm sắt cũng chẳng ích gì, vì anh muốn cứu cả mạng mình lẫn Kiều Gia Kính.

Nhưng diện tích tấm sắt có hạn, chỉ vừa đủ che cho một người.

Biết tính sao đây?

Nhờ Kiều Gia Kính cầm chân con gấu, tám người còn lại tạm thời an toàn.

Nhưng trò chơi mới trôi qua hơn một phút, không ai có thể trông chờ Kiều Gia Kính cầm cự suốt mười phút được.

Lúc này, một cô gái hơi mập lao về phía người đàn ông trung niên, giọng run lẩy bẩy:

"Cho tôi trốn với... Làm ơn... Tôi không muốn chết..."

"Không được, biến đi!"

Người đàn ông hét lên từ sau tấm sắt:

"Chỗ này chỉ đủ cho một người thôi! Cả hai cùng vào là chết chùm cả lũ đấy!"

"Không đâu!"

Cô gái khóc lóc, đôi chân nhũn ra không còn sức lực:

"Mỗi người nấp một bên, chắc chắn sẽ không sao..."

Đúng lúc đó, tên đeo kính cùng đội với người đàn ông trung niên cũng hớt hải chạy tới.

Hắn chẳng thèm hỏi han, trực tiếp nhấc tấm sắt ra rồi chen lấn vào góc tường.

"Này! Thằng kính cận kia!"

Người đàn ông trung niên hoảng loạn:

"Mày làm cái gì thế?"

Tên đeo kính nghiến răng:

 "Lão Lữ, ông không thể ích kỷ giữ mạng một mình được!"

Tấm sắt vốn đang nấp yên trên tường giờ bị xô lệch, ngả nghiêng vì sự gia nhập của tên kính cận.

Thân hình Lão Lữ vốn mập mạp, tấm sắt giờ hoàn toàn không che xuể cho cả hai.

Cô gái mập thấy vậy cũng chẳng buồn xin xỏ nữa, cô lách vào nấp ở phía bên kia tấm sắt.

Bốn người còn lại thấy thế cũng không chạy loạn nữa, đồng loạt lao về phía tấm sắt tròn.

Bởi đó là đường sống cuối cùng của bọn họ.

"Lũ ngu..."

Tề Hạ chậm rãi tiến lại gần đám đông.

Chỉ trong vài giây, tám con người đã lao vào cấu xé nhau chỉ để tranh giành một chỗ nấp sau miếng sắt rỉ.

"Lão Lữ! Đừng có ích kỷ như thế! Buông tấm sắt ra để mọi người cùng nghĩ cách!"

"Thằng kính cận kia! Mày còn trẻ, chạy đua được với gấu, chứ tao già rồi sao chạy nổi!"

"Mau lên, cướp lấy tấm sắt!"

"Thằng chó kia cút ra! Hết chỗ rồi!"

Lúc này, khí thế của họ trông như thể có thể tay không giết gấu, nhưng trong cơn bạt mạng, họ lại chọn cách túm tóc, bóp cổ nhau đến hộc máu mồm chứ nhất quyết không chịu rời xa miếng sắt nửa bước.

Tấm sắt tội nghiệp bị gạt sang một bên, nằm trơ trọi dưới đất.

Phía bên kia, Kiều Gia Kính đã bị dồn vào góc tường.

Thấy đường cùng, anh lại dùng chiêu cũ, quát lớn một tiếng rồi quay người lại.

Lần này con gấu tuy có giật mình nhưng không hề có ý định lùi bước.

Nó vồ đôi tay hộ pháp về phía trước, Kiều Gia Kính nghiêng người né tránh trong gang tấc.

Những bộ móng vuốt sắc lẹm rạch lên tường những vết sâu hoắm.

"Chết tiệt!"

Kiều Gia Kính trừng mắt nhìn con thú:

"Mày quá đáng lắm rồi đấy..."

Tề Hạ biết nếu mình không ra tay ngay lúc này, Kiều Gia Kính chắc chắn sẽ bỏ mạng.

Mà một khi anh chết, những kẻ còn lại cũng sẽ bị con thú xé xác từng người một.

Thật nực cười khi trong đám đông này, chỉ có mỗi Kiều Gia Kính dám đối đầu trực diện với con thú để bảo vệ tất cả bọn họ.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top