Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Bồ Châu (Dịch) (Đã Full)
  4. Chương 136: Hoàng lăng biến động, cố nhân huyết nhuộm bậc thềm

Bồ Châu (Dịch) (Đã Full)

  • 6 lượt xem
  • 5009 chữ
  • 2026-06-04 22:00:45

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Khi Lý Thừa Dục tỉnh lại sau cơn hôn mê, y nhận ra cơ thể mình mềm nhũn, ngã quỵ trên mặt đất. Đợi đến khi khôi phục được chút sức lực, y mới chậm rãi mở mắt, thấy trên đỉnh đầu là một khoảng trời đã rất lâu rồi y không còn được nhìn thấy, là một vòm trời màu xanh nhạt, mây trắng lững lờ trôi.

Thần trí của y như thể vẫn lơ lửng ngoài thân xác.

Y là Hoàng đế, là Hoàng đế của Đế quốc này, thiên hạ đều thuộc về y. Thế nhưng gian thần mưu phản, muốn đoạt ngôi vị và giang sơn của y. Tâm phúc phản bội y, coi thường tôn nghiêm và Thánh lệnh của y. Xung quanh y toàn là loạn thần tặc tử. Y bị bao vây tứ phía, bị cô lập, không biết phải dựa vào đâu. Dẫu vậy, y vẫn dựa vào niềm kiêu hãnh và dòng máu thiên bẩm của mình, quyết ý ngự giá thân chinh.

Y muốn tự tay xoay chuyển càn khôn, bình loạn cứu nguy. Thế nhưng kết cục lại là lần nữa bị phản bội, sa vào tù ngục, bị giam trong một ngục thất tối tăm không thấy ánh mặt trời.

Y không muốn nhớ lại những ngày tháng sống cuộc sống không giống con người đó. Nỗi tuyệt vọng sâu sắc và vô biên ấy đã nuốt chửng y. Ngày này qua ngày khác, đêm này nối tiếp đêm kia, y đau khổ tột cùng, như rơi thẳng xuống địa ngục…

Y từng nghĩ mình đã chết rồi.

Nhưng giờ y đang ở đâu đây?

Y gắng gượng ngồi dậy, đảo mắt nhìn quanh thì mới phát hiện bản thân đang đứng giữa một vùng hoang nguyên rộng lớn, xung quanh là núi non trập trùng, cổ nguyên mênh mang, những cây đại thụ vươn cao che trời, cành lá rì rào trong gió.

Đầu óc y vẫn còn rối loạn, nhất thời không biết mình đang ở phương nào. Mãi đến khi nhìn về phía xa, thấy từng gò đất lớn nhỏ nối tiếp nhau như những quả đồi thấp, bên trên là những lăng mộ được xây dựng uy nghiêm, có minh lâu cao vút, cảnh tượng ấy thoạt nhìn vô cùng quen mắt, y mới dần hoàn hồn.

Nơi này dường như là hoàng lăng, nằm sâu trong Thái Xuyên, cách kinh đô mấy trăm dặm về hướng Tây Bắc.

Thế nhưng… vì sao y lại bị đưa tới nơi này?

Y cho rằng mình đang ở trong mộng. Đúng lúc ấy, y bỗng nhìn thấy một người nữa xuất hiện. Người kia dẫn theo một nhóm thuộc hạ, chẳng phát ra tiếng động nào, chỉ im lặng đứng sau lưng y.

Lý Thừa Dục chưa từng gặp người này bao giờ.

Người kia gọi y một tiếng “bệ hạ”, tự xưng là một kẻ vô danh từng tận tụy dưới trướng Hoàng đế và tuyệt đối trung thành với ngài. Dù vì hoàn cảnh ép buộc mà phải đầu hàng kẻ địch, nhưng trong lòng chưa từng quên ý nguyện báo đáp Hoàng đế. Và lần này cuối cùng ông ta đã có được cơ hội.

Ông ta bẩm báo với Hoàng đế rằng Thẩm Dương đại bại, Đông Đô hỗn loạn. Nhân lúc loạn thế, ông ta cùng thuộc hạ đã cứu Hoàng đế ra ngoài rồi đưa về đây. Ban đầu, họ định hộ tống Hoàng đế về thẳng kinh đô, nhưng khi đến nơi, họ mới phát hiện kinh đô đổi chủ.

Trong ngoài kinh đô, trên dưới triều đình, ai nấy đều cho rằng Hoàng đế đã chết. Cho dù y còn sống, cũng chẳng còn ai để tâm tới sự tồn tại của y nữa. Những người đó đang chuẩn bị ủng hộ Lý Huyền Độ đăng cơ, tuy rằng lúc này Lý Huyền Độ còn đang dẫn binh tấn công Đông Đô, chưa kịp quay về, thì đó cũng chỉ là chuyện sớm muộn. Vì thế, họ không dám để lộ thân phận Hoàng đế, sợ sẽ rước họa sát thân cho y. Trong cảnh không còn nơi nào để đi, họ đành đưa Hoàng đế tới đây, đồng thời khống chế toán quân canh giữ hoàng lăng.

Con đường tiếp theo nên đi thế nào, chỉ đợi Hoàng đế định đoạt.

Lý Thừa Dục không nhớ nổi từ bao giờ dưới trướng mình lại có một hộ vệ trung thành đến mức sẵn sàng liều chết để bảo vệ y, cũng như không nhớ nổi hắn đã cứu y khỏi phản quân bằng cách nào.

Y đã không còn sức lực để nghĩ thêm bất cứ điều gì nữa.

Hơn nữa, những điều ấy thực ra cũng không còn quan trọng nữa.

Lúc này, điều cuối cùng có thể níu kéo sự chú ý của y là việc kinh đô đã hoàn toàn vứt bỏ y rồi.

Y là Hoàng đế, từng nắm trọn mọi thứ trong tay. Thế nhưng lúc này, tất cả những thứ vốn thuộc về y lại sắp bị người hoàng thúc là Lý Huyền Độ cướp đoạt!

Lý Huyền Độ không chỉ cướp đi người phụ nữ y nhớ mãi không quên, mà giờ đây, hắn còn định cướp cả ngai vàng vốn thuộc về y!

Mọi lo lắng, hoài nghi đều biến thành sự thật. Nỗi sợ hãi cùng thù hận kéo dài từ đời phụ hoàng, từ lâu đã thấm sâu vào cốt tủy, hòa vào huyết mạch của y, đến giây phút này bỗng dưng phát tác, cuồn cuộn dâng trào, nuốt chửng y.

Trở về hoàng cung, đoạt lại những thứ thuộc về mình đã trở thành ý niệm duy nhất còn tồn tại trong đầu y lúc này.

Máu huyết sôi lên vì giận dữ, y bỗng trở nên kích động, chống tay bò dậy khỏi mặt đất, sau đó, y truyền gọi quan giữ lăng đến, truyền lệnh lập tức phái người về kinh đô báo tin, gọi Quách Lãng và Diêu hầu nhanh chóng đến đây diện kiến y.

Từ trước tới nay, ở hoàng lăng vẫn luôn có một đội quân đóng giữ, số lượng không nhiều, chỉ độ khoảng hai trăm người.

Vị quan giữ lăng này được phái tới đây sau khi Thái hoàng Thái hậu Khương thị băng hà.

Trước kia, khi kinh đô vẫn còn yên ổn, chẳng mấy khi ông ta được may mắn nhìn thấy dung mạo Hoàng đế. Giờ đây, đối diện với một kẻ tóc tai rối bù, mặt mũi lem luốc chẳng khác gì phường ăn xin, còn dám tự xưng là Hoàng đế, đương nhiên ông ta không tin. Ngặt nỗi ông ta đang bị khống chế và không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận.

Lý Thừa Dục thở dốc vì phẫn nộ, ánh mắt dán chặt vào bóng lưng quan giữ lăng đã rời đi, đột nhiên gọi ông ta quay lại.

Y ngoảnh đầu, nhìn chằm chằm về phía điện Phụng An ở đằng xa một lúc lâu, gương mặt dần trở nên méo mó. Đến khi quay về, y nghiến răng, nói từng chữ: “Truyền Tần vương phi đến đây gặp trẫm!”

“Nếu nàng dám chống lệnh, trẫm sẽ châm lửa, thiêu rụi điện Phụng An này cho xem!”

Khi nói những lời ấy, gương mặt y vặn vẹo dữ tợn, hàm răng nghiến chặt.

Bên trong điện Phụng An là nơi lưu giữ ba lớp quan quách của Thái hoàng Thái hậu Khương thị, chờ ngày hạ táng.

Quan giữ lăng hoảng hồn biến sắc, sợ gã điên từ đâu chui ra này sẽ làm ra chuyện táng tận lương tâm ấy thật, không dám trì hoãn thêm nữa mà vội vã xuống núi, cưỡi ngựa phi như điên về kinh đô để báo tin.

Khi nhận được tin này, Bồ Châu đang ở quận thành Hà Tây.

Từ khi Lý Huyền Độ nhập quan, chớp mắt đã nửa năm trôi qua.

Chỉ mấy ngày trước đó, nàng đã nhận được một phong thư do hắn gửi đến, nói rằng hắn đã đánh tới Đông Đô.

Xét theo tình hình hiện tại, chỉ cần chiếm được Đông Đô, cuộc phản loạn kéo dài hơn một năm qua hẳn sẽ nhanh chóng bị dập tắt.

Mới đây, Đoan vương đã phái sứ giả đến, thay mặt triều đình, ngỏ ý đưa nàng về kinh trước.

Song Bồ Châu đã từ chối lời đề nghị ấy.

Khi cục diện bình định trở nên sáng tỏ, thất bại của phản quân là điều không thể tránh khỏi, dưới vẻ bình lặng bên ngoài ở kinh đô, sóng ngầm đang âm ỉ nổi lên.

Đoan vương và các quan đại thần đều hy vọng nàng sớm vào kinh.

Nhưng hiển nhiên, gia tộc họ Diêu lại có những kỳ vọng khác.

Ngay trước khi sứ giả của Đoan vương đến, đã có người dùng danh nghĩa của Diêu hậu mang theo lễ vật đến thăm nàng. Người đó nói rằng Hoàng đế đã lấy thân mình hiến dâng cho xã tắc, Diêu hậu hiện đang nén đau, ở trong cung dưỡng thai, trên dưới triều đình đều ngóng trông ngày Hoàng hậu lâm bồn. Họ cũng nói rằng nếu Diêu hậu có phúc, sinh được long tử cho thiên hạ, với danh phận trưởng nối, Diêu gia mong rằng Tần vương và Tần vương phi sẽ tận lực dìu dắt, nâng đỡ đứa trẻ. Nếu được vậy, họ sẽ vô cùng cảm kích, vân vân và mây mây.

Thực ra Bồ Châu hiểu rất rõ điều Diêu gia muốn là gì.

Hiện tại, Lý Huyền Độ vẫn đang ở tiền tuyến bình loạn. Thời điểm này không phải là lúc nàng nên chủ động nhúng tay vào chuyện ở kinh đô. Quan trọng hơn, chính nàng cũng chẳng muốn nhúng tay vào.

Khi Lý Huyền Độ rời đi, Loan nhi vừa tròn một tháng, nay thằng bé đã được nửa tuổi, cánh tay cẳng chân nhỏ nhắn, tròn tròn mũm mĩm, chẳng những biết bò biết ngồi mà còn nhận ra những người thân quen bên mình. Khi bị trêu chọc, thằng bé sẽ bật cười khanh khách, trông vô cùng đáng yêu.

Con trai đang lớn từng ngày, nên nàng chỉ mong Lý Huyền Độ sẽ sớm trở về, nếu không thì Loan nhi thậm chí sẽ không nhận ra cha mình.

Về Lý Thừa Dục, nàng đã sớm nghe nói y ngự giá thân chinh nhưng lại bị thủ hạ phản bội, cuối cùng trở thành tù binh.

Nàng từng cho rằng Lý Thừa Dục đã bị Thẩm Dương giết chết. Khi ấy, tâm tình nàng khá phức tạp. Nhớ đến chuyện kiếp trước, ngoài nỗi thương cảm nhàn nhạt, còn có chút xót xa cho số phận y, giận y không biết phấn đấu. Thậm chí ngay lúc đó, nàng còn sai người đến chùa làm pháp sự siêu độ cho y. Không ngờ y vẫn còn sống, không chỉ sống, mà còn xuất hiện theo cách này, lấy điện Phụng An ra để uy hiếp, ép nàng phải tới.

Nếu điện Phụng An, nơi an đặt quan quách của Hoàng tổ mẫu, bị y phóng hỏa thiêu rụi, thì cả đời này, nàng sẽ không tha thứ nổi cho chính mình.

Nàng không dám chậm trễ dù chỉ một khắc. Sau khi giao Loan nhi cho nhũ mẫu và Lý Tuệ Nhi, người luôn ở bên bầu bạn với mình, nàng dẫn Lạc Bảo cùng thị vệ lên đường, sau cùng, nàng bỏ xe cưỡi ngựa, không quản nhọc nhằn, miệt mài lên đường bất kể ngày đêm. Và rồi, sau gần mười liên tục rong ruổi trên đường, nàng đã trở về kinh đô, đi thẳng đến hoàng lăng.

Đã hơn nửa tháng trôi qua kể từ khi Lý Thành Dục xuất hiện ở hoàng lăng. Trước cổng lăng và các lối ra vào đều bị Cấm quân phong tỏa chặt chẽ, canh phòng nghiêm ngặt. 

Đoan vương dẫn theo các quan viên có liên quan, ngày đêm trấn giữ nơi này, không dám lơ là cảnh giác.

Thấy Bồ Châu tới, Đoan vương tự mình ra đón rồi dẫn nàng vào trong. Chưa đợi nàng mở lời, trên đường ông đã nói trước rằng tình hình cực kỳ bất ổn. Lý Thừa Dục dường như càng lúc càng trở nên điên loạn. Ban đầu y đòi trở về hoàng cung, nhưng đến khi Đoan vương đồng ý thì y lại không chịu ra nữa, sợ họ muốn lừa y ra ngoài để giết chết. Bây giờ, mặc cho khuyên nhủ thế nào, y cũng không chịu bước ra nửa bước. Y đã đổ toàn bộ số dầu hỏa trong mấy chiếc vạc lớn vốn dùng để thắp đèn trường minh bên trong điện Phụng An và các minh đường lân cận, cầm theo mồi lửa, đứng trước cửa điện, không cho bất kỳ ai tới gần.

Một khi y phóng hỏa, điện Phụng An sẽ hóa thành biển lửa chỉ trong chớp mắt, muốn cứu cũng không còn kịp nữa.

“Người đi cùng ai? Lẽ nào chỉ đi một mình?”

Bồ Châu vén tấm mạng che mặt, vừa bước nhanh vào trong, vừa hỏi.

“Theo lời quan giữ lăng báo lại, hôm ấy bệ hạ cùng một đội nhân mã không rõ từ đâu đột ngột xuất hiện. Họ không đề phòng, hoàng lăng nhanh chóng bị chiếm giữ. Sau đó Cấm quân vào núi, hẳn biết không địch nổi Cấm quân nên toán quân kia đã biến mất không thấy tăm hơi, chỉ còn lại mỗi mình bệ hạ.”

Bồ Châu biết một thuyết thế này: năm xưa hoàng lăng được dựng lên ở đây, ngoài yếu tố phong thủy thì còn vì yếu tố địa hình. Ngoài làm hoàng lăng, mục đích khác là để bảo vệ, yểm trợ kinh đô nếu kinh đô bị kẻ địch tấn công. Bởi vậy đường núi quanh đây cực kỳ phức tạp, có thể tiến cũng có thể lui. Nhiều khả năng người của Lý Thừa Dục đã lợi dụng địa hình này để trốn thoát.

Trong lúc trò chuyện, nàng đã đến nơi.

Quách Lãng cũng có mặt ở đó. Biết Bồ Châu đã tới, ông ta liền bước ra đón.

Sắc mặt ông ta nặng nề. Sau khi chào hỏi Bồ Châu đôi câu, ông ta liền thở dài, nói rằng những ngày qua, ông ta và Đoan vương đã cố gắng hết sức, thuyết phục người bên trong ra ngoài, nhưng người ở trong kia chỉ khăng khăng làm theo ý mình, không chịu nghe ai khuyên giải. Vì bất lực và sợ có chuyện không may xảy ra với điện Phụng An, nên họ đành kinh động đến nàng.

Cách nói của ông ta có phần khác với Đoan vương.

Đoan vương vẫn gọi người bên trong là “bệ hạ.”

Còn Quách Lãng thì dùng bốn chữ “người ở trong kia” để chỉ người đó.

Hiển nhiên, ông ta không thừa nhận thân phận của y, giọng điệu cũng mập mờ khó đoán.

Còn về một trọng thần khác trong triều đình kinh đô, cha ruột của Diêu Hoàng hậu, Diêu hầu, thì Bồ Châu vẫn chưa thấy bóng dáng ông ta đâu.

Tình thế cấp bách, nàng cũng không kịp hỏi nhiều. Dưới sự dẫn đường của Đoan vương và Quách Lãng, nàng đi thẳng đến điện Phụng An. Chưa kịp đến gần, từ khoảng cách mấy chục trượng, nàng đã nghe một tiếng quát the thé đầy cuồng nộ loáng thoáng vọng ra từ trong đại điện: “Đứng lại! Nếu các ngươi còn dám tiến thêm một bước nữa, trẫm sẽ đốt sạch nơi này!”

Tiếng vừa dứt, cánh cửa điện đã bị người bên trong giật tung. Bồ Châu nhìn thấy một bóng người đứng sau bậc cửa điện. Đầu tóc bù xù, rối bời như cỏ dại, mặt mũi lấm lem bẩn thỉu, y đang cầm một cây nến, vung vẩy loạn xạ. Y gào thét đến khàn cả giọng, ánh mắt điên cuồng, y phục trên người thì rách nát đến mức gần như không thể phân biệt nổi màu sắc ban đầu.

Đây hoàn toàn không phải hình ảnh về Lý Thừa Dục trong ký ức của Bồ Châu. Người đang đứng trước mắt nàng còn đâu vẻ cao quý ngời ngời, kim quan hoa phục của dòng dõi thiên gia thuở trước?

Đoan vương và Quách Lãng vội dừng bước.

Đoan vương lớn tiếng gọi: “Bệ hạ, Tần vương phi đã đến rồi! Người nhìn kỹ xem, có phải nàng ấy không?”

Thấy ánh mắt y rốt cuộc cũng dừng lại trên người mình, Bồ Châu liền tiếp lời: “Bệ hạ! Người muốn ta đến, ta đã đến rồi. Người có việc gì?”

Lý Thừa Dục nhìn chằm chằm nàng suốt một lúc lâu, vẻ mặt rốt cuộc cũng dịu lại.

Đoan vương lén thở phào.

“Bệ hạ, vương phi đã đến rồi, người hãy ra ngoài trước đã. Có chuyện gì thì từ từ bàn bạc với nàng ấy…”

Ông dẫn vài thân tuỳ tiến lên, vừa nói vừa thử bước vào trong. Nhưng chân ông vừa mới nhích thêm một bước thì Lý Thừa Dục đã phát hiện ra. Y gầm lên dữ tợn: “Cút! Tất cả các ngươi cút ra ngoài! Để một mình nàng ấy lại!”

Gào xong, thấy đối phương vẫn chưa nhúc nhích, mắt y lóe sáng, tay giơ cao ngọn nến, làm bộ muốn châm lửa lên tấm rèm đã bị y tẩm đẫm dầu.

“Khoan đã!”

Bồ Châu vội ngăn y lại, bảo Đoan vương và Quách Lãng trước cứ đưa người lui ra, để nàng ở lại đây một mình.

“Không được!”

Cả hai đồng thanh khuyên can.

“Giờ có vẻ bệ hạ không được tỉnh táo. Lỡ người làm tổn thương vương phi thì biết phải làm sao?”

Bồ Châu nhìn sang đối diện, thấy thần sắc Lý Thừa Dục kích động trở lại, nàng sợ y lỡ tay châm lửa thật, nên không chần chừ thêm nữa mà nói ngay: “Ta sẽ cẩn thận! Các người lui ra!”

“Ta sẽ dụ bệ hạ ra ngoài. Đợi dập tắt được ngọn lửa trong tay bệ hạ thì phải lập tức khống chế người.”

Đoan vương và Quách Lãng nhìn nhau, không còn cách nào khác, họ chỉ có thể dặn nàng phải hết sức cẩn thận rồi lui xuống.

Đoan vương gọi mấy võ sĩ tới. Để phòng bất trắc, ông còn điều thêm hai thần tiễn bách phát bách trúng chuẩn bị sẵn, lệnh ẩn mình trong tối.

Ông liếc nhìn bóng người cầm nến phía sau bậc thềm điện, cắn răng ra lệnh: nếu phát hiện có điều bất thường thì phải đặt sự an nguy của vương phi lên hàng đầu, nhất định phải bắn hạ người đang nấp sau thềm ấy. Sắp đặt xong, ông đứng sang một bên, lòng nóng như lửa đốt, thấp thỏm chờ đợi.

Bồ Châu đứng một mình dưới bậc thềm ngoài điện, nở một nụ cười với Lý Thừa Dục: “Người gọi ta đến, là có việc gì?”

Một làn gió núi thổi quanh nàng, làm tung bay mái tóc. Có lẽ vì đường xa mệt nhọc, sắc mặt nàng thoáng chút mệt mỏi, nhưng vẫn không giấu đi được dung nhan thanh lệ thoát tục. Đôi mắt nàng trong veo như làn nước mùa thu, kéo ký ức của Lý Thừa Dục trở về những ngày tháng xưa cũ.

Y nhìn nàng hồi lâu, nhớ lại gốc hạnh hoa nơi họ gặp gỡ lần đầu, y lẩm bẩm: “Cuối cùng trẫm cũng gặp lại nàng rồi! Trẫm chưa từng quên nàng. Nàng có biết không, năm ngoái trẫm đã đích thân đến Hà Tây, mục đích chính là để đón nàng. Tên Hàn Vinh Xương khốn kiếp đó! Sau này trẫm mới biết hắn dám lừa trẫm, nói nàng đã chết bên ngoài quan ải! Đợi lần này trẫm hồi triều, trẫm nhất định sẽ trị tội hắn! Còn tên nghịch tặc Thẩm Dương kia nữa! Đúng lúc làm loạn, khiến trẫm buộc phải hồi kinh trước! Sau đó trẫm mới hay, hóa ra nàng chưa chết. Giờ thì tốt rồi! Trẫm mong gặp nàng đã lâu…”

“Bệ hạ gặp ta, chẳng hay có việc gì muốn dặn?”

Bồ Châu kiên nhẫn lắng nghe hết những câu nói lan man, không đầu không đuôi của y. Sau đó, nàng lặp lại câu hỏi ban nãy một lần nữa, nụ cười trên gương mặt vẫn dịu dàng như cũ.

Lý Thừa Dục dường như bị nàng cắt ngang dòng suy nghĩ, y sững người, ngơ ngác nhìn nàng, dường như ngay khoảnh khắc đó, chính y cũng không biết mình muốn nói gì. Y đứng đờ ra một lúc, sau đó vẻ mặt bỗng trở nên hung ác, dữ tợn.

“Chúng lừa trẫm! Phản bội trẫm! Không một ai trong số chúng là người tốt cả!! Cả nàng nữa! Nàng cũng lừa trẫm! Nàng phản bội trẫm!”

Bồ Châu nói: “Ta đã từng lừa người, đó là lỗi của ta. Bệ hạ còn nhớ không, ta đã quỳ xuống xin lỗi người.”

Lý Thừa Dục nói: “Nàng muốn làm Hoàng hậu, nên mới tiếp cận trẫm… Thế mà phụ hoàng lại gả nàng cho hoàng thúc của trẫm… Hoàng thúc của trẫm!”

Giọng y bỗng trở nên the thé, sắc nhọn, ánh mắt tràn ngập oán hận.

Bồ Châu ngắt lời y: “Bệ hạ nói đúng. Nhưng người còn nhớ chứ, người là Hoàng đế cơ mà. Nơi này đâu phải nơi mà người nên ở?”

Lý Thừa Dục giật mình, nói: “Đúng! Trẫm là Hoàng đế! Trẫm phải quay về hoàng cung!”

“Điện hạ cứ bước ra đây, ta sẽ đưa ngài về hoàng cung ngay.”

Lý Thừa Dục liếc nhìn cổng lăng ở đằng xa, phía sau lưng nàng, giọng y căng thẳng: “Bọn họ muốn trẫm chết! Nếu trẫm bước ra ngoài, chúng nhất định sẽ giết trẫm!”

Bồ Châu nói: “Người ra đây đi, ta bảo đảm họ sẽ không giết người. Bệ hạ gọi ta đến đây, mục đích là gì? Lẽ nào người muốn ta ở lại nơi này trông lăng cùng người, để rồi chết dần chết mòn. Bệ hạ vẫn muốn trở về, tiếp tục làm Hoàng đế mà. Người có thể lấy ta làm con tin. Không sao cả, ta sẽ không trách người. Người thấy thái độ của họ với ta rồi đó, họ không dám đụng đến ta. Người dẫn ta quay về hoàng cung, rồi người vẫn sẽ là Hoàng đế…”

Ánh mắt Lý Thừa Dục lay động, rõ ràng đã bị lung lay, nhưng vẫn còn lưỡng lự chưa quyết.

“Chẳng phải người nói ta từng lừa người đó sao? Đây vốn là việc ta nên làm, coi như bù đắp lỗi lầm năm xưa. Bằng không, người gọi ta tới đây để làm gì? Người ra đây đi, ta bảo đảm họ sẽ không dám giết người…”

Giọng nói của nàng vô cùng dịu dàng.

Cuối cùng Lý Thừa Dục thử thăm dò, chậm rãi bước một bước qua khỏi bậc cửa. Nhưng y vừa bước ra một bước đã dừng lại, bất an liếc nhìn hai bên, thần sắc đầy vẻ cảnh giác.

Bồ Châu dằn xuống cảm giác căng thẳng trong lòng, chủ động tiến mấy bước về phía y. Nàng mỉm cười đưa tay ra, liên tục khích lệ: “Bệ hạ cứ lại đây, ta sẽ đưa người về ngay…”

Lý Thừa Dục nhìn nàng, vành mắt đỏ lên, nghẹn ngào nói: “Chỉ có nàng đối xử tốt với trẫm… nàng yên tâm, chỉ cần nàng không bỏ trốn, sau này ở lại bên cạnh trẫm, trẫm tuyệt đối sẽ không làm tổn hại nàng dù chỉ một sợi tóc. Trẫm sẽ thỏa mãn tâm nguyện năm xưa của nàng, để nàng làm Hoàng hậu, làm người phụ nữ tôn quý nhất thiên hạ…”

Bồ Châu nín thở. Cuối cùng nàng cũng đợi được đến lúc y chậm rãi bước đến trước mặt mình. Nàng thử thăm dò, đưa tay lấy ngọn lửa trong tay y. Thấy y thoáng chần chừ, tuy chưa buông ngay, nhưng cũng không tỏ ra phản đối, nàng liền dùng lực, lấy được ngọn nến, thổi tắt lửa.

Đến đây, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Khi đang định ngoái đầu, xem xét động tĩnh phía sau của Đoan vương, thì đột nhiên, trong khoảnh khắc chớp lóe như tia sét, lúc nàng không hề có sự đề phòng, một mũi tên sắc bén đã bắn sượt qua cổ nàng.

Thậm chí, nàng còn cảm nhận rất rõ luồng gió lướt qua khi mũi tên bay qua cổ mình.

Mũi tên cắm thẳng vào yết hầu của Lý Thừa Dục, không lệch một phân.

“Trẫm sẽ lập tức đưa nàng hồi cung…”

Y còn đang nói, vừa vươn tay về phía nàng. Lời còn chưa dứt thì cả người khựng lại. Cánh tay ấy dừng giữa không trung. Đôi mắt y bỗng trợn tròn, rồi cả người cứng đờ, ngã ngửa về phía sau.

Bồ Châu kinh hãi, đợi đến khi kịp phản ứng, nàng quay phắt lại.

Phía sau trống rỗng, không biết mũi tên ám sát kia đến từ phương nào.

Lý Thừa Dục nằm dưới đất, nắm chặt mũi tên găm vào cổ họng, khuôn mặt méo mó vì đau đớn, như thể muốn nói điều gì đó nhưng không thể thốt ra thành lời. Máu và bọt không ngừng trào ra từ miệng mũi y, cảnh tượng thê thảm đến cực điểm.

“Bệ hạ!”

Bồ Châu thốt lên kinh ngạc, ngồi xổm xuống bên cạnh y.

Tình cảm mà nàng dành cho y trong kiếp trước đã phai nhạt từ lâu do những biến cố xảy ra sau đó, thế nhưng lúc này, khi phải chứng kiến ​​cái chết một cách bi thảm của y ngay trước mắt mình, Bồ Châu vẫn không khỏi bàng hoàng, xót xa. 

“Người đâu!”

Nàng hét lên.

Hôm nay, khi vừa đặt chân đến đây, nàng đã thấy ánh mắt Lý Thừa Dục đầy sự hoang mang, dáng vẻ như người mất trí. Duy chỉ có lúc này, trước khi trút hơi thở cuối cùng, ánh mắt y dần tỉnh táo trở lại.

Y ngừng giãy giụa, nhìn nàng chằm chặp, đột nhiên, như thể đã dùng hết chút sức lực cuối cùng, y lẩm bẩm: “Ta từng phổ một khúc nhạc mới dành riêng cho nàng, vẫn muốn đàn cho nàng nghe, đáng tiếc…”

Còn chưa kịp nói hết câu, cổ họng y phát ra một tiếng “lục khục”, đầu nghiêng sang một bên, hơi thở đoạn tuyệt.

Tim Đoan vương đập dồn như trống trận.

Ngay khoảnh khắc trước đó, ông đã tận mắt thấy vương phi đoạt được ngọn lửa trong tay Lý Thừa Dục, định hạ lệnh cho võ sĩ xông ra khống chế thì bất ngờ thay, một mũi ám tiễn được bắn ra từ phía sau, đoạt mạng Lý Thừa Dục ngay tức khắc.

Ông hoàn hồn, quay đầu lại, thấy Diêu hầu đã dẫn người đến nơi.

Từ lâu, ông đã biết cái gọi là “hoàng quyền ăn thịt người”, vì vậy trong suốt nửa cuộc đời, ông chỉ an phận làm một nhàn vương, chẳng màng thế sự. Nhưng nay thời cuộc biến động, triều đình rung chuyển, thê tử lại có giao tình với vợ chồng Tần vương, sau cùng ông buộc phải can thiệp.

Lúc này, khi nhận ra mũi tên do người của Diêu hầu bắn ra, ông vô cùng tức giận, nghiêm giọng chất vấn rốt cuộc ông ta có dụng ý gì.

Điều khiến ông tức giận đến vậy không chỉ là việc Diêu hầu đã ra lệnh bắn chết Lý Thừa Dục, mà còn là nỗi sợ hãi mà ông cảm nhận được sau đó.

Vừa rồi, ông đã tận mắt nhìn thấy mũi tên kia sượt qua người vương phi.

Cung thủ chỉ cần lệch tay một chút thôi, kết cục lúc này sẽ ra sao, ông căn bản không dám nghĩ tới.

Diêu hầu kích động, lớn tiếng biện giải: “Ta đã tra rõ! Bệ hạ đã hy sinh vì nước! Danh tiếng anh liệt của người, khắp thiên hạ đều biết! Hơn nữa bệ hạ luôn hiếu thảo và nhân từ, không đời nào người lại làm chuyện đại nghịch bất đạo thế này! Kẻ kia chẳng rõ từ đâu tới, dám tự xưng là bệ hạ, nhục mạ anh linh! Khi ta chạy tới, sợ hắn gây tổn hại cho vương phi, tình thế cấp bách nên mới sốt ruột, sai người hạ thủ. Nếu ta sơ suất, làm kinh động đến vương phi, vậy mong người thứ tội! Ta chỉ vì lo lắng cho sự an toàn của vương phi mà thôi!”

Lý Thừa Dục đã tắt thở.

Bồ Châu vươn tay, vuốt nhẹ đôi mắt vẫn còn mở của y, rồi từ từ đứng dậy, liếc nhìn Diêu hầu.

Mục đích của ông ta là gì, nàng hiểu rõ hơn ai hết.

Bản triều lấy chữ hiếu để trị thiên hạ.

Việc Lý Thừa Dục thân chinh và bị bắt vốn đã là một vết nhơ, nay lại gây ra chuyện tày đình thế này, cho dù có đưa y trở về thì y cũng không còn bất kỳ cơ hội nào để ngồi vững trên ngôi vị Hoàng đế.

Không những thế, nếu y còn sống, y sẽ làm liên lụy đến Diêu hậu và Diêu gia. Chi bằng tận dụng tốt thời cơ lần này, bắn chết người trong một mũi tên, chí ít còn có thể giữ lại cho y cái danh “ngự giá thân chinh, hy sinh vì nước”.

Đoan vương là trưởng bối của Lý Thừa Dục trong tông thất, Quách Lãng là Thái phó của y.

Giờ Lý Thừa Dục đã chết, bất kể lý do là gì, cả hai người họ cũng đành phải ngầm thừa nhận cái gọi là “mạo danh” mà Diêu hầu vừa nhắc đến, nhằm giữ thể diện cho cả triều đình, hoàng gia và chính Lý Thừa Dục.

Diêu hầu này, tính toán rất hay.

Quách Lãng lộ vẻ bi thương.

Vì vận mệnh quốc gia, vì tương lai gia tộc, ông ta chọn từ bỏ người học trò của mình, sau đó tìm cách đưa Tần vương Lý Huyền Độ lên ngôi bằng mọi giá. Bởi vậy trước đó, ông ta mới kiên quyết không chịu thừa nhận kẻ đe dọa phóng hỏa điện Phụng An bên trong kia chính là Lý Thừa Dục. Thế nhưng lúc này, khi nhìn người vừa bị Diêu hầu bắn chết nằm trên mặt đất, rồi nhớ lại rằng, dù sao đi nữa, đó cũng là người đệ tử mà mình gửi gắm kỳ vọng nửa đời, tình cảm thầy trò rốt cuộc vẫn lưu lại đôi phần.

Ông ta khẽ thở dài, bước chân nặng nề tiến tới, cởi ngoại bào, nhẹ nhàng phủ lên mặt người học trò cũ.

Đoan Vương đưa tay chỉ về phía Diêu hầu, gật đầu mấy cái, cười lạnh một tiếng, miễn cưỡng dằn xuống lửa giận trong lòng. Sau đó, ông đi tới bên Bồ Châu, bảo nàng nên sớm quay về kinh đô nghỉ ngơi.

Bồ Châu đứng yên, không nhúc nhích. Nàng lặng lẽ nhìn điện Phụng An trước mặt, nói: “Hoàng tổ mẫu tiên du đã lâu, nay ta mới tới. Đêm nay ta sẽ không đi đâu cả mà sẽ ở lại nơi này, thủ linh cho hoàng tổ mẫu.”

Thực ra, trước khi nàng mở lời, Đoan vương đã đoán được nàng sẽ đưa ra quyết định ấy, nên không khuyên thêm nữa, chỉ gật đầu nói: “Cũng tốt, ta sẽ sai người chuẩn bị.”

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top