Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Bồ Châu (Dịch) (Đã Full)
  4. Chương 141: Vạch trần long thai giả, Cung Bồng Lai hé lộ di chiếu

Bồ Châu (Dịch) (Đã Full)

  • 6 lượt xem
  • 2522 chữ
  • 2026-06-04 22:06:55

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Trong điện dậy lên tiếng xôn xao.

Năm ấy, sau khi kỳ săn thu kết thúc, trong cung từng có lời đồn rằng Thái tử ngã ngựa bị thương, e rằng sẽ ảnh hưởng đến đường con cái. Tin đồn này được lan truyền rộng rãi. Tuy nhiên, từ khi Lý Thừa Dục đăng cơ, lời đồn đổi chiều, trở thành câu chuyện bịa đặt, được phe cánh Lưu vương cố tình truyền ra, công kích Thái tử.

Cách nói ấy nghe cũng có lý. Huống chi tuy Hoàng đế chưa có con nối dõi, nhưng y còn trẻ, ngày tháng phía trước vẫn còn dài. Cộng thêm những rắc rối trong và ngoài triều đình, chuyện này dần bị lãng quên, không ai còn rảnh ranh để mà chăm chăm soi xét mấy việc nhỏ nhặt trong hậu cung của Hoàng đế nữa.

Không ai ngờ rằng, đúng vào lúc này, Tôn tần lại đột nhiên xuất hiện, lật lại chuyện cũ.

Hôm nay, Quách Lãng đã đưa nàng ta đến đây. Nói cách khác, Quách Lãng hẳn đã biết chuyện trong hậu cung của Hoàng đế từ lâu.

Quả nhiên, Quách Lãng nhìn sang Diêu hầu đang biến sắc, rồi chậm rãi nói: “Diêu tướng, Tôn tần có vu khống Hoàng hậu hay không, lát nữa tự khắc sẽ rõ. Đoan vương phi vừa mới vào cung, hiện đang đến thăm Hoàng hậu.”

Diêu hầu nhìn chằm chằm Quách Lãng, kẻ đang ngồi trên cao với vẻ mặt bình thản như nước, hiểu ra rằng mình đã bị lão già mà mình tưởng chừng đã ngồi chung một thuyền suốt bao lâu nay bán đứng rồi!

Cuối cùng, ông cũng hiểu lý do tại sao từ sau khi Lý Thừa Dục khăng khăng ngự giá thân chinh, Quách Lãng liền lấy cớ bệnh tật, không chịu ra mặt nữa.

E rằng kể từ lúc đó, vị “Đế sư” lão luyện, gian xảo này đã thay đổi lập trường, âm thầm chuẩn bị để tìm cách bỏ rơi người học trò Hoàng đế của mình, đồng thời cắt đứt quan hệ với ông ta.

Những giọt mồ hôi lớn bằng hạt đậu chảy dài trên trán và dọc theo mí mắt, khiến Diêu hầu gần như không mở nổi mắt.

Xong rồi. Tất cả đều xong rồi.

Trong cung Khôn Ninh, Đoan vương phi dẫn theo Vũ Lâm vệ xông thẳng vào nội điện, chặn đường Diêu hậu vừa nghe tin, sắp sửa bỏ trốn ở hậu điện.

Diêu Hàm Trinh cầm kiếm trong tay, vừa gào thét vừa đâm loạn về phía Đoan vương phi, hai mắt trợn tròn, giọng điệu uy hiếp.

Hai cung nhân lặng lẽ vòng ra phía sau nàng ta, bất ngờ nhào tới từ phía sau, đè sấp nàng ta xuống đất.

Thanh kiếm trong tay Diêu Hàm Trinh bị tước mất, nhưng nàng ta vẫn liều mạng giãy giụa. Nàng ta cúi đầu cắn thật mạnh vào tay một cung nhân. Ngay cả sau khi bị hất ra, nàng ta vẫn hét lên trong cơn điên cuồng: “Ta là Hoàng hậu! Thả ta ra! Đám tiện nhân các ngươi…”

Đoan vương phi nổi giận, nghiêm giọng quát lớn: “Đè chặt nàng ta lại, bịt miệng nàng ta lại cho ta, không được để nàng ta tiếp tục phát điên!”

Cung nhân nghe lệnh, nhanh chóng xông lên, khống chế Diêu hậu xuống đất rồi nhét thứ gì đó vào miệng nàng ta.

Một lão ma ma tiến lên, thử thăm dò phần bụng nhô cao của Diêu Hàm Trinh, phát hiện ra có điều khác thường. Bà ta vén vạt áo nàng ta lên, để lộ hai lớp trung y, liền thấy một chiếc gối tròn được buộc vào phần bụng dưới của nàng ta.

Ngay sau đó, một lão mụ khác chuyên hầu hạ nàng ta trong cung đành run run nhận tội, thú nhận rằng nàng ta đã giả vờ mang thai từ đầu. Theo thời gian mang thai, nàng ta sẽ thay đổi kích cỡ của chiếc gối buộc trên bụng dưới để đánh lừa người khác. Đồng thời, nàng ta đã bí mật nuôi dưỡng hơn mười phụ nữ mang thai ngoài dân gian có tháng tuổi xấp xỉ, định đến ngày dự sinh sẽ ôm một bé trai vào cung, mạo nhận là long tử.

Đoan vương phi nhìn Diêu Hàm Trinh vẫn đang vùng vẫy dưới đất, thầm thở dài. Hoàng quyền cám dỗ quá mức, có thể khiến người ta mù quáng đến thế này. Bà quát một tiếng “đúng là mộng tưởng hão huyền”, rồi ra lệnh áp giải lão mụ kia đến thiên điện cung Trường Khánh để làm chứng.

Lão mụ vừa tới nơi, thấy bên trong đông nghịt người, không dám ngẩng đầu lên mà chỉ bò rạp xuống đất, run rẩy lặp lại từng lời khai vừa rồi.

Quần thần phẫn nộ, liên tục xô đẩy những kẻ bình thường vẫn có mối quan hệ mật thiết với Diêu hầu ra ngoài, tổng cộng đến mấy chục người. Đám người ấy mặt mày tái mét. Một số thì biện bạch rằng mình hoàn toàn không hay biết, số khác thì quỳ xuống trước mặt Đoan vương, cầu xin tha mạng. Giữa lúc hỗn loạn, mỗi người một câu, bỗng có một võ quan xông thẳng vào điện, báo với Đoan vương rằng vừa bắt được một đội cấm quân do Diêu hầu điều khiển, tổng cộng hơn ba nghìn người, mang theo binh khí giáp trụ, tất cả đều đã bị tịch thu. Chúng khai rằng kế hoạch ban đầu là phát động một cuộc tập kích phủ Đoan vương vào canh ba đêm nay, sau đó khống chế kinh thành.

Đám đông trong điện càng thêm phẫn nộ. Họ vây quanh Diêu hầu, thi nhau chửi rủa, nhổ nước bọt vào người ông ta.

Diêu hầu ngồi bệt dưới đất, mặt cắt không còn giọt máu, im lặng mặc cho sự khinh miệt và mắng nhiếc của đám đông. Nhưng khi nghe thấy Đoan vương lệnh người tiến lên, tháo quan mạo và thắt lưng của ông ta thì bất chợt rùng mình một cái, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy oán hận nhìn thẳng về phía đối diện. Đột nhiên, ông ta bật dậy khỏi mặt đất, nghiến răng mắng Quách Lãng: “Quách lão tặc! Ta rơi vào tay ngươi, hành sự thất bại, không còn lời nào để nói! Nhưng còn ngươi, uổng cho Tiên đế và Hoàng đế Đại Hành một mực kính trọng ngươi! Ngươi phản bội hai đời quân chủ, quay sang dựa vào Tần vương. Ngươi không chết là một chuyện, nhưng ngươi còn mặt mũi gì mà ngồi vào ghế chủ sự?”

Quách Lãng là người gốc Cổ Tề. Ngay từ khi còn trẻ, ông ta đã đem lòng ngưỡng mộ Yến Tử thời Xuân Thu, cũng như tán đồng câu nói rằng: “Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.”

Theo quan niệm của ông ta, làm quan, làm bề tôi, chỉ khi nào trong lòng thấu suốt đại đạo của nhân gian, nhìn rõ đại sự trong thiên hạ, thì mới có thể tùy cơ ứng biến, từ đó đưa ra quyết định đúng đắn: vừa lợi cho quốc gia, lại cũng lợi cho chính mình.

Cục diện triều đình đã mục nát đến mức này, tôn lập Tần vương lên ngôi, đối với ông ta mà nói, đó là việc vừa lợi nước, lợi dân, lại cũng lợi thân. Về điểm ấy, Quách Lãng tự thấy không thẹn với lương tâm.

Còn chuyện đã ngầm “đâm” Diêu hầu một đòn, ông ta càng không hề có chút áy náy nào. Chỉ riêng việc hồi trước không thể can ngăn Lý Thừa Dục nhất quyết thân chinh cầm quân, để rồi dẫn đến hàng loạt biến loạn về sau, từ trước đến nay, ông ta vẫn có phần tự trách.

Đối diện với sự chỉ trích gay gắt từ Diêu hầu, Quách Lãng cũng khó tránh khỏi cảm giác hổ thẹn, nhất thời trầm mặc không nói.

Một vị đại thần, vốn là môn sinh của ông ta, lập tức quát lớn: “Diêu tặc! Ngày trước khi Hoàng đế Đại Hành ngự giá thân chinh, chẳng lẽ Thái phó lại chưa từng ra sức khuyên can? Tại ngươi xúi giục mới sinh chuyện! Huống chi, với cục diện triều đình hôm nay, ngoài Tần vương, còn ai có thể tập hợp hiền tài, thi hành kế sách lâu dài, cứu nguy thiên hạ, che chở muôn dân? Còn ai có thể gánh vác nổi giang sơn xã tắc này?”

Lời vừa dứt, đám đông hùa nhau tán đồng.

Diêu hầu cười trong điên dại: “Ai làm được cũng đâu đến lượt một kẻ sắp chết như ta mở miệng định đoạt! Ta chỉ biết một điều, bất kể hôm nay Tần vương có lập được công lao lớn đến đâu thì năm xưa, hắn cũng từng theo Lương Thái tử mưu phản, bức cung đoạt vị! Vì chuyện ấy, hắn đã bị giam tại cung Vô Ưu suốt ba năm! Thiên hạ ai ai cũng biết! Hắn chẳng khác gì một tên tội phạm, một tên tội phạm, hắn có quyền gì mà lên ngôi? Nếu hắn có thể làm Hoàng đế, vậy có phải ta cũng có thể nói rằng chư vị công khanh đứng đầy điện này đều cho rằng mưu nghịch chỉ là chuyện nhỏ, qua rồi thì thôi đúng không? Nếu đã vậy, tội của ta hôm nay, rốt cuộc có đáng là gì?”

Ông ta dừng lại một chút, rồi gằn từng chữ: “Thiên hạ có phục hay không, ta không biết. Nhưng Diêu mỗ ta đây, là kẻ đầu tiên không phục!”

Tiếng cười điên cuồng của ông ta vang khắp bốn góc đại điện, rõ ràng chói tai. Chúng quan viên im lặng giây lát, nhìn nhau một lượt, rồi lập tức phản bác, nói rằng năm xưa Minh Tông đã đích thân xá tội cho Tần vương, hiển nhiên là biết rõ hắn bị oan.

Diêu hầu khịt mũi khinh miệt, buông một câu: “tô son trát phấn, che đậy lỗi lầm”. Nói xong, ông ta nhắm mắt ngồi bệt xuống đất, mặc cho mọi người vây quanh bác bỏ, ngoài mặt chỉ treo một nụ cười lạnh lẽo.

Đoan vương cảm thấy oán giận, nhưng cũng có phần bất lực.

Dựa vào sự hiểu biết của ông về tính tình đứa cháu trai là Lý Huyền Độ và mối quan hệ cha con giữa đôi phụ tử hoàng gia ấy trong quá khứ, ông không tin cháu mình là người sẽ theo Lương Thái tử làm loạn. Thế nhưng khi ấy, trong cơn phẫn nộ, Minh Tông lại một mực định tội cho hắn. Trước khi băng hà, người đã tha tội cho Lý Huyền Độ, và thậm chí còn có tin đồn rằng Hoàng đế Minh Tông vốn định truyền ngôi cho Tần vương, nhưng cuối cùng, đó vẫn chỉ là tin đồn.

Chuyện ấy đã trôi qua bao nhiêu năm, cảnh cũ người xưa đều đổi thay, triều đình từ lâu đã quên mất câu chuyện cũ này. Nhưng lão chó già họ Diêu này, thấy đại thế đã bại, sắp bước chân vào Quỷ Môn Quan rồi mà vẫn muốn kéo người khác xuống nước, còn cố ngoạm thêm một miếng.

Những lời ngụy biện và nói càn nói bậy của ông ta, tuy không thể ảnh hưởng đến đại cục, nhưng vẫn phần nào gây khó chịu.

Ông cau mày, định lệnh người áp giải toàn bộ những ai thuộc phe Diêu gia xuống trước, thì đột nhiên một cung vệ bước vào, báo rằng Tống Trường Sinh muốn cầu kiến.

Tống Trường Sinh vốn là nội thị trong cung của Hoàng đế Hiếu Xương năm xưa, địa vị chỉ đứng sau Thẩm Cao, nhưng bấy lâu nay lại luôn bị Thẩm Cao chèn ép. Đêm Hoàng đế Hiếu Xương băng hà, Thẩm Cao chết theo, khi ấy, y không có mặt trong hoàng trướng nên may mắn thoát chết. Sau khi Lý Thừa Dục đăng cơ, y liền bị đày đến lãnh cung, được giao quản lý mấy việc vặt vãnh chẳng đáng kể, từ đó về sau cũng không còn ai nhắc tới y nữa.

Trong cung, người ta đã thấy quá nhiều trường hợp nội thị phất lên theo chủ, rồi lại thất thế theo chủ. Xui xẻo thì chết yểu, may mắn hơn thì chỉ có thể sống lay lắt trong chốn thâm cung, cuối cùng chết vì tuổi già.

Y chỉ là một nội thị tầm thường, đã bị mọi người lãng quên từ lâu, bao gồm cả Đoan vương. Nhưng vào lúc này, khi nghe tin y đến xin diện kiến, ông sinh nghi, bèn sai người dẫn vào.

Dưới ánh mắt quan sát của đám đông đang có mặt ở đó, Tống Trường Sinh nhanh chóng bước vào thiên điện, hành lễ với Đoan vương và Quách Lãng đang ngồi trên cao, nói: “Nô tài Tống Trường Sinh bái kiến Đoan vương điện hạ, bái kiến Thái phó. Hôm nay nô tài tới đây, là có chuyện cần bẩm báo.”

Trước kia, Tống Trường Sinh thường được sai ra ngoài làm việc, cũng từng đến phủ Đoan vương vài lần, tính ra, Đoan vương vẫn còn chút ấn tượng với y. Mới chỉ hai ba năm trôi qua, nhưng thái dương của Tống Trường Sinh đã bạc trắng, dung mạo cũng già nua đi không ít, đủ thấy sau khi bị đày đến lãnh cung, cuộc sống của y vốn chẳng mấy dễ chịu. Tuy nhiên, giọng điệu của y vẫn bình tĩnh, không vội vã, thái độ không khúm núm cũng chẳng kiêu ngạo, Đoan vương càng lấy làm khó hiểu, không biết đối phương rốt cuộc muốn nói chuyện gì. Ông liền nói: “Ngươi cứ nói.”

Tống Trường Sinh không lập tức mở lời, mà xoay người về hướng cung Bồng Lai năm xưa trước tiên, quỳ xuống, cung kính dập đầu một cái thật mạnh, sau đó mới đứng dậy nói: “Trước khi Thánh Nhân Thái hoàng Thái hậu băng hà, nô tài từng được bí mật triệu kiến. Thái hoàng Thái hậu dặn rằng, sau khi người đi, nếu có một ngày triều đình sinh biến, càn khôn vô chủ, thì nô tài phải yết kiến Đoan vương điện hạ, truyền khẩu dụ. Người nói, người đã lưu lại một đạo ý chỉ, giấu kín phía sau tấm biển lớn ở chính giữa dãy chuông kinh điểu treo hai bên tẩm cung tại cung Bồng Lai, lệnh cho Đoan vương lấy ý chỉ đó xuống, công bố trước quần thần, cáo dụ thiên hạ.”

Ban đầu thiên điện lặng ngắt như tờ, ngay sau đó, nhưng sau đó những tiếng bàn tán sôi nổi vang lên, chỉ có điều đã được người ta cố ý hạ thấp giọng.

Đoan vương lúc này mới hoàn hồn, trong lòng mừng rỡ vô cùng. Ông biết người tên Tống Trường Sinh này hẳn là người cũ của cung Bồng Lai.

Việc hệ trọng như thế này, y tuyệt không dám bịa đặt.

Đoan vương trấn tĩnh lại, liếc nhìn Quách Lãng đứng bên cạnh một cái, rồi đột ngột đứng dậy, dẫn theo đoàn người chuẩn bị đi thẳng đến cung Bồng Lai. Khi đi ngang qua Diêu hầu vẫn còn ngồi bệt dưới đất, ông suy nghĩ chốc lát, sắc mặt lạnh lùng, ra lệnh cho thị vệ trong điện áp giải ông ta cùng một đám đồng đảng đi theo, bảo ông ta cũng nghe cho rõ, xem đạo ý chỉ kia rốt cuộc đã nói những gì.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top