Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Bồ Châu (Dịch) (Đã Full)
  4. Chương 137: Hoàng Lăng Như Mộng

Bồ Châu (Dịch) (Đã Full)

  • 5 lượt xem
  • 5318 chữ
  • 2026-06-04 22:01:28

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Khi Lý Huyền Đô tấn công Lạc Đô, tòa thành đang trên bờ vực thất thủ. Quân phòng thủ trở nên điên cuồng, bắt giữ dân thường làm con tin, cố thủ chống cự đến cùng.

Đối mặt với cảnh già trẻ trai gái trong thành bị ép lên đầu thành, cầu xin tha mạng, Lý Huyền Độ hạ lệnh rút quân, tạm thời chỉ vây mà không đánh.

Cục diện bế tắc suốt nửa tháng. Đúng lúc Hàn Vinh Xương và các tướng lĩnh tức đến chửi thề, thì mấy ngày trước đó, Lý Huyền Độ đột nhiên hạ lệnh mới, lệnh cho binh lính rút lui khỏi khu vực xung quanh cổng thành phía Nam của Đông Đô, rút cho sạch sành sanh, không để lại một người hay một con ngựa nào, chỉ giữ vòng vây ở ba mặt Đông, Tây và Bắc.

Ban đầu, mệnh lệnh này khiến ai nấy vô cùng khó hiểu.

Lý Huyền Độ giải thích rằng: quân thủ thành đã phải dùng đến hạ sách lấy dân thường làm con tin, đủ thấy chúng đã lâm vào đường cùng, tinh thần suy sụp, chỉ còn cách bại trận nửa bước. Vây thành mà chừa một mặt, ban đầu, binh sĩ trong thành tất sẽ sinh nghi, cho rằng đó là cạm bẫy, không dám manh động. Nhưng chỉ cần cho thêm thời gian, nhất định chúng sẽ nảy sinh tâm lý may rủi, cho rằng đây có lẽ là cơ hội trốn thoát. Chỉ cần một kẻ dám mở đầu, những người xung quanh tất sẽ hùa theo. Đến lúc đó, không cần công thành, cũng chẳng phải làm tổn hại đến dân chúng, nội bộ phản quân tự khắc sẽ chia rẽ, tòa thành sẽ bị phá mà không cần phải giao tranh.

Chỉ ba ngày sau, khu vực gần cổng thành phía Nam của Đông Đô quả nhiên đã xảy ra biến loạn.

Bảy tám binh sĩ vì không muốn bị mắc kẹt thêm nữa nên đã bí mật cấu kết với lính canh ở cổng phía Nam, hẹn nhau bỏ trốn giữa đêm. Tuy nhiên, cấp trên kịp thời phát giác, chỉ có một người trốn thoát, số còn lại đều bị bắt và bị chém đầu ngay tại chỗ để thị chúng.

Binh sĩ đào ngũ ấy đã chạy đến nương nhờ Lý Huyền Độ, quỳ ngoài viên môn cầu xin được tiếp nhận. Lý Huyền Độ đặc xá, miễn tội cho y. Hàn Vinh Xương bèn chọn một đội quân có chất giọng vang dội, dẫn theo người ấy, tuần tra các cổng thành phía Đông mỗi sáng và tối, hô hào kêu gọi. Binh lính bên trong thành vốn đã chẳng còn ham muốn chiến đấu, thấy kẻ trốn sang được Tần vương tha tội, bên ngoài cổng Nam lại không hề có mai phục ngăn cản, lòng quân càng thêm dao động, ngay cả hình phạt chém đầu cũng không dập tắt nổi làn sóng đào thoát.

Chỉ vài ngày ngắn ngủi trôi qua, nhưng đã liên tục xảy ra vài vụ bỏ trốn riêng lẻ. Mặc dù quy mô nhỏ hơn, nhiều nhất cũng chỉ hơn trăm người tham gia, tất cả đều nhanh chóng bị dập tắt, nhưng tình hình vẫn không được cải thiện. Lưu Quốc cữu sợ đến run rẩy, bèn lệnh thân tín dẫn binh mã canh giữ nghiêm ngặt cánh cổng Nam bất kể ngày đêm, quyết tâm chặn đứng mối họa.

Ở bên trong thành, sóng ngầm cuộn chảy, lòng người chao đảo, trong khi bên ngoài thành, tại doanh trại quân triều đình, bầu không khí giữa các tướng sĩ và binh lính lại khá thoải mái. Các tướng lĩnh như Hàn Vinh Xương đều bội phục Lý Huyền Độ sát đất.

Theo đà này, chẳng bao lâu nữa Đông Đô sẽ thất thủ mà không cần phải công phá.

Diễn biến đúng như hắn dự đoán, và đã nửa năm trôi qua kể từ khi họ nhập quan, bắt đầu cuộc chiến, theo lẽ thường, hẳn Lý Huyền Độ đã có thể tạm thời thả lỏng tinh thần, giống như các thuộc tướng của mình.

Nhưng hắn không dám lơ ​​là. Nhất là những ngày gần đây, khu vực xung quanh cổng Nam càng trở nên hỗn loạn thì hắn lại càng bồn chồn bất an, cứ linh cảm có điều gì đó không ổn, nhưng nhất thời vẫn chưa nghĩ ra được. Cho đến đêm nay, hắn nhận được một phong thư cấp báo tám trăm dặm do Đoan vương từ kinh đô gửi tới.

Trong thư báo Lý Thừa Dục tuy bị bắt làm tù binh nhưng chưa bị giết. Một đội thuộc hạ trung thành với y đã thừa lúc Thẩm Dương thất bại lui quân để cứu y ra, hộ tống đến hoàng lăng. Y đe dọa sẽ thiêu cháy điện Phụng An để buộc vương phi phải đến gặp mình. Không còn cách nào khác, Đoan vương đành sai người truyền tin đến Hà Tây báo cho vương phi, đồng thời cũng báo tin tức này cho hắn.

Lý Huyền Độ nhíu chặt mày, ánh mắt u ám, đứng lặng hồi lâu. Màn sương mù vẫn quẩn quanh trong đầu hắn bấy lâu nay, giờ đây bỗng nhiên bị phủi sạch.

Hắn đã hiểu ra, rốt cuộc sai ở chỗ nào!

Trong Đông Đô, cục diện đã tệ hại đến mức ấy, bất cứ lúc nào quân thủ thành cũng có thể tự làm loạn, vậy mà Thẩm Dương, với tư cách là kẻ nắm quyền thực sự của triều đình ở Đông Đô, suốt những ngày qua lại chẳng hề có bất kỳ động tĩnh nào.

Mỗi ngày, ngoài những con tin bị ép chặt trên đầu thành và lớp lớp lính canh dày đặc, hắn không nhận được tin tức nào khác.

Sự yên ắng đến gần như chấp nhận số phận ấy, không giống với tác phong hành sự của Thẩm Dương.

Còn cả Lý Thừa Dục nữa. Dù y có bất tài đến đâu, nhưng với thân phận của y, một khi đã trở thành tù binh, kể cả khi Thẩm Dương bị buộc phải lui quân thì với tâm địa của gã, không đời nào gã lại để người ta cứu Lý Thừa Dục ra một cách dễ dàng.

Huống hồ, nơi Lý Thừa Dục xuất hiện, ép nàng phải đến gặp mình lại chính là hoàng lăng.

Năm xưa, khi hoàng triều cho xây dựng hoàng lăng giữa một vùng cổ nguyên thâm sơn, người ta đã tính đến những tình huống đặc biệt, để biến nơi này thành một cứ điểm quân sự chiến lược, tạo điều kiện thuận lợi cho việc tiến công hoặc rút lui.

Lý Huyền Độ nhìn chằm chặp vào bức thư trong tay. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi như ánh chớp, hắn đã xâu chuỗi hai việc này lại với nhau.

Hắn hiểu rồi.

Đó là cách mà Thẩm Dương đã thao túng tất cả.

Chính Thẩm Dương đã lừa nàng đến nơi đó. Về phần Lý Thừa Dục, y chẳng khác nào một con rối bị Thẩm Dương đứng sau giật dây.

Rất có khả năng…

Không, không dừng lại ở khả năng nữa. Lý Huyền Độ có thể khẳng định, ngay lúc này, Thẩm Dương không hề có mặt ở Đông Đô.

Hẳn gã đang ở hoàng lăng, ẩn mình trong một xó xỉnh nào đó, sắm vai một gã thợ săn đã giăng bẫy sẵn, ngồi chờ con mồi tự chui đầu vào rọ.

Lý Huyền Độ nghiến chặt răng, khóe mắt như muốn nứt toác. Hắn dằn sự nôn nóng trong lòng, sai người gọi Hàn Vinh Xương đến, giao phó toàn bộ sự vụ bên này cho ông, rồi lập tức lên đường, cưỡi ngựa, tiến thẳng về kinh đô.

…

Màn đêm một lần nữa buông xuống. Điện Phụng An đã khôi phục vẻ trang nghiêm và tĩnh mịch thường ngày.

Ngọn đèn trường minh được thắp trong điện đã ở bên Bồ Châu đến đêm thứ hai.

Đây là đêm thứ ba nàng thủ linh, cũng là đêm cuối cùng.

Nàng mang theo tấm lòng tưởng nhớ vô hạn, quỳ trước liên vị của Khương thị, lặng lẽ bầu bạn với người đã khuất sau ánh đèn lay lắt. Mãi đến nửa đêm, Lạc Bảo bước vào, hạ giọng khuyên nàng nên đi nghỉ.

Nàng hướng về liên vị của Khương thị, trịnh trọng dập đầu thêm cái nữa, sau cùng mới vịn tay Lạc Bảo, đứng dậy từ mặt đất, chầm chậm bước ra ngoài.

Mấy ngày ở đây, nàng nghỉ tại đạo quán Vạn Thọ, chính là nơi năm xưa Tần vương Lý Huyền Độ từng thủ lăng, cư ngụ suốt ba năm ròng. Sau khi vào ở đạo quán, nàng cũng không lập tức về phía sau nghỉ ngơi, mà dừng lại ở tiền điện, quỳ xuống trước tượng Tam Thanh Thánh Quân, cúi đầu khấn nguyện.

Đêm mỗi lúc một sâu. Ngoài đạo quán Vạn Thọ, cổ nguyên u tịch, vạn vật lặng im. Bỗng nhiên, loạt tiếng huyên náo nổi lên.

Có lẽ ngọn đèn trường minh bị gió thổi đổ, lửa bén sang vật bên cạnh. Trước đó, thị vệ đã thấy tại Minh đường trước lăng Thái Tông có ánh lửa loáng thoáng hiện lên, hình như đã xảy ra hỏa hoạn.

Giữa vùng cổ nguyên hoang vu, gió núi luồn qua khu rừng, rít lên từng hồi. Ngọn lửa theo gió, lan ra rất nhanh. Ngay khi đoàn người đổ xô đi dập lửa, đám đông trở nên lộn xộn, thì một bóng đen giống như một bóng ma đã bước ra từ trong bóng tối, tránh khỏi nhóm thị vệ canh gác bên ngoài đạo quán Vạn Thọ, những người đang bị đám cháy lấy đi sự chú ý, lẳng lặng tiến thẳng vào tiền điện.

Cửa sổ tiền điện mở hé, gió đêm tràn vào từng đợt. Thẩm Dương dừng lại sau một tấm màn lụa màu xanh đang bị gió cuốn phất phơ. Dưới màn đêm che phủ, gã hướng mắt nhìn về phía trước.

Đại điện trống vắng. Trên khán thờ trước tượng Tam Thanh là hai ngọn đèn xanh, tỏa ra ánh xanh vàng nhàn nhạt. Ánh lửa mờ ảo, chập chờn giữa gió đêm, như mộng như thực, phác họa bóng người đang quỳ trên bồ đoàn.

Nàng vẫn chưa cởi bỏ y phục ban nãy, trên người vẫn là một bộ đồ tang trắng thuần, đầu đội mũ tang, cúi đầu, hai tay chắp lại, hơi cúi người hướng về thánh tượng. Bóng lưng ấy bất động, dường như vẫn đang thành tâm khấn nguyện.

Thẩm Dương đứng đó một lát, rồi cất bước, đi ra khỏi tấm màn lụa xanh.

Ánh mắt gã đăm chiêu, nhìn bóng lưng kia thêm một lúc, rồi từng bước, từng bước tiến về phía nàng, càng lúc càng gần. Nhưng dường như nàng đã chìm đắm trong thế giới của riêng mình, nên không biết nguy hiểm đang lặng lẽ áp sát ngay sau lưng mình, mà vẫn cúi đầu, không xê xích.

Cuối cùng Thẩm Dương cũng đi tới phía sau nàng, khoảng cách giữa hai người không quá ba thước. Chỉ cần vươn tay, gã liền có thể chạm tới nàng.

Gã cúi đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào bóng người trước mặt, và rồi, một cảm giác kỳ lạ bỗng dưng trỗi dậy trong lòng gã.

Dù không thể giải thích rõ tại sao, nhưng gã chưa bao giờ nghi ngờ trực giác của chính mình. Đó là thứ bản năng của dã thú, chưa bao giờ đánh hơi nhầm con mồi.

Người mặc đồ tang này, không phải nàng!

Ánh mắt gã tối sầm lại.

Đúng lúc này, người vừa rồi vẫn cúi đầu, quỳ trước khán thờ bỗng quay phắt lại.

Nào phải dung nhan mỹ lệ của nàng.

Mà là tên thị nhân luôn bên cạnh nàng. Hắn quay mặt lại, nhe răng cười.

Thẩm Dương giật mình lùi mạnh một bước, năm ngón tay chộp lấy chuôi kiếm, vừa định rút ra thì Lạc Bảo đã bật người nhảy lên từ mặt đất, thân pháp nhanh nhẹn vô cùng, sải bước lao tới phía sau khán thờ, quát to: “Đến rồi!”

Trong đại điện, ánh đèn vụt sáng. Mấy chục võ sĩ cường tráng tay cầm hỏa trượng nhanh chóng tràn ra từ cửa chính tiền điện và cả cửa điện thờ ở phía sau.

Chỉ trong chớp mắt, ánh đao lấp loáng, binh sĩ xếp hàng bày trận, vị khách không mời mà đến lúc nửa đêm đã bị bao vây chặt chẽ.

Lạc Bảo thở phào nhẹ nhõm, giật chiếc mũ tang rồi quay mặt về phía sau khán thờ, nói: “Vương phi, quả nhiên là hắn!”

Thẩm Dương ngẩng mắt lên, thấy nàng bước ra từ một cánh cửa sau khán thờ. Tóc đen buông nhẹ, y phục trắng thuần, dung nhan trắng như tuyết. Có lẽ vì những ngày trước liên tục lên đường, cộng thêm mấy đêm nay thủ hiếu canh linh, cơ thể vẫn chưa kịp hồi phục, nên giữa đôi mày phảng phất vài nét tiều tụy. Sắc môi nàng nhợt nhạt, không còn nửa điểm huyết sắc. Thế nhưng đôi mắt ấy lại sáng lạ thường, như hai vì tinh tú giữa đêm đen, chiếu thẳng về phía gã.

Thẩm Dương đứng sững, thoạt đầu cứng đờ như bức tượng. Gã nhìn nàng một lát, rốt cuộc nghiến răng, giọng khàn đặc: “Thì ra nàng đã đề phòng từ đầu. Sao nàng biết là ta?”

“Lý Thừa Dục không nên xuất hiện ở đây, mà trước đó y lại rơi vào tay ngươi. Ta biết, cẩn thận với ngươi không thừa.”

“Cho nên nàng thuận nước đẩy thuyền, dụ ta mắc bẫy…”

Gã liếc nhìn đám võ sĩ đang vây kín mình tầng tầng lớp lớp, khóe môi nhếch lên, lộ ra một nụ cười tự giễu, bàn tay đang nắm chặt chuôi kiếm, rốt cuộc cũng từ từ nới lỏng.

“Thì ra trong mắt vương phi, ta đáng để huy động ngần ấy dũng sĩ.” Gã gật đầu, nói.

Sắc mặt Bồ Châu nghiêm nghị: “Đối với ngươi, ta không thể không đề phòng. Lần trước khi Hà Tây xảy ra biến loạn, vì muốn tránh những kẻ được ngươi phái tới để truy bắt ta, suýt chút nữa, ta đã rơi vào nguy hiểm. Nếu lang quân không kịp thời tới cứu, khi ấy ta đã mất mạng rồi.”

Nàng nhìn gã, giọng nói càng thêm lạnh lẽo. “Thẩm Dương, con người nên biết tự trọng. Phải có tự trọng trước, rồi người khác mới coi trọng ngươi. Nhưng ngươi lại không hiểu đạo lý ấy. Hết lần này đến lần khác, ngươi đã nhiều lần gây khó dễ cho ta, đến mức này rồi mà vẫn ủ mưu, lừa ta vào tròng. Ta không thể trốn tránh ngươi mãi được, cũng không thể lần nào cũng ngồi im rồi ôm hy vọng rằng lang quân sẽ cứu ta kịp thời. Đừng quên lần này, chính ngươi mới là người đắc tội với ta trước!”

Thẩm Dương trầm mặc. Một lát sau, gã nói: “Ta chưa từng có ý làm hại nàng, hẳn nàng đã biết. Còn chuyện Hà Tây, ta cũng đã nghe thuộc hạ báo lại. Suýt làm hại nàng là tội của ta, nhưng đó không phải ý định của ta…”

Nàng cắt ngang lời gã.

“Ngươi không thực sự có ý định làm hại ta, ngươi chỉ muốn lợi dụng ta để chống lại lang quân của ta thôi chứ gì? Chẳng bao lâu nữa, triều đình Đông Đô của ngươi hẳn sẽ sụp đổ. Giấc mộng quyền lực của ngươi sắp trở thành giấc mộng Hoàng Lương! Ngươi đã đến bước đường cùng, nên mới bày mưu ép ta tới đây để bắt giữ ta, hòng uy hiếp lang quân của ta, đúng không? Ngươi rất thông minh, biết ta tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn điện Phụng An gặp nguy hiểm. Nhưng ngươi lại quá tự tin, cho rằng mọi thứ đều nằm trong tầm khống chế của mình.”

Nàng không muốn nói thêm với gã nữa.

“Khoanh tay chịu trói đi.”

Nàng nói xong, xoay người định bước vào hậu quán, thì phía sau vang lên một giọng nói.

“Nếu ta nói không thì sao? Nàng sẽ giết ta ư?”

Thẩm Dương thốt ra từng chữ một.

Bồ Châu dừng bước, quay đầu, thấy gương mặt gã tái xanh cứng đờ, ánh mắt lập lòe bất định.

Nàng nói: “Ngươi cho rằng ta không dám ư?”

Gã nhìn chằm chằm nàng, cơ mặt bên má bỗng giật nhẹ một cái, vai gã động đậy. Gã nhấc chân, bước về phía nàng.

“Thẩm Dương! Ngươi dám sao! Vương phi đã nương tay rồi! Ngươi còn dám tiến thêm một bước nữa, giết không tha!” Lạc Bảo có phần căng thẳng, liếc nhìn thanh kiếm trên người gã rồi lao tới trước mặt Bồ Châu, chắn nàng ra sau lưng mình.

Bồ Châu nhìn người đàn ông đối diện, trước mắt bỗng hiện lên kiếp trước.

Khi đó, nàng vẫn là Hoàng hậu của Lý Thừa Dục. Trong yến tiệc hoàng cung, chính người đàn ông này đã hướng mắt nhìn nàng từ phía bên kia bàn tiệc.

Dù là từ khoảng cách đó song dường như, nàng vẫn cảm nhận được ánh nhìn mãnh liệt đến rực cháy, như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.

Thậm chí, đến cuối cùng, khi quyền thần từng một thời thao túng triều Lý này đại bại, tháo chạy khỏi kinh đô, gã vẫn không chịu buông tha cho nàng.

Nàng đã chết dưới tay người đàn ông này.

“Đừng lại gần.”

Nàng trừng mắt nhìn gã, nói từng lời một.

Nhưng dường như gã không nghe thấy nàng nói gì, vẫn tiếp tục bước thêm một bước về phía nàng.

Không một phút chần chừ, một võ sĩ đứng bên bảo vệ nàng lập tức bắn ra một mũi tên đã giương sẵn trên cung, nhắm thẳng vào kẻ nguy hiểm trước mặt, 

Mũi tên xé gió lao đi, cắm vào vai gã.

Thân hình gã khựng lại một thoáng. Rất nhanh sau đó, thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn, gã chộp lấy thân mũi tên, mạnh tay rút phăng ra, rồi ném mũi tên còn dính một đám máu thịt nhầy nhụa xuống đất. Gã vẫn nhìn nàng chòng chọc, tiếp tục bước tới.

Hai mũi tên bắn ra cùng lúc.

Một mũi xuyên ngực, một mũi ghim vào bụng.

Gã lại dồn sức, rút mũi tên ra khỏi người.

Hình như, cơn đau dữ dội càng thôi thúc gã. Gã nghiêng mặt, thần sắc vặn vẹo, đôi mắt lóe lên vẻ thách thức khi tiếp tục bước về phía nàng.

Máu từ những vết thương trên người gã ồ ạt trào ra, chẳng mấy chốc đã nhuộm đỏ y phục, rồi nhỏ giọt xuống đất. Sau lưng gã, trên con đường gã vừa đi qua là một vệt máu ngoằn ngoèo, xiêu vẹo.

Khi phải nhận thêm hai mũi tên nữa găm vào người, gã bị lực bắn đẩy sang một bên, vẻ mặt đau đớn, thân thể khom xuống, song bằng một cách nào đó, gã vẫn đủ sức giãy giụa và đứng thẳng dậy. Không những thế, gã còn ngửa đầu cười vang: “Cũng tốt! Không ngờ ta, Thẩm Dương này, cuối cùng lại chết dưới tay nàng theo cách này. Chết dưới mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu. Đáng, đáng lắm!”

Gã vận hết sức, rút ​​mũi tên ra lần nữa, tiếp tục bước đi.

Sau cùng, mũi tên đoạt mạng rốt cuộc cũng được bắn tới. Ngay khoảnh khắc gã sắp bước đến trước mặt nàng, mũi tên ấy đã xuyên thẳng vào thân thể gã.

Gã cứng người, dừng bước, cúi đầu, nhìn mũi tên cắm sâu vào giữa tim mình, rồi từ từ ngước lên nhìn nàng, miệng hơi hé như muốn nói điều gì đó, song vẫn không thốt ra được lời nào, thân người ngửa ra phía sau, đổ rạp xuống đất.

Một dòng máu nóng rỉ ra từ mũi tên găm vào trái tim gã, chẳng mấy chốc đã chảy loang khắp nền đất. Thậm chí, máu còn chảy men theo những khe gạch xanh lát nền của đại điện trong đạo quán, chầm chậm chảy tới dưới chân nàng.

Gã nằm bất động, đã tắt thở.

Đại điện chật kín người, vậy mà giờ phút này lại yên ắng đến mức không một tiếng động nào vang lên.

Bồ Châu nhìn xuống người đàn ông đã tắt thở, nằm bất động trên mặt đất, toàn thân bê bết máu. Lẽ ra vào khoảnh khắc này, nàng đã có thể thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng không rõ vì duyên cớ gì, hoặc có lẽ vì cái chết của gã đêm nay vốn không nằm trong tính toán của nàng, hoặc có lẽ vì nó quá đẫm máu và bi thảm, khiến nàng khó tránh khỏi cảm giác khó chịu. Giống như khi tận mắt chứng kiến cái chết của Lý Thừa Dục cách đây ba ngày, một nỗi buồn mơ hồ và kỳ lạ bỗng dậy lên trong lòng nàng.

Nàng nhắm mắt lại, không muốn nhìn thêm nữa, xoay người định rời đi, nào ngờ đúng lúc ấy, Thẩm Dương, người đàn ông đang nằm dưới đất mà nàng tưởng là đã chết, lại đột nhiên “sống dậy” và bổ nhào tới, vươn tay, siết chặt lấy một bên cổ chân nàng.

Gã cố giữ lại hơi thở cuối cùng, như thể không chịu cam lòng, nghiến răng nói: “Ta đã nhiều lần nương tay với nàng, vì sao… nàng lại hận ta đến thế?”

Lạc Bảo và các hộ vệ đứng gần đó đều không kịp phản ứng. Đến khi hoàn hồn, vừa định xông lên cứu nàng, thì Bồ Châu đã trấn tĩnh lại, suy nghĩ một thoáng, rồi phất tay, lệnh cho tất cả mọi người cùng lui ra.

Ban đầu Lạc Bảo không chịu, nhưng khi chạm phải ánh mắt nàng nhìn sang, hắn đành bất đắc dĩ tuân lệnh.

Các võ sĩ lần lượt rút khỏi đại điện, riêng Lạc Bảo vẫn không rời đi, đứng chặn ở cửa điện, cảnh giác nhìn vào bên trong.

Bồ Châu cúi đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Thẩm Dương, đáp: “Ngươi không biết, nhưng ta biết. Chính tại nơi này, ta đã từng chết một lần. Ngươi bất chấp ý nguyện của ta, khiến ta phải chết dưới tay ngươi. Ta không nợ ngươi. Hôm nay, chúng ta coi như đã thanh toán xong.”

“Lý Huyền Độ từng nói với ta rằng: quyền lực là một thanh kiếm Thái A. Cầm trong tay, có thể giết người, nhưng cũng sẽ bị phản phệ.”

“Con người phải có lòng kính sợ. Ngươi có năng lực, thậm chí không hề thua kém Lý Huyền Độ, nhưng ngươi vĩnh viễn không thể thắng được hắn.”

“Chỉ vì dục vọng của một người mà khiến thiên hạ rơi vào cảnh binh đao loạn lạc. Đức không xứng với vị. Thứ đánh bại ngươi chính là dã tâm vô tận và ham muốn quyền lực không biết giới hạn của ngươi.”

Mất máu quá nhanh khiến sự sống cứ cạn kiệt dần trong cơ thể gã.

Mũi tên lạnh buốt khiến trái tim vốn mạnh mẽ như loài sư tử cũng dần chậm lại từng nhịp.

Thẩm Dương biết mình sắp chết rồi.

Những lời của nàng lọt vào tai gã, ý thức dần trở nên mơ màng, nhưng bàn tay đang siết chặt cổ chân nàng vẫn cố chấp không chịu buông ra.

Một khung cảnh như đã từng trải qua bỗng hiện lên trong tâm trí gã.

Dường như gã nhìn thấy nàng khoác hoa phục lộng lẫy, đứng giữa cung yến, ung dung đối phó với sứ giả Tây Vực mang dã tâm xấu xa, ngấm ngầm cấu kết với Đông Địch.

Vị Hoàng hậu trẻ tuổi ấy không chỉ sở hữu dung mạo tuyệt sắc, mà còn nhanh trí mưu lược. Nàng đã khéo léo hóa giải âm mưu muốn khiến quân thần triều Lý mất mặt của sứ giả.

Gã cảm thấy mình đã bị người phụ nữ ấy mê hoặc. Từ đó về sau, gã không tài nào xóa bỏ được bóng dáng kiều diễm kia ra khỏi tâm trí mình.

Khung cảnh ấy bỗng nhiên xoay chuyển.

Gã đã giết trượng phu của nàng là Hoàng đế, nắm giữ quyền khuynh thiên hạ, còn nàng thì trở thành phế hậu. Nàng không chịu thuận theo gã, tự xin chuyển đến hoàng lăng, sống trong đạo quán Vạn Thọ. Gã đã đến thăm nàng rất nhiều lần, muốn khiến nàng hồi tâm chuyển ý, nhưng nàng vẫn không dao động. Sự cự tuyệt ấy khiến gã nổi cơn thịnh nộ. Khi bị gã cưỡng ép, nàng đã lấy cái chết ra để uy hiếp, không hề sợ hãi.

Cuối cùng, gã vẫn không nỡ để nàng chết.

Về sau, người được phái đến hầu hạ nàng bẩm báo rằng: nàng thường xuyên đến gian phòng mà Tần vương Lý Huyền Độ từng ở khi còn thiếu niên, ngồi lặng một mình từ sáng đến tối, có khi ngồi suốt cả ngày, không nói một lời.

Khi ấy, gã không tài nào hiểu được hành động ấy của nàng, song cũng chưa từng nghĩ ngợi sâu xa.

Rồi sau đó nữa, trước khi gã kịp bồi dưỡng nhân lực hữu dụng thì Lý Huyền Độ đã dẫn binh, tiến đánh từ bàn đạp Hà Tây. Khi ấy, triều đình đã chia năm xẻ bảy. Dù gã có dùng thủ đoạn sắt máu đến đâu thì cũng không thể cứu vãn được tình hình. Gã rút khỏi kinh đô, định cầm cự một thời gian bằng địa thế phía sau hoàng lăng. Khi mang nàng theo cùng, nàng ra sức giãy giụa. Gã nhất thời sơ suất, nàng liền rơi khỏi lưng ngựa, hương tiêu ngọc vẫn, chết ngay trước mắt gã…

Một cơn đau nhói ập đến trước ngực, kéo gã ra khỏi giấc mộng.

Là một giấc mộng, nhưng gã hiểu đó đều là những trải nghiệm chân thực, và là quá khứ của gã, là những chuyện đã từng thật sự xảy ra, chỉ là trước kia, gã không hề hay biết mà thôi.

Gã chợt hiểu ra một điều.

Vậy ra hồi đó, nàng đã thích Lý Huyền Độ rồi.

Hóa ra, từ đầu đến cuối, gã vẫn luôn bại dưới tay người đó.

Sự phẫn nộ và oán hận trong cơ thể gã dần tan biến.

Ánh đỏ trong đáy mắt gã dần rút đi.

Gã nhìn nàng không chớp mắt.

Thực ra lần này, gã không định dùng nàng để uy hiếp Lý Huyền Độ, hòng xoay chuyển cục diện chiến sự, như nàng nghĩ.

Gã biết mình đã thua người đó rồi, gã không còn bất kỳ cơ hội nào để lật ngược thế cờ.

Với gã mà nói, phải sống như một con thú bị dồn vào chân tường, điều này thật quá vô nghĩa.

Chết vinh còn hơn sống nhục.

Nhưng tận đáy lòng, vẫn còn đâu đó một chút bất cam.

Gã muốn cùng Lý Huyền Độ quyết đấu một trận.

Cả đời này, thanh kiếm trong tay gã không biết đã nhuốm máu của biết bao người.

Vậy thì cứ để nó nhuốm máu thêm một lần cuối cùng.

Hoặc là máu của Lý Huyền Độ.

Hoặc là máu của chính gã.

Thế nhưng, nàng đã không để gã có được cơ hội ấy.

Như vậy cũng tốt.

Chết dưới tay nàng, gã sẽ không oán không hối.

Như nàng đã nói, đó vốn là món nợ gã thiếu nàng…

Ánh sáng lịm dần trong mắt gã, song bàn tay đang nắm chặt cổ chân nàng vẫn cong như móc sắt, cố chấp không chịu buông ra.

“Ngươi chưa từng yêu ta thật lòng. Dù là kiếp trước hay kiếp này. Lý do ngươi không thể buông bỏ là vì ngươi chưa bao giờ thực sự có được ta.”

“Chỉ thế mà thôi.”

Nàng nhìn thẳng vào mắt gã, dùng giọng điệu bình tĩnh nói xong câu ấy rồi đưa tay ra, gỡ từng ngón tay trên bàn tay đang siết chặt cổ chân mình.

Sau khi tách mình ra khỏi gã, nàng ngồi thẫn thờ thêm một lúc. Đến khi muốn đứng dậy thì tay chân đã mềm nhũn, ngay cả chút sức lực để đứng lên cũng không còn.

Lạc Bảo vội chạy tới, đỡ nàng đứng dậy.

Cuối cùng nàng cũng chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ thật sâu. Khi tỉnh lại, trời đã xế chiều. Vậy ra, nàng đã ngủ trọn một ngày.

Nàng bước ra ngoài, đứng trên bậc thềm trước đạo quán Vạn Thọ, nhìn về phía trước, nơi cánh rừng hoang vẫn đang được ánh tà dương bao phủ.

Cũng chính vào chiều muộn này, Lý Huyền Độ đã đến hoàng lăng.

Trên đường đi, hắn gặp phải mấy lần chặn đánh, hiển nhiên có người muốn ngăn cản hành trình của hắn.

Lòng hắn nóng như lửa đốt. Khi cuối cùng cũng đến được cổng lớn hoàng lăng, vừa trông thấy một đội thủ vệ, hắn liền bước lên, hỏi thăm tình hình của nàng.

Viên đội trưởng nhận ra hắn, vội dẫn thuộc hạ hành lễ, bẩm báo rằng vương phi vẫn bình an vô sự. Sau đó, dựa theo những gì được biết, hắn kể lại đại khái những chuyện đã xảy ra trong hoàng lăng suốt mấy ngày qua.

Nghe tin nàng vẫn bình an, trái tim đang treo lơ lửng của Lý Huyền Độ rốt cuộc cũng hạ xuống đôi phần.

Hắn dừng lại một thoáng, rồi quay người bước vào trong. Khi đến đạo quán Vạn Thọ, hắn lại được báo rằng vương phi đã ra ngoài. Nhìn theo hướng nàng vừa đi, dường như là tới vùng sườn núi phía trước.

Lý Huyền Độ chạy tới chân sườn núi thì gặp được Lạc Bảo đứng canh ở đó. Thấy hắn đột nhiên xuất hiện, Lạc Bảo vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, vội chạy tới bái kiến, gọi một tiếng “điện hạ”, nói rằng vương phi đang ở phía trên kia.

Nhớ lại những gì vương phi phải trải qua, vành mắt hắn đỏ hoe. Trước khi Lý Huyền Độ kịp hỏi, hắn đã kể lại tường tận.

Lý Huyền Độ nhắm mắt lại, thở ra một hơi thật dài. Mở mắt ra, hắn nhìn về sườn núi phía trước, rồi sải bước đi lên.

Giờ khắc này, tâm trạng của hắn là sự đan xen giữa lòng hãnh diện, sự yên tâm và cả nỗi sợ hãi muộn màng. Hắn lấy làm hãnh diện và yên tâm vì nàng đã tự mình hóa giải được cục diện nguy nan, nhưng đồng thời, nghĩ đến việc nàng một lần nữa rơi vào hiểm cảnh, hắn vẫn không khỏi rùng mình sợ hãi.

Hắn sải bước dài, thân hình lướt nhanh trên sườn dốc giống như đi trên đất bằng. Chẳng mấy chốc, hắn đã lên tới một điểm gần đỉnh núi.

Ngẩng đầu nhìn lên, hắn thấy ráng đỏ hoàng hôn lan tỏa, từng vệt kim quang rải rác khắp bầu trời, quạ xám che kín không trung. Còn nàng, quay mặt về phía hoàng hôn, lặng lẽ tựa bên tảng đá lớn trên đỉnh núi.

Gió thổi qua đỉnh núi, vạt áo nàng tung bay phần phật, mái tóc dài cuộn lên, dường như chỉ cần thêm một cơn gió nữa thôi, nàng sẽ theo gió tan biến.

Hắn nhớ năm ấy, cũng vào một chiều hoàng hôn thế này, mặt trời đỏ sẫm lặn về đằng Tây, chim chiều náo loạn, khi ấy hắn vẫn còn là một thiếu niên, mang theo một trái tim u uất và rối bời, một mình trèo lên cao nguyên này, ngửa lưng nằm trên đỉnh đá và ngủ một giấc thật sâu, mãi cho tới khi trời sáng.

Giờ phút này, cảnh tượng trước mắt với hắn vừa quen thuộc, lại vừa hoàn toàn khác biệt.

Giữa trời đất bao la, trên đỉnh núi kia, không chỉ có ráng chiều và bầy quạ xám, mà còn có bóng dáng tĩnh lặng, nhưng chứa đầy hoài niệm của nàng.

Ngay khoảnh khắc ấy, tâm hồn hắn như bị một thứ vô hình gõ trúng, hồn vía rời khỏi thân xác, tán lạc tận chín tầng mây.

Hắn không thể bước tiếp.

Hắn dừng lại, đứng lặng nhìn bóng lưng nàng, tâm trí hoang mang, nghĩ đến những chuyện thời thiếu niên năm xưa, không chỉ có thế mà còn xa, còn nhiều hơn thế nữa.

Giữa tiếng quạ chiều kêu không dứt bên tai, từng mảnh ký ức vụn vặt như dòng nước chảy xiết, ngập tràn trong tâm trí hắn.

Hắn muốn nắm lấy, nhưng chớp mắt lại hóa thành hư không. Trái tim hắn đập dồn dập, vừa dày vò vừa hỗn loạn. Đúng lúc ấy, người trên đỉnh núi dường như đã nhận ra phía sau. Nàng lưỡng lự, song vẫn ngoái đầu nhìn lại.

Khi ánh mắt nàng dừng lại trên gương mặt hắn, khoảnh khắc này, trời đất dường như ngưng đọng, thời gian cũng không còn trôi nữa.

Cứ như vậy, Lý Huyền Độ và nàng, bốn mắt nhìn nhau.

Một lát sau, nàng bỗng mỉm cười, giơ tay vươn về phía hắn.

“Chàng đến rồi sao?”

Giây phút ấy, tựa như có một cánh cửa bị đẩy mở.

Những mảnh ký ức kỳ dị, hỗn độn như ánh sáng muôn màu, dâng trào như thủy triều ập tới, đồng loạt xuất hiện trong đầu hắn.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top