Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. 10 Ngày Sinh Tử: Kẻ Nói Dối Cuối Cùng (Dịch)
  4. Chương 4: Trùng Hợp Hay Tử Huyệt?

10 Ngày Sinh Tử: Kẻ Nói Dối Cuối Cùng (Dịch)

  • 4 lượt xem
  • 1245 chữ
  • 2026-04-30 23:33:38

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Gã xăm trổ giơ tay, hất hàm hỏi người đầu dê:

"Này trọng tài, dùng tên giả thì tính thế nào? Có coi là nói dối không?"

Người đầu dê không gật cũng chẳng lắc, chỉ nhàn nhạt đáp:

"Ta không can thiệp vào quá trình. Các ngươi cứ viết cái tên mình nghĩ vào giấy. Chỉ cần nhớ cho kỹ: Quy tắc là tuyệt đối. Kẻ thua cuộc sẽ phải nhận 'hình phạt' từ ta."

Hai chữ "hình phạt" thốt ra đầy lạnh lẽo, khiến cả đám rùng mình ớn lạnh.

"Đấy, thấy chưa! Tôi đã bảo là tôi không nói điêu mà!"

Điềm Điềm sốt sắng kêu lên.

"Nếu nói dối thì tôi đã chết từ nãy rồi đúng không? Dù là nghệ danh thì tên tôi vẫn cứ là Điềm Điềm!"

Chẳng ai thèm đáp lời cô ta.

Cuộc chơi đã vào giai đoạn sinh tử, một chút sơ hở cũng đủ để mất mạng, không ai dám lơ là.

"Thôi, đến lượt tôi."

Gã xăm trổ bĩu môi, vẻ mặt đầy miễn cưỡng.

"Nếu cô em này không bị tính là nói dối, thì tôi chắc chắn cũng qua cửa."

"Tôi là Kiều Gia Kính, sống ở Quảng Đông, nghề nghiệp tự do. Trước khi đến đây, tôi đang đi đòi nợ."

Giọng gã đặc sệt tiếng địa phương, mọi người phải căng tai ra mới nghe rõ.

"Nói thật, thiên hạ bây giờ nực cười lắm. Lúc vay tiền thì hứa hươu hứa vượn, đến lúc trả thì bắt đầu giở quẻ, khóc lóc thảm thiết."

"Mẹ kiếp, bọn chúng chửi quân đòi nợ là lũ quỷ máu lạnh."

"Nhưng cái bọn khốn đó sao không thử nghĩ ngược lại? Lúc chúng túng quẫn nhất, cần tiền nhất, chính tôi là người chìa tay ra giúp. Ngân hàng nào thèm cho chúng vay? Chỉ có tôi thôi. Với bọn chúng, tôi đáng lẽ phải là cứu tinh mới đúng."

"Thế mà chúng đối xử với 'cứu tinh' như thế nào?"

"Đi đâu cũng than nghèo kể khổ, bảo mình bị lừa mất hai triệu tệ nên không có tiền trả. Rồi thì rêu rao bọn tôi độc ác, định lợi dụng lòng thương hại của hàng xóm để lấp liếm cái hố nợ của mình. Lúc vay thì hợp đồng ghi rõ ràng, lãi suất rành mạch. Giờ không trả nổi lại đổ lỗi cho bọn tôi chắc?"

"Tối qua, tôi định cho gã nợ một bài học. Tôi lôi gã lên sân thượng tòa nhà cao tầng. Ai ngờ đất trời bỗng rung chuyển. Tôi vốn chẳng muốn lấy mạng gã, thế mà thằng khốn đó thừa dịp hỗn loạn lại dám móc dao ra định đâm tôi!"

"Trong lúc vật lộn, gã đẩy tôi văng khỏi sân thượng, đập vào một tấm biển quảng cáo. Sau đó thì... tôi chẳng nhớ gì nữa."

Nghe xong câu chuyện, mọi người đồng loạt nhíu mày.

Điềm Điềm dường như chộp được thóp, cười gằn:

"Thấy chưa! Tôi đã bảo anh định đổ bẩn cho tôi mà! Hóa ra chính anh mới là kẻ nói dối!"

"Cái gì? Dựa vào đâu mà bảo tôi nói dối?"

Kiều Gia Kính gầm gừ.

"Tôi ở Thiểm Tây, anh ở Quảng Đông!"

 Điềm Điềm chỉ thẳng mặt gã.

"Câu chuyện của anh rõ ràng là chép lại từ tôi! Chỗ tôi động đất, anh cũng động đất. Tôi bị biển quảng cáo đập trúng, anh cũng va vào biển quảng cáo! Đây không phải bịa đặt thì là gì?"

"Tôi thèm quan tâm cô ở đâu à? Tôi gặp động đất thì tôi bảo động đất."

Gã xăm trổ trợn mắt.

"Tôi mà giấu thì mới là nói dối! Còn biển quảng cáo thì cả thế giới này thiếu gì, chỉ có một tấm chắc?"

"Anh rõ ràng đang nói dối!"

Điềm Điềm khăng khăng.

"Cái nghề đòi nợ thuê của anh vốn chẳng tử tế gì, gian xảo là chuyện thường!"

"Hừ, cái nghề của cô thì cao sang hơn chắc?"

Tề Hạ im lặng quan sát cuộc tranh cãi, trong lòng cảm thấy có gì đó sai sai.

Không phải vì một trong hai người họ nói dối, mà vì chính anh cũng gặp động đất.

Anh không ở Thiểm Tây, cũng chẳng ở Quảng Đông.

Anh ở Sơn Đông.

Trên đời này có trận động đất nào phạm vi khủng khiếp đến thế không?

Nó kéo dài từ đầu này đến đầu kia đất nước, đi qua ít nhất ba tỉnh thành.

Nếu tất cả lời họ nói là thật, thì đây không phải là tai nạn thường, mà là một thảm họa diệt vong chưa từng thấy.

"Đừng cãi nữa, kết thúc sớm đi."

Gã đàn ông vạm vỡ ngồi đối diện quát lên ngăn hai người lại, rồi nhìn sang cô gái tiếp theo.

"Đến lượt cô. Muốn biết ai nói dối thì cứ đợi mọi người kể xong hết đã."

Cả hai hậm hực hừ lạnh một tiếng, im bặt.

Cô gái ngồi cạnh Kiều Gia Kính rụt rè gật đầu.

Đó là Tiêu Nhiễm, một giáo viên mầm non.

Trông cô ta có vẻ sợ hãi tột độ, giọng nói nhỏ rí và run rẩy.

"Trước khi đến đây... tôi đang ở trường đợi phụ huynh đến đón trẻ. Đứa bé đó thường là mẹ đón, nhưng nghe bảo mẹ nó bệnh nặng, có khối u trong não phải phẫu thuật... nên mấy ngày nay bố nó đón thay. Nhưng người bố này hay quên lắm..."

"Tối qua đã hơn 6 giờ, quá giờ tan tầm lâu rồi, chẳng hiểu sao gọi điện ông bố kia mãi không bắt máy..."

"Tôi không biết địa chỉ nhà nên chỉ có thể dắt bé ra ngã tư đứng đợi."

"Thật ra tối đó tôi cũng có việc riêng... Tôi có hẹn với bác sĩ tâm lý. Tôi cảm thấy mình không còn yêu nghề giáo nữa, định nhờ bác sĩ tư vấn khai thông đầu óc."

"Nhưng chờ mãi mấy tiếng đồng hồ, cuộc hẹn coi như tan tành."

"Đúng lúc tôi đang thẫn thờ thì mặt đất bỗng rung lắc dữ dội. Tôi sợ cứng người... Mất vài giây mới nhận ra là động đất..."

"Cảm giác động đất kinh khủng lắm... Đất không nảy lên mà lắc lư qua lại, giống như mình đang đứng trên bàn rồi có ai đó cứ ra sức rung cái bàn ấy..."

"Tôi vội ôm chặt đứa bé vào lòng. Chẳng biết phải làm sao, tôi nhìn ra xa thấy ba tòa tháp của chùa Sùng Thánh đều đã nứt toác... May mà chỗ chúng tôi đứng là bãi đất trống."

"Ngay sau đó, một chiếc ô tô mất lái lao thẳng về phía chúng tôi... Tôi chỉ kịp bế thốc đứa bé chạy đi, nhưng mặt đất cứ chao đảo khiến tôi vấp ngã liên tục."

"Lần ngã cuối cùng, đầu tôi đập mạnh xuống đất... rồi lịm đi. Lúc tỉnh lại đã thấy mình ở chỗ này."

Câu chuyện kể ra chẳng có gì quá đặc sắc.

Duy nhất một điểm khiến Tề Hạ lưu tâm: "Ba tòa tháp chùa Sùng Thánh".

Địa danh này nằm ở Đại Lý, Vân Nam.

Tề Hạ khẽ miết ngón tay lên tấm thẻ trên bàn. Dù tay đang che đi ba chữ ấy, anh vẫn biết rõ bên dưới là: "Nói dối giả".

Chẳng lẽ... có nhiều hơn một kẻ nói dối?

Nếu "quy tắc là tuyệt đối", thì lời tên đầu dê nói "chỉ có duy nhất một kẻ nói dối" buộc phải là chân lý.

Anh đã bốc trúng thẻ "Nói dối giả", nghĩa là tám người còn lại không thể nói dối.

Họ đều nói thật.

Nhưng những câu chuyện xuyên qua ba tỉnh thành này lại có những mối liên kết ngầm đầy kỳ lạ.

Không chỉ là động đất, mà cả những chi tiết trong đó cũng khớp nối với nhau một cách quái đản.

Lúc này, mọi ánh mắt đổ dồn về người tiếp theo: gã đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top