Hóa ra, trước lần gặp gỡ đầu tiên ở Hà Tây, họ đã từng gặp nhau trong một kiếp sống khác, một kiếp sống vừa giống như mơ lại vừa giống như thật.
Ở kiếp sống ấy, mối duyên đầu tiên giữa hắn và nàng bắt nguồn từ thọ yến của tổ mẫu.
Năm ấy, hắn được triệu từ Tây Hải trở về kinh đô.
Mười sáu tuổi, hắn bị giam ở cung Vô Ưu, sau đó giữ lăng ba năm, trấn giữ biên cương hai năm. Khi hắn đặt chân trở lại kinh thành, cảnh cũ người xưa đã đổi thay, hắn không còn là vị Tứ hoàng tử Tần vương cưỡi ngựa, dạo bước chốn Chương Đài năm nào. Hắn trở nên trầm tĩnh, ít nói, và mặc dù đã trưởng thành, song vì những biến cố trong quá khứ nên đương nhiên, hôn sự của hắn cũng bị trì hoãn.
Hoàng huynh của hắn, khi ấy là Hiếu Xương Đế, luôn thương yêu người em út, liền nhân dịp Thái hoàng Thái hậu mừng đại thọ và Thái tử tuyển phi, để đứng ra, sắp xếp chuyện lập phi cho hắn.
Hôm ấy, khi đến tìm hắn, Tông chính đã mang theo bảy tám bức chân dung của các quý nữ kinh thành đến tuổi cập kê.
Hắn biết rõ không một quý nữ nào hay gia tộc nào muốn dính líu đến mình.
Suy cho cùng, màn sắp đặt này của Hoàng đế cũng chỉ để diễn cho hoàng tổ mẫu đang ở trong cung Bồng Lai xem mà thôi.
Ai nấy đều đang đeo mặt nạ, giống hệt phường kép hát, bao gồm cả vị Tông chính trông có vẻ cung kính trước mắt hắn. Có điều, hắn cũng chẳng muốn vạch trần thứ gọi là “huynh đệ hòa hợp, gia môn hòa thuận” giả tạo ấy.
Khóe môi hắn hơi nhếch lên, nở một nụ cười nhạt nhẽo. Hắn thờ ơ nhìn Tông chính mở từng cuộn tranh chân dung, giới thiệu người trong tranh với mình. Hắn không thực sự chú ý cho đến khi Tông chính mở đến bức chân dung cuối cùng.
Khi cuộn tranh ấy từ từ mở ra, ánh mắt hắn cũng chỉ vô tình lướt qua một lượt, để rồi bất giác khựng lại, chậm thêm một thoáng.
Thiếu nữ trong tranh mắt ngọc mày ngài, vầng trán đầy đặn, dung mạo đẹp như hoa soi bóng nước, sống động như sắp bước ra khỏi bức tranh. Không chỉ xinh đẹp, mà vẻ duyên dáng và ngây thơ hiện lên giữa hàng mày khóe mắt ấy, ngay khoảnh khắc đó, đã khóa chặt ánh nhìn của hắn.
Với những cô gái khác, Tông chính chỉ giới thiệu sơ lược vài câu. Nhưng khi đến lượt thiếu nữ này, ông ta lại tỏ ra đặc biệt ân cần, nói rằng nàng họ Bồ, là cháu gái của Bồ Du Chi. Trước kia vì tổ phụ bị hàm oan nên cả nhà bị đày ra biên cương đã nhiều năm. Nhưng nay án cũ đã được minh oan, Bồ gia được phục hồi danh dự. Hoàng đế hết mực sủng ái tiểu thục nữ này. Tương lai phú quý vinh hoa đã ở trong tầm tay Bồ gia.
Hắn có phần bất ngờ, sực nhớ đến lần tới phủ họ Bồ chúc thọ Bồ Du Chi năm xưa và tình cờ gặp được một bé gái. Năm đó, cô bé mới chỉ bảy tám tuổi. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, nhoáng cái, nàng đã đến tuổi xuất giá.
Nghĩ đến chuyện cũ của Bồ Du Chi và Bồ Tả Trung Lang tướng, hắn nhìn bức chân dung của thiếu nữ thêm lần nữa.
Tông chính nhận ra phản ứng khác thường của hắn đối với cháu gái Bồ gia, liền ra sức thuyết phục, bảo rằng dung mạo nàng cực kỳ xuất sắc, chân dung này còn kém xa người thật. Ông ta còn nói thêm rằng nếu nàng nên duyên với Tần vương điện hạ, hai người hẳn sẽ là một cặp trời sinh, châu ngọc kết đôi.
Hắn nghe ra ý xúi giục từ lời nói của Tông chính, nên chỉ mỉm cười, trong lòng hiểu rõ mười mươi. Hẳn là mấy gia tộc kia lo sợ lỡ đâu hắn chọn trúng con gái nhà họ, nên đã ngầm nhắc nhở Tông chính. Chỉ riêng cháu gái họ Bồ, vừa từ Hà Tây hồi kinh, bơ vơ lạc lõng, ngây ngô mù mờ, nên mới bị đẩy lên phía trước, trở thành người mà Tông chính tha thiết muốn hắn chọn trúng.
Hắn nhìn thấu, nhưng không nói toạc ra.
Hắn bị người đời nghi kỵ, lại chẳng có lòng thành gia lập thất, nếu không muốn sau này vạ lây đến người vô tội, thì sao có thể tùy tiện khoanh chọn, làm hại người ta cả một đời?
Khi ấy hắn khép cuộn tranh lại, tìm một cái cớ, khéo léo từ chối chuyện này.
Sau lần ấy, hắn đã quên nàng rất nhanh, trong lòng cũng chẳng lưu lại chút gợn sóng nào.
Chỉ là người qua đường mà thôi, có thể có liên quan gì chứ?
Thế nhưng hắn lại không ngờ, chỉ vài ngày sau, hắn đã gặp nàng.
Ở kiếp ấy, mối duyên thứ hai giữa hắn và nàng, diễn ra trong cung Bồng Lai.
Quãng thời gian mới hồi kinh, hắn thường xuyên đến cung Bồng Lai bầu bạn cùng hoàng tổ mẫu, bù đắp cho những năm tháng thiếu sót đạo hiếu mà hắn đã bỏ lỡ.
Hôm ấy tại cung Bồng Lai, hắn rảnh rỗi, chợt nhớ đến hồ cá vàng mình từng nuôi khi còn nhỏ, hắn nổi hứng, thong thả dạo bước về phía hồ cá. Khi sắp tới nơi, cách chiếc cầu cong, hắn nhìn thấy Lý Tuệ Nhi cùng một thiếu nữ mặc áo màu hoa hạnh dẫn theo mấy tỳ nữ, đứng bên bờ hồ ngắm cá. Sen hồng hé nở, sóng nước lấp loáng, thiếu nữ ấy có mái tóc đen nhánh, da trắng như tuyết, khuôn mặt như ngọc. Hắn không biết nàng là ai, nhưng nhìn nàng có phần quen mắt, hắn bất giác nhìn thêm một lần. Lúc này hắn mới nhớ ra, dường như đây chính là cháu gái Bồ gia trong bức chân dung mà Tông chính đưa cho hắn xem hôm nào.
Có lẽ nàng đến cung Bồng Lai bái kiến hoàng tổ mẫu, còn Lý Tuệ Nhi thì dẫn nàng dạo chơi. Gió nhẹ thoảng qua, mang theo giọng nói mềm mại của thiếu nữ. Hắn nghe được Lý Tuệ Nhi kể với nàng rằng, đám cá vàng bụng phệ trong hồ cá này đều do Tứ hoàng thúc nuôi từ trước đến giờ.
Hắn không muốn kinh động đến họ, mà cũng không tiện ở lại đây, nên xoay người lặng lẽ rời đi.
Chiều hôm đó, hắn ngủ một giấc dài trong điện Trường Sinh, nơi hăn từng ở khi còn nhỏ. Khi tỉnh lại, mặt trời đã ngả về hướng Tây. Hắn đi gặp hoàng tổ mẫu. Trên đường đi, hắn bắt gặp Lý Tuệ Nhi và cháu gái Bồ gia đang sóng bước về phía cổng cung. Có lẽ nàng sắp xuất cung, còn Lý Tuệ Nhi thì tiễn nàng một đoạn.
Hắn bèn nép người vào một góc đường trong cung, định đợi hai người họ đi khuất rồi mới bước ra. Trong lúc chờ đợi, hắn thấy một chiếc khăn tay tuột khỏi tay áo nàng, rơi xuống bên đường, nàng không nhận ra nên vẫn bước tiếp ra ngoài.
Hắn phân vân mất một lúc, rồi sai Lạc Bảo ra ngoài.
Lạc Bảo nhặt chiếc khăn lụa, đuổi theo trả lại cho nàng. Lúc nói chuyện, có lẽ vì nhắc đến hắn nên hắn thấy nàng quay sang, nhìn về phía hắn đang đứng, đôi mắt lấp lánh vẻ tò mò.
Từ đầu đến cuối, hắn chưa từng lộ diện, vẫn ẩn mình ở góc khuất, mãi đến khi nàng nhận lại khăn tay rồi rời đi, bóng dáng khuất dần ở cuối con đường cung.
Sau ngày hôm ấy, hắn không gặp lại nàng nữa, cho đến khi hắn rời đi.
Ngày đó, hắn từ biệt hoàng tổ mẫu, rời kinh thành, quay về Tây Hải.
Hắn dắt ngựa, đi trên con đường Trường An thì bắt gặp một cỗ long xa lộng lẫy đang hướng về phía hoàng cung. Gió thổi tới, cuốn tung một góc rèm thêu, để lộ nửa gương mặt yêu kiều của thiếu nữ ngồi trong xe.
Chỉ một thoáng kinh hồng, hắn vẫn nhận ra nàng ngay từ ánh mắt đầu tiên.
Thật trùng hợp, nàng chính là cháu gái họ Bồ.
Vài ngày trước, hắn nghe tin nàng được chọn làm Thái tử phi, và giờ chắc hẳn nàng đang trên đường vào cung.
Người trong xe không hề chú ý đến hắn, mà cũng không thể nhìn thấy hắn. Cho dù có nhìn thấy, nàng cũng không biết hắn là ai.
Với nàng, hắn chỉ là một kẻ phong trần lướt qua, sắp rời khỏi kinh thành mà thôi.
Hắn dừng lại bên đường, lặng lẽ nhìn theo cỗ long xa chở thiếu nữ lao nhanh về phía hoàng cung. Không hiểu sao, trong lòng hắn bỗng dâng lên một nỗi buồn man mác.
Nhưng cảm giác ấy nhanh chóng biến mất.
Là cháu gái của Bồ Du Chi, con gái của Bồ Tả Trung Lang tướng, nàng xứng đáng có được địa vị và vinh dự như vậy.
Dẫu vận mệnh có phần bất công, nhưng sau cùng, nó vẫn thể hiện một mặt nhân từ với nàng, một thiếu nữ yếu mềm, đẹp tựa đóa hoa, đền bù cho tất cả bất công mà nó đã gây ra cho nàng ở quá khứ, không những thế mà còn bù đắp gấp bội.
Vì vậy, hắn cảm thấy an lòng.
Hắn sẽ gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến con gái của bậc trung thần mà hắn từng bí mật gặp gỡ, hy vọng nàng sẽ sống một cuộc đời êm đềm và bình yên.
Rồi hắn quay đầu lại, bước ra khỏi kinh thành, chờ đợi hồi kết của số phận.
Từ sau năm mười sáu tuổi, hắn đã biết rõ con đường phía trước sẽ không thể bằng phẳng.
Nhưng càng về sau, hắn càng thấm thía một điều, bản thân vẫn đã đánh giá quá thấp sự lạnh lùng và tàn khốc của vận mệnh.
Hắn lại một lần nữa vội vã trở về kinh đô, và lại gặp nàng.
Lần gặp thứ tư.
Thế nhưng, lần này lại là tang lễ của hoàng tổ mẫu.
Ngay khi lao vào linh cung, giữa những dải phướn tang trắng rợp trời và biển người để tang, không hiểu sao, hắn đã nhìn thấy nàng ngay lập tức.
Nàng vận đồ tang, đứng bên cạnh Thái tử Lý Thừa Dục, cháu trai của hắn. Đôi mắt nàng vì khóc mà sưng đỏ, dường như cũng đang nhìn về phía hắn.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt hai người vượt qua vô số người, bốn mắt giao nhau.
Nàng cúi mi mắt xuống, hắn cũng thu hồi ánh nhìn.
Hắn không biết lúc ấy nàng đang nghĩ gì.
Còn đối với hắn, chút ấm áp cuối cùng của hoàng gia, đã hoàn toàn rời bỏ hắn theo sự ra đi của hoàng tổ mẫu.
Nỗi bi ai và đau đớn ấy, trên đời này, không một ai có thể thấu hiểu.
Đời người nếu cứ cô độc như vậy cho đến chết, thì khác gì một cái xác biết đi?
Hắn gần như muốn khóc ra máu, quỳ rạp trước linh tiền, suốt đêm không đứng dậy.
Suốt những năm tháng ấy, mỗi khi trằn trọc khó ngủ, hắn thường tự giễu rằng, trước năm mười sáu tuổi, hắn đã quá ngông cuồng lãng phí, tiêu cạn phúc phận cả đời, nên sau mười sáu tuổi, những gì còn sót lại trong cuộc đời hắn chỉ là trả nợ.
Ý nghĩ ấy dường như lại một lần nữa được chứng thực.
Hắn còn chưa kịp nguôi ngoai sau nỗi đau mất đi tổ mẫu, thì đã bị sắp đặt… đi ám sát hoàng huynh của mình, Hoàng đế Hiếu Xương.
Hắn bị lùng bắt trên diện rộng. May mà trước đó, hắn đã có chuẩn bị trước, nên mới có thể thoát khỏi thiên la địa võng, tạm thời ẩn náu ở Tây Uyển, một nơi tương đối an toàn. Nhưng vì bị thương, lại mất máu quá nhiều, hắn không chống đỡ nổi nữa, cuối cùng vẫn ngã quỵ trong bụi cỏ rậm.
Ngay lúc ý thức sắp rơi vào hôn mê, hắn cắn rách đầu lưỡi, dùng cơn đau để ép bản thân giữ sự tỉnh táo, chờ người tiếp ứng tìm được mình và rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.
Hắn không được phép rơi vào hôn mê.
Nếu hôn mê ngay lúc này, có thể hắn sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Hắn chưa thể chết. Hắn không thể phó mặc trách nhiệm đối với mẫu tộc của mình.
Trong lúc cố gắng duy trì ý thức, một việc đã xảy ra, mà mãi sau này, hắn vẫn không tài nào giải thích được.
Nàng xuất hiện trước mặt hắn, phát hiện ra hắn.
Ban đầu, nàng có vẻ ngạc nhiên và không chắc chắn, dường như không dám tin vào những gì mình nhìn thấy.
Sau đó, có lẽ nàng đã nhận ra hắn. Sự kinh ngạc và sợ hãi trong mắt nàng khiến tim hắn đập thình thịch.
Hắn giả vờ bất tỉnh, âm thầm quan sát nàng, thấy nàng chậm rãi tiến lại gần, cuối cùng dừng lại ở bụi cỏ chỉ cách hắn có vài bước.
Khi ấy, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu hắn là phải giết nàng ngay, trước khi nàng kịp kêu cứu.
Dù bị thương nặng và gần như sắp chết, giết một người phụ nữ như nàng, với hắn, cũng không phải việc khó khăn gì.
Trong chớp mắt, những ý niệm tàn ác bùng lên. Ngay khi hắn âm thầm dồn sức, chuẩn bị ra tay, hắn đã dừng lại.
Biểu hiện của nàng khiến hắn khó hiểu.
Nàng không quay lại kêu cứu ngay tức khắc, cũng không quay đầu bỏ chạy. Thay vào đó, nàng cứ đứng đó, khuôn mặt tái nhợt, căng thẳng, trông như đang giằng co giữa hai luồng cảm xúc trái ngược, lưỡng lự, không dám đưa ra quyết định.
Sau cùng, nàng nhìn hắn, rồi từ từ lùi lại.
Lùi vài bước.
Thế rồi, nàng đột nhiên xoay người, vội vàng bước đi.
“Thái tử phi, nơi này hơi vắng vẻ, vẫn nên quay về thì hơn…”
“Về thôi!”
Gió đưa lời nói của nàng với các tùy tùng lọt vào tai hắn.
Rất nhanh sau đó, kèm theo tiếng vó ngựa mỗi lúc một xa dần, xung quanh lại trở nên tĩnh lặng.
Hắn nằm phục trên mặt đất, dần buông lỏng bàn tay đang siết chặt. Ngay khoảnh khắc ấy, lòng hắn chợt dâng lên thứ cảm giác khó gọi thành tên.
Rõ ràng nàng đã nhận ra hắn.
Đứng trên lập trường của nàng, vậy mà nàng lại tha cho hắn.
Vì sao?
Ngoài mối quan hệ thân tộc gượng ép, nảy sinh từ việc hắn là hoàng thúc của Thái tử Lý Thừa Dục, giữa hắn và nàng, không hề có chút giao tình nào.
Dù tính cả bức chân dung thì họ cũng chỉ chạm mặt nhau vỏn vẹn năm lần.
Thậm chí, giữa hắn và nàng còn chưa từng nói với nhau lấy một câu.
Vậy mà hôm nay, đứng trước cơ hội như thế, nàng lại buông tha cho hắn.
Dù thế nào đi nữa, hắn cũng không thể nghĩ ra nguyên cớ. Mà vào lúc ấy, hắn cũng không biết đó chính là lần gặp cuối cùng giữa hắn và nàng trong suốt đời này.
Sau đó, hắn rời khỏi kinh đô, rồi dời về phía Tây, đến Tây Vực. Núi cát biển tuyết, bãi bể nương dâu, trải qua gần mười năm đằng đẵng, hắn dần lãng quên nàng, quên đi thiếu nữ năm xưa, người mà nếu khi nhìn vào bức chân dung, hắn chịu gật đầu đồng ý, thì có lẽ đã trở thành vợ hắn.
Vào năm Thiên Thụ thứ hai, nàng lại một lần nữa xen vào cuộc đời hắn, đánh thức những ký ức xưa cũ.
Kể từ ngày hắn mang tội danh mưu nghịch rời khỏi quan ải, đến nay đã tròn tám năm.
Còn nàng, cũng đã làm Hoàng hậu được hai năm.
Mọi yên bình bấy lâu đã bị phá vỡ bởi cuộc nổi loạn của đám gian thần.
Hôm đó, hắn thống lĩnh đại quân, tiến thẳng về kinh đô.
Khói bụi cuộn lên mù mịt, bụi đất phủ kín dọc đường. Trong lúc vô tình lướt qua nạn dân tháo chạy ven đường, hắn chợt trông thấy một thiếu nữ. Không hiểu vì sao, hắn sực nhớ đến rất nhiều năm về trước, nhớ đến người con gái dường như từng có duyên với hắn, nhưng rốt cuộc lại thành vô duyên.
Cháu trai hắn đã bị gian thần hại chết. Cũng không biết hiện nàng ra sao.
Đã chết rồi, hay bị giam cầm?
Nếu nàng còn sống, sau khi công hạ tòa thành, hắn nhất định phải sai người đi tìm nàng, bảo đảm nàng được an toàn…
Có lẽ vì mải mê suy nghĩ, khi hắn thúc ngựa tiến về phía trước, hắn nghe loáng thoáng có người gọi mình từ bên kia vệ đường, nhưng lại không mấy để tâm. Mãi cho đến khi tiếng gọi ấy vẫn kiên trì không dứt, hắn mới nhận ra, dường như có người đang gọi: Tần vương điện hạ.
Hắn ngoái lại tìm.
Phía sau, trên con đường lớn, binh mã dồn dập lao đi, khói bụi cuộn trào, ven đường chật kín nạn dân, đầu người nhấp nhô như sóng, không thể nhìn rõ là ai đang gọi hắn.
Hắn do dự một thoáng, bèn hỏi Lạc Bảo đang cưỡi ngựa cầm cờ bên cạnh xem vừa rồi có nghe thấy ai gọi mình hay không.
Vẻ mặt Lạc Bảo phấn chấn, quả quyết lắc đầu: “Bẩm điện hạ, nô tài không nghe thấy gì cả! Cho dù có nghe thấy thì chắc cũng là do dân chúng đang tung hô điện hạ mà thôi!”
Hắn khẽ cười, không nghĩ thêm nữa, tiếp tục hành trình.
Ngày đầu tiên công hạ kinh đô, trong thành binh hoang mã loạn, cung Trường An chìm trong biển lửa.
Sau khi vào thành, việc đầu tiên hắn làm chính là sai Lạc Bảo đi tìm nàng.
Thế nhưng, nàng đã hương tiêu ngọc vẫn, không thể trở về.
Sau này Lạc Bảo đã bẩm báo lại tường tận với hắn. Sau khi Thái tử Lý Thừa Dục qua đời, nàng dời đến đạo quán Vạn Thọ, sống ẩn cư ở đó. Nghe nói, lúc thành bị phá, Thẩm Dương cưỡng ép bắt nàng đi. Nàng không chịu, trong lúc giằng co đã ngã từ trên lưng ngựa xuống, gãy cổ mà chết. Về sau, nhóm tùy tùng của nàng chỉ kịp thu liệm sơ sài, chôn nàng ở bãi đất hoang bên cạnh hoàng lăng.
Hắn im lặng một lúc lâu, trước khi hạ lệnh cải táng cho nàng theo nghi lễ của Hoàng hậu.
Hóa ra, cuộc gặp gỡ tình cờ ở Tây Uyển từ nhiều năm trước, cũng là lần thứ năm hắn gặp nàng, lại là lần gặp cuối cùng của họ ở kiếp này.
Đêm ấy, tuy hắn không đích thân đến hoàng lăng, nhưng trong lòng cứ buồn bã khôn nguôi, cả đêm không ngủ.
Sau đó, cục diện kinh đô dần ổn định trở lại.
Mười năm ẩn nhẫn, đến ngày hôm nay, hắn đã xoay chuyển càn khôn, dẹp loạn chỉnh trị. Đăng cơ xưng Đế, với hắn mà nói, dường như chỉ là chuyện thuận lý thành chương.
Tất cả mọi người đều mong đợi điều ấy, kể cả mẫu tộc người Khuyết của hắn.
Nhưng hắn từ chối, không chút chần chừ.
Hắn không có ý định lên ngôi, cũng như chưa từng có ý nghĩ ấy, dẫu chỉ thoáng qua.
Hắn truyền ngôi cho một thiếu niên trong tông tộc, để Đoan vương giám quốc, còn mình thì tháo bỏ kim quan, cởi bỏ vương phục, đổi sang búi tóc kiểu đạo sĩ, khoác lên mình chiếc đạo bào cũ từng mặc thuở thiếu niên, chân mang giày cỏ, rời khỏi kinh thành.
Trách nhiệm của hắn, đến đây là kết thúc.
Đời này, hắn không còn nợ ai điều gì nữa. Điều cần trả, hắn đã trả. Việc phải làm, hắn cũng đã làm xong.
Không lo không sầu, tìm tiên vấn đạo, sớm dạo Bắc Hải, chiều nghỉ Thương Ngô.
Quãng đời còn lại của hắn, rồi sẽ được giải thoát.
Hắn đã tự nhủ như thế.
Đêm trước khi rời khỏi kinh đô, hắn lặng lẽ đến hoàng lăng.
Hắn cũng không rõ vì sao mình lại tới nơi ấy.
Có lẽ là để nói lời từ biệt lần cuối với chính bản thân mình lúc còn trẻ, người từng phải một mình sống ở nơi này suốt ba năm, hoặc cũng có thể là để nhìn lại nơi nàng đã ngã xuống, thắp ba nén hương xanh cho nàng.
Bởi dù sao đi nữa, nàng cũng là người từng tha cho hắn một mạng.
Hắn đến trước phần mộ của nàng, cúi đầu bái tế. Sau đó, hắn quay ra, đang định rời đi thì bắt gặp lão cung nhân trông coi lăng mộ cho nàng.
Lão cung nhân nhận ra hắn. Nhìn hắn đang khoác đạo bào, bà không kìm được nước mắt, khóc nấc thành tiếng.
Cũng chính nhờ thời khắc ấy, hắn mới hay rằng, ngay trước đêm thành bị công hạ, nàng đã từng phái người đến cầu cứu hắn, nhưng hắn cưỡi ngựa băng qua, dù đã ngoái nhìn thì vó ngựa vẫn tiến về phía trước.
Và rồi hắn biết thêm rằng, cũng chính vào đêm cuối cùng, nàng đã một mình trèo lên đỉnh núi, ngồi bên tảng đá lớn kia, khóc suốt một đêm. Sang ngày hôm sau, nàng bị Thẩm Dương bắt đi, chết dưới vó ngựa.
Hắn chết lặng. Đợi đến khi hoàn hồn, tim hắn đau như bị xé toạc, nước mắt không kìm được tuôn rơi.
Hắn ngồi trước mộ nàng suốt ba đêm. Cuối cùng, hắn quỳ xuống trước mộ nàng, dập đầu một cách trịnh trọng. Sau đó, hắn đứng dậy, rời khỏi hoàng lăng. Từ đó về sau, đèn xanh sách cũ, mưa trắng bạc đầu, hắn vân du thiên hạ, tu đạo luyện tâm.
Giới tử Tu-di, đàn chỉ vạn niên. [1]
[1]
Chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua. Thế nhưng, Lý Huyền Độ lại cảm nhận một cách rõ ràng rằng mình đã sống cả một kiếp người, một kiếp sống dài của người dường như là chính mình, nhưng lại không phải là chính mình.
Trong số ký ức mà hắn còn giữ lại được, khung cảnh cuối cùng thuộc về rất nhiều năm sau đó. Một ngày nọ, hắn một thân một mình, đạo bào giày cỏ, giống hệt như ngày xưa lúc hắn rời đi, một lần nữa quay trở lại nơi khởi hành.
Khi ấy hắn đã không còn trẻ nữa, tóc bạc da mồi. Nhưng cũng giống như nhiều năm trước, khi hắn vẫn còn tuổi thiếu niên, hắn lại leo lên đỉnh núi, ngồi xuống tảng đá ấy, quay mặt về phía lăng mộ của nàng, cứ thế ngồi suốt một đêm.
Sáng ngày hôm sau, quan giữ lăng phát hiện ra người vừa được phong làm Đạo Quân Đại Đế đã cưỡi hạc về Đông, đột ngột qua đời.
Trời dần xế bóng, tiếng chim hót và quạ kêu vang vọng khắp không gian.
Đến đây, Lý Huyền Độ đã ngộ ra.
Thì ra đêm hôm đó, giấc mộng mà nàng kể với hắn trên vách núi phía sau trang viên của Sương thị, là thật.
Nàng luôn nhớ rõ những gì đã xảy ra trong một đời kia.
Hắn cũng hiểu ra, vì sao ban đầu, nàng thà quay về làm Thái tử phi, còn hơn đến gần hắn.
Trong lòng nàng, hắn là một kẻ vô tâm, người đã bỏ mặc nàng không đoái hoài, đúng vào khoảnh khắc nàng bất hạnh nhất và cần hắn nhất.
Rồi hắn nhớ lại lời nàng nói rằng trong giấc mơ ấy, cuối cùng nàng đã đợi được hắn cứu, mọi chuyện đều viên mãn tốt đẹp.
Tuy nhiên, sự thật là nàng vẫn luôn giấu hắn, không nói cho hắn biết rằng nhờ có nàng nên hắn mới có thể sống tiếp. Và nàng, khi nàng tuyệt vọng, giơ tay chờ hắn cứu giúp thì hắn lại không hề nắm lấy.
Hắn nhìn bóng lưng nàng ngồi cạnh tảng đá trên đỉnh núi, dường như hắn thấy lại kiếp trước, thấy người phụ nữ vẫn luôn chờ hắn, nhưng chờ đến tận lúc chết mà vẫn không đợi được hắn.
Khoảnh khắc ấy, tim hắn đau như bị dao cắt, hơi thở nghẹn lại. Nhìn thấy nàng vẫn mỉm cười và đưa tay về phía mình, hắn không thể dằn lòng thêm nữa. Hắn lao đến, vươn tay nắm lấy tay nàng, đan những ngón tay vào nhau, rồi kéo nàng vào lòng, ôm thật chặt.
Bồ Châu nào biết được những ký ức vừa thoáng qua trong lòng hắn. Nàng chỉ nghĩ rằng sau khi nhận được tin bên này, hắn đã cuống cuồng đến đây.
Nàng hơi ngẩng đầu, đôi mắt đẹp nhìn hắn, dịu giọng trấn an: “Chàng đừng lo, mọi chuyện đều đã giải quyết xong rồi, ta không sao cả. Lại vô duyên vô cớ khiến chàng phải bận lòng…”
Lý Huyền Độ lắc đầu, cắt ngang lời nàng.
“Xu Xu, nàng ngốc thật đấy…”
Hắn nới lỏng vòng tay đang ôm nàng, khóe mắt ửng đỏ, cúi đầu chăm chú nhìn nàng, giọng nói nghẹn lại: “Ta biết rồi. Đêm đó phía sau lũy thành Sương thị, giấc mộng mà nàng kể với ta là thật. Nàng còn nói dối, lừa ta rằng ta đã đến cứu nàng…”
“Ta, Lý Huyền Độ, cả đời này… thực không xứng để được nàng đối xử như thế…”
Bồ Châu sửng sốt, rồi như hiểu ra điều gì.
Nghe giọng điệu của hắn, lẽ nào, hắn đã nhớ lại rồi sao?
Tim nàng đập nhanh hơn, cảm xúc phức tạp khiến nàng không biết phải đối diện với hắn thế nào.
“Không chỉ lừa ta, nàng còn hiểu lầm ta.”
Hắn tiếp tục.
“Nàng đã hiểu lầm ta. Thật đấy, nàng hiểu lầm ta quá nhiều. Về sau ta không hề đăng cơ làm Hoàng đế, cũng chưa từng cưới Lý Đàn Phương. Ta đi làm đạo sĩ, vân du khắp thiên hạ, cố gắng quên nàng. Tuy nhiên, trước khi chết già, ta lại quay về chính nơi nàng và ta đang đứng lúc này.”
Hắn nhìn sâu vào mắt nàng.
“Tu hành nửa đời, đạo sĩ tên Lý Huyền Độ ấy vẫn không thể quên người phụ nữ mà y chỉ gặp đúng năm lần trong đời. Đại hạn sắp đến, y không muốn thành tiên, nguyện vọng duy nhất của y là hương hồn của nàng được nối tiếp mãi mãi, nếu còn có ngày gặp lại, xin cho y một cơ hội được báo đáp.”
Đôi mắt Bồ Châu mở to, nàng lặng lẽ nhìn hắn. Đột nhiên, nàng bật khóc nức nở, vùi mặt vào ngực hắn, nước mắt tuôn rơi.
Nước mắt như mưa, không sao kìm nén lại được.
Hắn cúi đầu, hôn lên những giọt nước mắt trên gò má nàng, rồi đến môi nàng. Nụ hôn thật sâu, lưu luyến không dứt.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận