"Khoan đã..."
Tề Hạ nheo mắt, tâm trí anh xoay chuyển cực nhanh.
"Vừa phải chống chọi với kẻ thù, vừa phải bảo vệ đồng đội?"
Kịch bản này nghe quen tai thật.
Nhưng... lần này thực sự có cách.
Tề Hạ lao đến bên tấm ván sắt, dùng sức đẩy vật nặng trịch ấy đứng lên.
Anh lăn nhẹ nó trên mặt đất, lẩm nhẩm tính toán tính khả thi của kế hoạch trong đầu.
"Này! Kiều Gia Kính!"
Tề Hạ hét lớn.
"Có đáp án rồi! Lại đây mau!"
"Đợi câu này của cậu hơi lâu rồi đấy."
Kiều Gia Kính gằn giọng.
"Chờ đó, tới ngay."
Con gấu đen linh cảm thấy con mồi sắp tẩu thoát.
Nó rống lên, đứng thẳng bằng hai chân sau để mở rộng tầm sát thương.
Nhưng Kiều Gia Kính không hề có ý định bỏ chạy.
Anh bất ngờ lao vọt về phía trước, hai chân cắm chặt xuống đất, lực từ eo truyền thẳng lên vai.
Cú đấm tay phải xoáy một vòng 180 độ, nổ thẳng vào mặt con quái thú.
Bốp!
Một tiếng động khô khốc vang lên.
Cú đấm trực diện khiến con gấu khổng lồ lảo đảo lùi lại hơn một bước.
Con gấu sững sờ trong giây lát.
Nhiệt khí phun ra từ mũi nó thành từng luồng trắng đục.
Nó lắc mạnh cái đầu to xác, có vẻ cú đấm sấm sét vừa rồi đã làm nó choáng váng.
Nó không thể ngờ con mồi vốn chỉ biết chạy trốn lại sở hữu lực bộc phát kinh người đến thế.
Kiều Gia Kính cũng xuýt xoa, lắc lắc cánh tay đang tê dại vì phản lực, chửi thề một tiếng:
"Cái đồ ngu nhà mày... mặt dày thật đấy."
Con gấu tỉnh đòn, gầm lên thị uy rồi vung bộ móng vuốt xé gió lao xuống.
Kiều Gia Kính dán chặt mắt vào từng chuyển động của đối phương.
Anh lùi nhẹ chân phải, xoay chuyển trọng tâm cực nhanh để né đòn.
Cú vồ hụt khiến con gấu mất đà, suýt ngã nhào về phía trước.
Chớp lấy kẽ hở đó, anh khom người, tung một cú móc ngược từ dưới lên, găm thẳng vào hàm dưới của nó.
Tiếng rên rỉ quái dị vang lên.
Con gấu lại dính thêm một đòn nặng.
Dù lớp da dày thịt béo khiến nó chưa gục ngay, nhưng rõ ràng nó đã bắt đầu kiêng dè người đàn ông trước mặt.
"Mẹ kiếp, tay sắp gãy rồi mà nó vẫn chưa sụm."
Kiều Gia Kính nhổ toẹt một bãi nước miếng, lộn nhào một vòng điêu luyện thoát khỏi tầm kiểm soát của con thú.
Chứng kiến cảnh đó, Tề Hạ hơi sững người.
Anh cứ ngỡ Kiều Gia Kính chỉ là hạng lưu manh phố chợ, không ngờ kỹ năng chiến đấu của gã lại thượng thừa đến thế.
Từng chiêu thức đều gọn gàng, thực dụng, mang hơi hướng của võ thuật tổng hợp (MMA) chứ không phải kiểu đánh lộn vỉa hè.
Kiều Gia Kính lao đến cạnh Tề Hạ, vừa vung vẩy bàn tay phải cho đỡ tê vừa hỏi:
"Giờ làm sao?"
"Anh lên đi!"
Tề Hạ bừng tỉnh, ra hiệu.
"Dùng tấm ván sắt này làm khiên, chặn đứng đòn tấn công của nó."
"Chỉ vậy thôi?"
Kiều Gia Kính nhíu mày nghi hoặc.
"Thiên tài như cậu mà chỉ nghĩ được có thế thôi à? Tôi tưởng cậu phải có chiêu gì cao tay hơn chứ!"
"Không, đây là cách tối ưu nhất lúc này!"
Tề Hạ kéo Kiều Gia Kính lại, đẩy gã vào vị trí đỡ tấm ván.
Vì tấm ván hình tròn nên rất khó đứng vững trên mặt đất.
Kiều Gia Kính phải hạ thấp trọng tâm, dùng vai tì mạnh vào mặt sắt để cố định nó.
"Thứ này nặng kinh khủng..."
Gã nghiến răng.
"Tôi không nhấc nổi đâu."
"Không cần nhấc."
Tề Hạ giải thích nhanh.
"Chỉ cần lăn nó trên mặt đất là được!"
"Mẹ nó, hiểu rồi. Nhưng tấm ván này chắn hết tầm nhìn, tôi chẳng thấy con súc sinh kia ở đâu thì đỡ kiểu gì?"
Con gấu đen lúc này đã mất kiên nhẫn, nó gầm gừ, thận trọng tiến lại gần.
"Tôi sẽ quan sát hộ anh."
Tề Hạ đứng ngay sau lưng Kiều Gia Kính.
"Cậu á?"
"Phải. Tôi sẽ túm áo anh từ phía sau. Tôi kéo sang phải, anh lăn ván sang phải. Tôi kéo sang trái, anh lăn sang trái. Rõ chưa?"
"Được..."
Kiều Gia Kính gật đầu, điều chỉnh hướng tấm ván đối diện với con thú.
"Cứ thế này chắc mạng hai ta tạm ổn... nhưng không biết lũ khốn kia có lao vào cướp ván không."
"Chúng không dám."
Tề Hạ lạnh lùng.
"Vì tôi sẽ bảo vệ tất cả mọi người ở đây."
"Nói đùa à?"
Kiều Gia Kính khựng lại.
"Cậu định dùng cái khiên này chắn cho cả lũ sao?"
"Này!"
Tề Hạ quay đầu về phía đám đông đang hỗn chiến, quát lớn:
"Muốn chết thì cứ đánh tiếp đi! Còn muốn sống thì cút hết ra sau lưng tôi!"
Đám đông sững lại, đồng loạt nhìn về phía Tề Hạ và tấm ván sắt trong tay Kiều Gia Kính.
Gã trung niên dẫn đầu đám hỗn chiến loạng choạng đứng dậy, mặt mũi bầm dập vì bị cào cấu:
"Hai thằng ranh con, buông tấm ván ra mau!"
Lão ta lảo đảo lao tới định cướp lại tấm ván.
Kiều Gia Kính đang bận giữ khiên không thể buông tay, chỉ biết trừng mắt đe dọa.
Tề Hạ lập tức bước lên một bước, chắn ngang giữa hai người.
"Cút ra!"
Gã trung niên gầm lên.
"Thằng Kính Cận đâu! Lại đây phụ một tay!"
Tư duy của Tề Hạ hoạt động với tốc độ cực đại.
Một quy luật lóe lên trong đầu anh:
"Nguyên lý 80/20. Quyền quyết định thường chỉ nằm trong tay 20% cá nhân. Muốn kiểm soát một đám đông, chỉ cần khống chế những kẻ cầm đầu..."
Không để lão ta kịp gọi đồng bọn, Tề Hạ bất ngờ vươn tay, bóp chặt lấy cổ lão.
Gã trung niên không thể tin nổi gã thanh niên trông thư sinh này lại ra tay tàn nhẫn đến thế.
Lão nghẹn họng, chết lặng.
"Đừng làm loạn nữa."
Giọng Tề Hạ sắc lạnh.
"Muốn sống thì nghe tôi."
"Nghe mày? Mày là cái thá gì mà bắt tao nghe?"
Lão ta cố thốt ra trong hơi thở đứt quãng, ánh mắt đầy phẫn nộ.
Tề Hạ không nói thêm, lực tay càng lúc càng siết chặt:
"Tôi không đứng đây để thương lượng với ông."
Kiều Gia Kính đứng bên cạnh cũng phải nhíu mày.
Gã vốn chỉ thấy Tề Hạ thông minh, nghĩ rằng đi theo anh sẽ có cửa sống, không ngờ anh còn ẩn chứa sự tàn bạo đáng sợ đến mức này.
"Khụ khụ... buông... buông ra..."
Gã trung niên bắt đầu ngạt thở, đôi tay vùng vẫy đấm loạn xạ vào tay Tề Hạ.
"Mày bị điên à..."
"Hoặc bị tôi bóp chết tại đây, hoặc ngoan ngoãn đứng ra sau."
Ánh mắt Tề Hạ lạnh lẽo, không một chút cảm xúc.
"Chọn đi."
Thằng Kính Cận thấy đại ca bị khống chế thì vội lao lên, giọng run rẩy cầu xin:
"Đại ca... không đến mức đó đâu... buông lão Lữ ra trước đã..."
Dù nói vậy, nhưng nó vẫn không ngừng điều chỉnh vị trí, lén lút tiếp cận hòng đánh lén Tề Hạ.
Tề Hạ liếc nhanh, thấu thị ý đồ của nó.
"Quy luật săn bắn..."
Anh nhẩm tính.
"Kẻ đi săn luôn phải hung hãn hơn con mồi. Kẻ giảo quyệt đến đâu cũng có điểm yếu..."
"Đại ca buông ra đi... không thì..."
Kính Cận vừa định ra tay, Tề Hạ đã nhanh hơn một bước.
Anh buông một tay, không bóp cổ mà chộp thẳng vào mặt nó.
Ngón tay cái ấn mạnh lên chiếc mắt kính đã vỡ một bên.
"Ối mẹ ơi!"
Thằng Kính Cận hét lên, nhắm nghiền mắt vì khiếp sợ.
"Mày muốn gây hấn nữa không? Tao sẽ dụi mảnh kính vỡ này vào mắt mày đấy."
"Đừng! Đừng đại ca ơi!"
Kính Cận hoảng loạn xua tay, người khuỵu xuống, cổ ngửa ra không dám nhúc nhích.
"Tôi sai rồi! Đại ca nói gì chúng tôi nghe nấy!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận