Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Bồ Châu (Dịch) (Đã Full)
  4. Chương 142: Di chiếu lộ diện, Vương đình đổi chủ

Bồ Châu (Dịch) (Đã Full)

  • 6 lượt xem
  • 2845 chữ
  • 2026-06-04 22:07:46

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Từ sau khi Khương thị băng hà, cung Bồng Lai liền đóng chặt cổng lớn, ngày thường ngoài mấy lão cung nhân trông coi thì không còn ai lui tới nữa.

Năm xưa lầu đài trùng điệp, lan can chạm trổ, cỏ cây tươi tốt, hương sắc ngập tràn, vậy mà nay bậc đá đã phủ rêu ẩm ướt, ngói vỡ giăng đầy tơ nhện, cảnh tượng tiêu điều hoang vắng.

Cánh cổng lớn đã khép kín suốt bao năm rốt cuộc cũng được mở ra. Đoàn người theo chân Đoan vương và Quách Lãng vội vã bước vào trong, xuyên qua con đường cung đã bị cỏ dại leo kín, rất nhanh đã tới trước tẩm cung khi xưa của Khương thị, dừng lại phía sau tấm biển lớn mà Tống Trường Sinh đã nhắc đến.

Hai cung vệ dựng thang trèo lên. Quả nhiên, từ khoảng trống phía sau tấm biển, họ tìm được một hòm gỗ đàn màu đen. Người bên dưới đỡ xuống, lau sạch lớp bụi phủ bên ngoài, rồi cung kính đặt nó lên một chiếc hương án bày tạm.

Đoan vương cùng đoàn người đốt hương quỳ bái. Sau khi rửa tay, ông đích thân tiến lên, mở nắp hòm.

Mọi người nín thở nhìn theo, thấy bên ngoài là một chiếc hòm lớn, bên trong còn lồng thêm một hộp nhỏ. Khi mở tiếp, một cuộn thư bằng lụa liền hiện ra.

Hẳn đây chính là đạo ý chỉ mà Khương thị để lại trước lúc qua đời.

Đoan vương lấy ra, mở xem, lướt nhanh một lượt. Tảng đá lớn trong lòng ông tức thì rơi xuống, cảm khái dâng trào. Ông ngẩng đầu, đối diện với những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, lấy lại bình tĩnh rồi trao ý chỉ cho Tống Trường Sinh, rồi trở về vị trí, dẫn quần thần quỳ trước hương án, lắng nghe tuyên chỉ.

Tống Trường Sinh đọc to từng chữ một trong đạo ý chỉ cuối cùng mà Khương thị để lại trước khi viên tịch.

“Ngày Kỷ Hợi, giờ Giáp Tý, tháng Sáu năm Tuyên Ninh thứ bốn mươi mốt. Đêm khuya, Hoàng đế tới bái kiến, nói rằng: vụ án Thái tử bức cung mưu nghịch năm thứ ba mươi chín, người sớm đã biết rõ. Hôm đó Tần vương thực sự không hề liên can. Tất cả đều là mưu kế của Lương Thái tử, cố ý hãm hại, đẩy Tần vương vào cảnh mang tội bất trung bất hiếu.”

“Hoàng đế tự trách mình. Người nói rằng khi ấy vì giận dữ nhất thời, tâm trí mê muội, nên mới gây nên sai lầm lớn, khiến Tần vương phải gánh chịu hàm oan. Nay tự biết đại hạn sắp đến, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, người nhận thấy Tần vương khoan hậu nhân từ, tài năng xuất chúng, mưu lược hơn người, ắt có thể giữ vững tông miếu, củng cố xã tắc. Bởi vậy lập di chiếu, muốn truyền ngôi cho Tứ hoàng tử là Tần vương.”

Tuy nhiên, Minh Tông cũng có những lo ngại, sợ rằng quyết định của mình quá đột ngột sẽ gây xáo trộn triều đình. Vì vậy, đêm đó, người đã cầm chiếu chỉ đến cung Bồng Lai yết kiến Khương thị, mong sau khi người qua đời, Khương thị có thể ra mặt, tuyên đọc đạo di chiếu này, trợ giúp Tần vương đăng cơ, kế thừa đại bảo.

Khương thị viết trong ý chỉ rằng: khi ấy sau khi suy xét thận trọng, lấy lý do Nhị hoàng tử Tấn vương đã trưởng thành, chưa từng mắc phải sai lầm lớn, Hoàng đế vượt trưởng lập thứ là chuyện trái với lễ pháp, nên bà đã đứng ra ngăn cản Minh Tông truyền ngôi cho Tần vương. Thế nhưng suốt những năm qua, tận mắt chứng kiến bao biến động của quốc gia triều đình, trước lúc lâm chung, bà hồi tưởng lại nỗi lo năm xưa. Tuy đúng sai khó phân định rạch ròi, nhưng hành động ngày ấy của chính bà, chưa hẳn đã không mang vài phần võ đoán.

Trước điện có hơn trăm người quỳ, vậy mà im phăng phắc. Tất cả đều nghiêng tai lắng nghe. Bên tai họ, ngoài giọng đọc di ngôn của Tống Trường Sinh cất lên thì không còn bất kỳ tạp âm nào khác.

Đọc xong, vành mắt Tống Trường Sinh đã ửng đỏ. Y dừng lại giây lát, hắng giọng, rồi nhìn sang phía đối diện, nơi Đoan vương, Quách Lãng và những người khác đang đứng, nói tiếp:

“Thái hoàng Thái hậu nói rằng: đạo Thánh chỉ truyền vị mà Minh Tông để lại năm ấy vẫn được niêm phong trong đại quan của người. Sau khi người qua đời, nếu quốc gia thái bình, thì vĩnh viễn không mở ra, đợi đến ngày đại táng, sẽ cùng người chôn sâu dưới lòng đất. Còn nếu quốc gia xảy ra đại biến, thì phải mở quan lấy chiếu. Khi ấy, thiên hạ bá quan thần dân, đều phải tuân theo di chiếu của Minh Tông, nghênh lập Tần vương, kế vị thừa tông, nối tiếp công nghiệp tiền nhân.”

Lời vừa dứt, trước điện lặng im trong chốc lát. Sau đó liền có đại thần xúc động đưa tay gạt lệ, cảm khái rằng Thái hoàng Thái hậu đến phút lâm chung vẫn còn khổ tâm sắp xếp cho triều đình. Ban đầu chỉ vài người, rồi dần dần càng lúc càng nhiều, cho đến cuối cùng, tiếng khóc vang lên khắp tòa điện.

Gió nhẹ thổi qua, chuông kinh điểu treo ở góc điện khẽ lay động, hòa lẫn với tiếng khóc trầm thấp, chạm vào nhau phát ra những âm thanh tịch mịch.

Đoan vương trịnh trọng lấy lại ý chỉ của Thái hoàng Thái hậu. Ông liếc nhìn Diêu hầu cùng đám người đang ngã quỵ dưới đất, mặt xám như tro, đến một lời cũng không thốt ra nổi. Sau khi bàn bạc vài câu với Quách Lãng và những người khác, ông ra lệnh bắt giam bọn họ. Ngay sau đó, ông dẫn quần thần tức tốc lên đường, cùng nhau tiến về hoàng lăng.

Quan tài của Khương thị gồm bốn lớp trong ngoài. Lớp ngoài cùng chính là đại quan.

Khi tới điện Phụng An, sau khi hoàn tất một loạt nghi lễ tế bái, đúng vào giờ lành đã chọn, đoàn người thỉnh quan, mở nắp lớp quan tài ngoài cùng.

Khi nắp quan tài nặng nề từ từ mở ra, quả nhiên, một chiếc tráp bí mật dần được hé lộ. Nó được đặt gọn gàng trên phần nắp lớp quan quách thứ hai.

Mọi người nín thở, dõi theo Đoan vương nâng chiếc tráp bí mật ra ngoài. Ông mở ra và cẩn thận lấy một cuộn thư từ trong đó, trải lên bàn tế.

Quách Lãng dẫn theo bá quan tiến lên, đích thân xem xét di chiếu truyền vị mà Minh Tông để lại năm xưa.

Chiếu thư làm bằng lụa vàng, hai đầu gắn trục ngọc, mặt lụa dệt hoa văn mây lành hạc quý ẩn hiện, mỗi phía đều có một con kim long chín móng uốn lượn giữa tầng mây.

Đúng là chế thức của chiếu chỉ truyền ngôi.

Nội dung trên chiếu, đúng như di ngôn của Khương thị: Minh Tông muốn truyền ngôi cho Tứ hoàng tử Tần vương.

Ở cuối chiếu thư có đóng hai dấu đại ấn. Một là quốc tỷ, một là đại ấn của Minh Tông.

Theo chế lệ, quốc tỷ sẽ được truyền thừa từ đời Hoàng đế này sang đời Hoàng đế khác, trong khi đại ấn của Hoàng đế thì sẽ được an táng cùng ngay khi Hoàng đế băng hà.

Minh Tông tại vị hơn bốn mươi năm. Rất nhiều đại thần có mặt ở đây đều đã quá quen thuộc với đại ấn của ông.

Con dấu trên bản di chiếu này có hoa văn rõ ràng, từng chi tiết không sai vào đâu được, chính là đại ấn Hoàng đế mà Minh Tông sử dụng năm xưa.

Vì vậy từ nay, chuyện Tần vương kế thừa đại vị, không ai được phép nghi ngờ.

Đoan vương nâng di chiếu bằng cả hai tay, dẫn đoàn người rời khỏi điện Phụng An, đến trước lăng Minh Tông tế bái. Khoảnh khắc ấy, tiếng hô bái vang dội nguyên lăng, chấn động cả núi đồi, khiến chim rừng hoảng hốt, vỗ cánh bay loạn.

Sau khi Đoan vương dẫn quần thần trở về kinh đô, ông lập tức ban cáo thư, chiêu cáo tin này khắp thiên hạ. Lúc nghe tin, dân chúng kinh kỳ ai nấy đều sôi sục xôn xao. Tiếp đó, triều đình tiếp tục họp bàn, chọn định đại diện tông thất cùng các đại thần, chuẩn bị xe lục giá, lên đường tới Hà Tây, nghênh đón Tần vương hồi kinh đăng cơ.

Sau khi đoàn nghênh giá rời kinh, Đoan vương và những người khác chỉ còn biết ngóng trông chờ đợi.

Họ vẫn chưa biết rằng, vào lúc ấy, cục diện phương Bắc và Tây Vực đã biến đổi một lần nữa.

Đoàn nghênh đón khởi hành vào đầu tháng.

Cuối tháng, Đoan vương nhận được tin từ Hà Tây.

Tần vương chưa hề lên đường hồi kinh.

Hắn lại một lần nữa xuất quan, đi về phía Tây.

Bởi vì nơi đó…

Vẫn còn một trận đại chiến cuối cùng đang chờ hắn.

…

Một đêm khuya ở phương Bắc, trong đại trướng của Đông Địch hãn, Túc Sương Hãn vừa nhận được tin Thẩm Dương đã chết, Đông Đô thất thủ. Từ đó, ông ta không còn chợp mắt nổi nữa.

Hơn một năm trước, Khương thị của triều Lý qua đời, Tân đế tầm thường, trong triều cũng chẳng có đại thần nào đủ tài cán.

Ông ta vốn cho rằng vận nước của triều Lý đã suy, mọi thứ đều đã chuẩn bị sẵn sàng, vì thế mới phát động cuộc Nam chinh với quy mô cực lớn này.

Trong dự tính của ông ta, dưới vó sắt của kỵ binh, triều Lý sẽ phải chịu hai đòn thất bại cùng lúc: Hà Tây thất thủ, phương Bắc bế tắc. Đồng thời, ngay tại “trái tim” của triều lý, Thẩm Dương sẽ là người thay ông ta, đâm một nhát dao thấu tim.

Trong ứng ngoại hợp, triều Lý tuyệt đối không thể bình yên vô sự. Dù cho cuối cùng, chúng may mắn thoát khỏi vận diệt vong, thì Hà Tây cùng dải đất rộng lớn ở phương Bắc, thứ mà ông ta thèm khát bấy lâu, cũng sẽ thuộc về người Địch.

Ông ta không ngờ rằng, quốc vận của triều Lý vẫn chưa tuyệt.

Chỉ vì một mình Lý Huyền Độ, ông ta buộc phải nuốt trọn trái đắng của thất bại lần này.

Ông ta không cam lòng. Thế nhưng, cho dù lúc này ông ta vẫn có thể tập hợp binh mã, cuốn cờ trở lại, ông ta cũng không còn lòng tin để tiếp tục đánh tiếp.

Chính quyền du mục vốn sùng bái kẻ mạnh. Điều đó khiến họ sở hữu những chiến binh dũng mãnh nhất, nhưng đồng thời cũng mang theo một khuyết điểm chí mạng, đó chính là quyền uy rời rạc. Không giống các hoàng triều Trung Nguyên có hệ thống quan viên cũng như cách tổ chức tương đối ổn định, ở nơi này, nếu không xuất hiện một thủ lĩnh cực kỳ mạnh mẽ, có uy tín tuyệt đối, một khi gặp đại bại, vị Hãn vương được tôn lập trên nền tảng liên minh giữa các bộ lạc sẽ lập tức bị các bộ lạc phía dưới hoài nghi, thậm chí là phản bội và bị thay thế.

Mấy trăm năm nay, chưa từng có ngoại lệ.

Bản thân ông ta cũng đã lên ngôi theo cách đó.

Vì thế, ông ta càng hiểu rõ điều này hơn ai hết.

Những thất bại liên tiếp ở Hà Tây và Bắc Cương khiến uy tín của ông ta sụt giảm nghiêm trọng. Ông ta không còn có thể tự do điều động binh mã từ các bộ lạc như trước nữa. Nếu còn miễn cưỡng đánh tiếp, một khi không thể xoay chuyển cục diện, e rằng chính ông ta sẽ tự chuốc lấy diệt vong.

Việc quan trọng nhất của ông ta lúc này là trước hết phải củng cố vững chắc địa vị. Vì thế trước đây, sau khi cân nhắc nhiều lần, ông ta đã từ chối yêu cầu của Đông Đô, nơi từng gửi tin tới mong ông ta phát binh một lần nữa để được san sẻ bớt áp lực. 

Trên thực chất, giữa ông ta và Thẩm Dương, người huynh đệ từng kết nghĩa kim lan, cũng chỉ là mối quan hệ hợp tác, mỗi bên đều mưu cầu lợi ích riêng mà thôi. Trong kế hoạch ban đầu của ông ta, nếu cuộc Nam chinh thuận lợi, sớm muộn gì ông ta cũng sẽ trở mặt với đối phương, mở thêm một phen quyết chiến mới.

Ông ta tin rằng Thẩm Dương hẳn cũng có tính toán tương tự. Một khi diệt được hoàng tộc Lý triều, thay thế triều đình cũ, gã chắc chắn sẽ không nhường ông ta nửa bước.

Nhưng lúc này, khi nghe tin Thẩm Dương bỏ mạng, Túc Sương Hãn bước ra khỏi đại trướng, đứng lặng bên ngoài, phóng mắt nhìn những đỉnh lều trùng điệp dưới màn đêm, lắng nghe tiếng chiến mã hí vang theo gió, văng vẳng truyền lại từ xa xăm, không hiểu sao, ông ta chợt thấy buồn man mác, giống như cảnh “thỏ chết cáo buồn”.

“Vì sao hắn không chịu đến chỗ ta, để mưu đồ Đông Sơn tái khởi?”

Quen biết đã nhiều năm, ông ta biết rõ đối phương xuất thân thấp hèn, dã tâm ngút trời, nhưng suy cho cùng, ông ta vẫn không thể hiểu được người Hán thực sự nghĩ gì.

Ông ta thở dài, trầm ngâm giây lát, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, gọi một thân tín bên cạnh tới, truyền lệnh sáng sớm ngày mai ban bố quân lệnh, rút lui toàn quân, lui về Vương đình.

Người kia dường như chần chừ một thoáng, hỏi: “Đại hãn thật sự muốn ban lệnh như vậy sao?”

Túc Sương Hãn đáp: “Quốc vận không tới, biết làm sao đây? Cơ hội lần trước đã bị bỏ lỡ. Nếu tiếp tục đánh, e rằng cũng chẳng thu được kết quả gì. Chi bằng trước hết thu binh quay về, chờ cơ hội ngày sau.”

Lời hắn vừa dứt, phía sau liền vang lên một tiếng cười lạnh: “Quốc vận cái gì chứ? Rõ ràng vì ngươi bất tài nên mới không đánh nổi một Lý Huyền Độ, không xứng làm Hãn vương thì có!”

Túc Sương Hãn giật mình, quay phắt đầu lại, thấy bốn phía ánh đuốc bừng bừng, rất nhiều người nhanh chóng tràn vào bên trong vương trướng. Ánh lửa hắt lên từng gương mặt, đó đều là quý tộc và tướng lĩnh các bộ lạc.

Kẻ vừa lên tiếng chính là Mỹ Lực. Trước kia hắn từng được xưng tụng là đệ nhất dũng sĩ của nước Địch. Khi người Địch chia thành Đông Tây, hắn theo bộ tộc của mình đi về phía Tây. Cách đây không lâu, hắn mưu đoạt ngôi vị ở Tây Địch nhưng thất bại, đành chạy về phía này. Nhờ thế lực bên vợ cùng bản lĩnh chiến đấu của chính mình, chỉ trong hai năm, địa vị của hắn đã leo cao vùn vụt.

Trước cuộc viễn chinh về phía Nam lần này, ban đầu Túc Sương Hãn khá lạc quan về tình hình chiến sự, nhưng ông cũng có phần thận trọng. Vì vậy, ông ta không có ý định trọng dụng Mỹ Lực. Đúng lúc đó, Mỹ Lực lại tự chuốc lấy rắc rối bằng cách xung đột với một quý tộc khác trước khi xuất trận, còn làm bị thương đối phương, thế nên, Túc Sương Hãn liền nhân cớ đó giam hắn lại. Lần này ông ta không dám tùy tiện xuất binh, cũng chính vì sợ Mỹ Lực ở phía sau gây chuyện.

Ông ta đã lên kế hoạch tiêu diệt lực lượng của Mỹ Lực ngay khi trở về Vương đình. Không ngờ, hắn lại xuất hiện ở đây vào lúc này.

“Là ngươi?!”

Túc Sương Hãn kinh hãi, khi kịp hoàn hồn, biết tình thế không ổn, liền nghiêm giọng gọi thân tín đến cứu viện.

Có tiếng giao tranh vọng lại từ xa, đó hẳn là tiếng chém giết khi thân binh của ông ta bị tàn sát. Còn những người xung quanh, ai nấy đều lạnh lùng đứng nhìn, vậy mà không ai động đậy.

Mỹ Lực nhe răng cười dữ tợn, bước lên phía trước. Hắn rút đao, chém chết Túc Sương vương chỉ trong một nhát, sau đó chặt đầu ông ta, giơ cao trên mũi đao, để đám đông nhìn cho thật rõ.

Theo động tác ấy của hắn, quanh vương trướng lập tức bùng lên từng đợt hô giết rung trời.

Máu từ chiếc cổ bị chém đứt của vị Hãn vương tiền nhiệm nhỏ xuống, vấy lên đầu và mặt hắn. Dưới ánh đuốc bập bùng, đôi mắt hắn lóe lên ánh sáng hưng phấn gần như của loài dã thú.

Chiếm lại Tây Địch. Đoạt lại Tây Vực. Giết vào Hà Tây. Cuối cùng san bằng Trung Nguyên.

Đó chính là mục tiêu của hắn.

Dĩ nhiên, trước tất cả những mục tiêu ấy, vẫn còn một việc quan trọng nhất, đó là giết chết Lý Huyền Độ, kẻ năm xưa đã đuổi hắn ra khỏi Tây Địch, rửa sạch mối nhục cũ!

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top