Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Bồ Châu (Dịch) (Đã Full)
  4. Chương 147: Bóng hình phía Tây thành

Bồ Châu (Dịch) (Đã Full)

  • 6 lượt xem
  • 3647 chữ
  • 2026-06-04 22:12:33

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Sáng sớm, mặt trời vừa lên, rải ánh dương xuống mặt sông Ngân Nguyệt tĩnh lặng. Gió nhẹ thoảng qua, mặt nước lấp loáng gợn sóng.

Đối với dân chúng trong thành mà nói, hôm nay là một ngày đáng để ăn mừng.

Bóng mây chiến tranh bao trùm trên đầu họ bấy lâu đến nay đã tan biến sạch sẽ. Thừa tướng Tây Địch là Thiện Ương, người được Kim Hi phái đi làm sứ giả, đã rời thành hơn trăm dặm, lên đường nghênh đón vị khách tôn quý.

Trước giờ Ngọ, hẳn họ sẽ đón được khách quý vào thành.

Trong một gian tẩm điện của vương cung, ánh nắng cũng rọi qua cửa sổ phía Đông, chiếu lên người phụ nữ đang mặc một bộ y phục lộng lẫy, màu giáng đỏ, thêu hoa văn mây phượng tinh xảo.

Bà ngồi trước gương bên cửa sổ, chải tóc thay y phục.

Đã rất lâu rồi, phu nhân của Thiện Ương là Nhu Lương không chải tóc cho Kim Hi. Thế nhưng sáng nay, bà đã gác lại mọi việc, đặc biệt vào cung để tự tay trang điểm cho vị nữ chủ nhân cũ của mình. Sau khi chải tóc xong, bà lấy từ hộp trang sức ra một bộ dao bằng vàng, đầu phượng ngậm bảo châu như ý, tua rủ lấp lánh, cài vào bên tóc mai của Kim Hi. Bà ngắm nghía một hồi, rồi khẽ cười, nhỏ giọng hỏi đã được hay chưa.

Kim Hi nâng mắt, nhìn người phụ nữ trên bóng gương đối diện.

Bà đã sớm đi qua tuổi xuân, nhưng trong ánh nắng ban mai, người trong gương nhìn vẫn tóc đen như quạ, mày xanh tựa lông chim thúy.

Bà hơi thất thần. Trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, dường như bà lại nhìn thấy nàng thiếu nữ năm nào, người từng ngồi trước cửa sổ trong lầu ngọc chốn thâm cung kinh thành, vừa thức dậy vào buổi sáng để chải đầu trang điểm. Đúng lúc ấy, phía sau bỗng vang lên một tràng tiếng bước chân gấp gáp.

“Mẫu thân, người xong chưa? Bao giờ chúng ta xuất phát?”

Kim Hi bừng tỉnh, quay đầu lại, thấy Hoài Vệ hùng hổ từ bên ngoài xông vào, sốt ruột thúc giục.

Mới sáng sớm, trên trán cậu đã lấm tấm mồ hôi.

Cũng không biết đã đi đi lại lại bao lâu rồi.

Con trai ngày một lớn dần. Trong vương cung, trước mặt người ngoài, cậu bắt đầu biết cách dựng nên phong thái trầm ổn và uy nghiêm mà một vị vương nên có. Nhưng khi ở sau lưng mọi người, trước mặt mẫu thân mình, cậu vẫn hệt như thuở nhỏ, chẳng thay đổi chút nào.

Phu nhân Nhu Lương mỉm cười rót cho cậu một chén nước. Cậu cười hì hì nhận lấy, chỉ mấy ngụm đã ừng ực uống sạch, rồi chạy ào tới bên Kim Hi, nắm lấy một đoạn ống tay áo của bà, lắc lắc hai cái như làm nũng.

“Mẫu thân, nếu còn không ra ngoài, con sợ sẽ muộn mất! Biết đâu lúc chúng ta ra khỏi thành, Tứ huynh, Tứ tẩu và Đại tướng quân đã tới nơi rồi cũng nên!”

Kim Hi biết con trai đã mong đợi ngày hôm nay từ lâu, bà cũng mỉm cười, giơ tay lau mồ hôi trên trán cho con, rồi đứng dậy nói: “Đi thôi.”

Hoài Vệ reo lên một tiếng, nhảy cẫng lên. Cậu đang định đi, bỗng lại dừng bước, mở to mắt nhìn bà: “Mẫu thân, hôm nay người thật đẹp!”

Kim Hi bật cười.

Hoài Vệ khen mẹ xong, liền nắm tay bà kéo đi ra ngoài.

Đội nghi trượng ra khỏi thành đón khách đã chờ sẵn trước cổng lớn của vương cung.

Kim Hi bước lên một cỗ liễn xa quý có mái che. Hoài Vệ cũng không cưỡi ngựa nữa mà theo bà lên xe, ngồi sát bên cạnh, hớn hở kể cho bà nghe những chuyện đã trải qua trong chuyến đi lần này.

Kim Hi mỉm cười lắng nghe.

Hoài Vệ nói mãi nói mãi, rồi lại nhắc đến cảnh Khương Nghị dẫn cậu phục sẵn ở cửa chân núi để chặn đường Mỹ Lực

Đó quả thật là trận ác chiến cam go nhất mà cậu từng thấy trong đời, nên ấn tượng vô cùng sâu sắc.

“Mẫu thân, Đại tướng quân thật lợi hại! Cái tên Mỹ Lực ấy tự xưng là dũng sĩ số một gì gì đó, vậy mà gặp Đại tướng quân thì cũng chỉ thành kẻ bại trận dưới tay ngài ấy mà thôi! Ngài ấy đâm thương xuyên thẳng vào ngực Mỹ Lực, hất hắn từ lưng ngựa lên, rồi quăng thẳng xuống đất! Lúc đó con nhìn đến nỗi thở cũng không nổi! Con cứ tưởng Mỹ Lực đã chết, chủ quan nên chạy tới xem. Nào ngờ hắn vẫn chưa chết hẳn, nhân lúc con không chú ý, hắn rút ra một con dao găm từ phía sau, định từ dưới đất lao tới đánh lén con! Chính Đại tướng quân đã cứu con! Ngài ấy từ trên ngựa bay xuống, chắn cho con…”

Hôm nay vì quá phấn khích nên Hoài Vệ lỡ lời, nói đến quên cả chừng mực, chỉ mải liến thoắng, vô tình nói luôn cả đoạn trải nghiệm trước kia đã giấu mẫu thân. Nói đến đây, cậu đột nhiên nhớ lại lời dặn của Khương Nghị hôm đó, “ơ” lên thành tiếng rồi vội ngậm miệng, lén nhìn mẫu thân thật nhanh.

Nụ cười trên mặt Kim Hi vụt tắt. Thấy cậu bỗng nhiên dừng lại, bà hỏi, “Rồi sao nữa?”

“Không… không có gì…”

Hoài Vệ ban đầu ấp a ấp úng định lấp liếm cho qua. Nhưng thấy mẫu thân nhìn mình hỏi: “Ngài ấy bị thương sao?”, cậu giật mình, không dám giấu nữa, đành gật đầu: “Vâng… ngài ấy bị thương…”

Cậu vừa nói vừa chỉ vào vị trí trước ngực mình.

“Vết thương dài thế này, lại còn rất sâu! Ngài ấy chảy rất nhiều máu. Con giúp ngài ấy cởi giáp, bên trong y phục đều đã bị máu thấm đỏ! Lúc đầu ngài ấy còn không cho con biết, muốn giấu con, là con tự mình phát hiện ra!”

Kim Hi nghĩ ngợi một lát, rồi nhìn sang Hoài Vệ đang ngồi bên cạnh, người vẫn lén lút nhìn bà.

“Vì cứu con nên ngài ấy mới bị thương, vậy sao lúc về, con lại không nhắc một chữ nào?” Giọng bà trở nên nghiêm lại.

Hoài Vệ nhỏ giọng biện bạch: “Không phải con muốn lừa mẫu thân, là Đại tướng quân dặn con. Ngài ấy dặn con đừng nói với mẫu thân về vết thương của ngài ấy, để mẫu thân khỏi lo lắng cho con…”

Kim Hi sững lại, rồi lần nữa rơi vào im lặng. Một lúc sau bà ngẩng mắt lên, thấy con trai ngồi bên cạnh, đến thở mạnh cũng không dám, chỉ chăm chăm nhìn mình. Bà cố nén thứ cảm xúc khó tả đang trào dâng trong lòng, nhẹ nhàng kéo con trai vào người, khẽ nói: “Con chịu ơn cứu mạng của người ta, trở về lẽ ra phải lập tức nói cho mẫu thân biết, nhớ chưa? Còn nữa, chuyện lần này con phải ghi nhớ làm bài học. Lần sau tuyệt đối không được khinh suất như vậy nữa…”

Hoài Vệ thở phào nhẹ nhõm, vội gật đầu: “Con biết rồi! Mẫu thân đừng lo cho con, con thật sự không sao cả! Con cũng đã nhớ bài học này rồi, sau này nhất định sẽ không phạm sai lầm nữa!”

Kim Hi dịu dàng xoa đầu cậu.

Hoài Vệ dựa vào vòng tay mềm mại của mẫu thân, ban đầu thấy vô cùng mãn nguyện. Nhưng khi phát hiện bà vẫn giống như lúc cậu còn nhỏ, vừa xoa đầu vừa dỗ dành, lúc bà nâng tay lên, cậu còn vô tình ngửi được hương hoa lan nhè nhẹ, dường như tỏa ra từ trong tay áo bà. Cậu vội thoát ra khỏi vòng tay bà, ngồi thẳng người lại, ho khan một tiếng rồi nghiêm mặt nói: “Mẫu thân, hôm nay không chỉ có Tứ huynh Tứ tẩu đến mà Đại tướng quân cũng sẽ đi cùng họ! Đợi khi gặp được Đại tướng quân, nhất định con sẽ tự mình cảm tạ ngài ấy!”

Đoàn người ngựa đi dọc theo con đường từ vương cung đi ra ngoài thành.

Thái hậu và vị vương trẻ tuổi rất được dân chúng Tây Địch yêu mến. Dọc đường, khi dân chúng thấy xa giá của Thái hậu ra khỏi thành, ai nấy đều dừng lại, tránh sang hai bên đường hành lễ. Xa giá ra khỏi thành, tiếp tục đi thêm hơn mười dặm, cuối cùng dừng lại bên đường chờ đợi.

Lý Huyền Độ và Bồ Châu dẫn theo một đội nhân mã vào thành, dưới sự dẫn đường của Thừa tướng Tây Địch là Thiện Ương, họ gặp được đoàn người của Kim Hi đang ra khỏi thành nghênh đón một cách thuận lợi.

Trên đường cờ xí phấp phới, tuấn mã hí vang, tiếng cười nói rộn rã không dứt.

Hoài Vệ lao tới, chào Lý Huyền Độ với một tiếng “Tứ huynh”, rồi sốt sắng muốn dẫn Bồ Châu đi gặp mẫu thân mình.

Lý Huyền Độ dẫn Bồ Châu tiến lên trước, mỉm cười nói: “Cô mẫu, nàng ấy chính là Xu Xu.”

Bồ Châu sớm đã nhìn thấy người phụ nữ đứng đối diện.

Kim Hi đã bước vào tuổi trung niên, nhưng lúc này, người phụ nữ xuất hiện trước mặt Bồ Châu trông chỉ chừng hơn ba mươi tuổi.

Quả đúng như nàng từng tưởng tượng, bà có diện mạo xinh đẹp, nụ cười hiền hòa thân thiết. Vừa nhìn thấy bà, Bồ Châu đã thấy quen thuộc như lâu ngày không gặp, giống như hai người đã quen biết nhau từ rất lâu rồi.

Nàng dựa theo Lý Huyền Độ, cung kính gọi bà một tiếng cô mẫu.

Kim Hi nhìn nàng, khen ngợi vẻ đẹp của nàng, rồi quay sang Lý Huyền Độ nói: “Ta ở tận đây, vậy mà cũng từng nghe danh phu nhân Đô hộ Tây Vực. Có được người vợ hiền đảm như thế, đúng là vận may của con.”

Mặt Bồ Châu nóng lên, nàng lén nhìn Lý Huyền Độ bên cạnh, thấy hắn gật đầu tán đồng, quay sang mỉm cười nhìn mình. Nàng vội thu ánh mắt lại, khẽ nói: “Cô mẫu quá lời rồi, con cũng không giúp được gì.”

Kim Hi cười, nắm lấy tay nàng: “Ta đã nghe Ngọc Lân Nhi nhắc về con từ lâu rồi. Hoài Vệ cũng đã nhắc đến con không biết bao nhiêu lần. Trước đây con đã chăm sóc Hoài Vệ rất nhiều, thật lòng ta vô cùng cảm kích. Hôm nay cuối cùng cũng gặp được con, ta thật sự rất vui. Xu Xu, con và Ngọc Lân Nhi quả thật là một đôi giai ngẫu trời sinh.”

Bồ Châu vừa vui mừng lại vừa có chút xấu hổ, đang định đáp lời, thì nghe Lý Huyền Độ bên cạnh đã cất tiếng cười lớn: “Cô mẫu quả là tinh mắt! Lời này nói hay lắm!”

Hắn vừa dứt lời, phu nhân Nhu Lương cùng những người đứng bên cũng cười theo.

Mặt Bồ Châu càng nóng hơn. Nàng không nhịn được, liếc Lý Huyền Độ một cái sắc như dao, ra hiệu cho hắn bớt lời.

Lý Huyền Độ lập tức im bặt.

Cảnh tượng này lọt vào mắt Kim Hi, bà càng không nhịn được bật cười.

Hai bên vẫn còn đang chuyện trò, Hoài Vệ đã ngoảnh đầu nhìn ra phía sau, hô lớn: “Đại tướng quân đâu rồi ? Ngài ấy ở đâu rồi?”

Bồ Châu và Lý Huyền Độ nhìn nhau.

Lý Huyền Độ dừng lại một nhịp, rồi nói: “Cô mẫu, Khương thúc phụ có việc, không tiện lưu lại lâu. Hôm nay ông ấy theo quân, đã lên đường trở về trước rồi.”

Kim Hi sững lại.

Hoài Vệ thì vô cùng thất vọng: “Con đi đuổi theo ngài ấy!” Vừa nói cậu vừa kéo một con ngựa tới, xoay người định nhảy lên.

Kim Hi hoàn hồn, lên tiếng ngăn cậu lại, không cho cậu làm càn.

Hoài Vệ không dám trái ý mẫu thân, nhưng trong lòng vẫn không cam tâm, liền kêu lên: “Đại tướng quân đã hứa với con rồi, nói sẽ tới. Sao hôm nay lại không đến nữa?”

Đột nhiên cậu như nghĩ ra điều gì, quay sang hỏi: “A huynh, có phải ngài ấy bị thương rất nặng nên mới không đến được không?”

Lý Huyền Độ vội giải thích: “Vết thương của ông ấy đã khỏi hẳn rồi, đệ đừng lo. Đúng là có việc nên mới không đến được.” Nói xong, hắn nhận một thanh loan đao từ tay một tùy tùng đứng phía sau, đưa tới.

“Đây là thứ ông ấy nhờ ta chuyển cho đệ trước khi rời đi vào sáng nay. Ông ấy nói thanh đao này là thứ ông ấy tranh thủ rèn được trong lúc rảnh rỗi, khi ở mã tràng, muốn tặng cho đệ. Sau này nếu có cơ hội, ông ấy sẽ đến thăm đệ. Ông ấy còn dặn đệ phải chăm chỉ tu dưỡng cả văn lẫn võ, sau này lớn lên trở thành một vị vương tạo phúc cho muôn dân.”

Hoài Vệ nhận thanh loan đao, ôm chặt vào lòng. Vành mắt cậu dần đỏ lên, cố nhịn giọt nước mắt sắp rơi ra, đưa tay lau mắt rồi gật đầu.

Bồ Châu có chút không đành lòng, bước tới cười nói: “Trước đây chẳng phải đệ nói sẽ dẫn ta đi xem đàn cừu nhỏ của đệ sao?”

Hoài Vệ được nhắc nhở, cuối cùng cũng bật cười qua làn nước mắt: “Được! Tứ tẩu mau theo ta!”

Cuối cùng thì bầu không khí cũng trở nên dễ chịu hơn.

Phu nhân Nhu Lương mời Kim Hi trở lại liễn xa.

Ánh mắt bà lướt qua đoàn người, phóng về phía xa xa.

Ở nơi ấy, sông Ngân Nguyệt uốn lượn chảy về phía trước, men theo dòng nước mà đi thẳng về phía Đông.

Đó chính là hướng hành quân.

Bà thu ánh mắt lại, để lộ nụ cười, mời Bồ Châu cùng ngồi chung liễn xa với mình. Lý Huyền Độ dẫn Hoài Vệ cưỡi ngựa đi bên cạnh, cả đoàn người lên đường quay về thành.

Vào thành, vương cung cử hành nghi lễ nghênh tiếp long trọng, sau đó là yến tiệc và ca múa. Tiếng ca tiếng nhạc rộn ràng vang lên khắp nơi trong thành. Lý Huyền Độ, Tả Hiền vương Tang Càn và những người khác lại tụ họp một chỗ. Tang Càn còn gọi cháu trai mình là Đà Đà tới, bảo cậu bái kiến Lý Huyền Độ, tạ ơn cứu mạng năm xưa.

Ngày hôm ấy, Lý Huyền Độ bận rộn xã giao với các quý tộc Tây Địch, khi thì bắn cung, khi thì săn bắn. Bồ Châu cũng không có lấy một khắc rảnh rỗi. Nàng gặp gỡ rất nhiều quý nữ của các bộ lạc đã tới thành Ngân Nguyệt từ mấy ngày trước, tham dự các buổi yến tiệc và nhận lời mời đến xem các trận đấu mã cầu. Đến buổi chiều, nàng mới rảnh được một lúc, liền theo Hoài Vệ đi xem con cừu nhỏ của cậu.

Con cừu ấy được nuôi trong chuồng ngựa phía sau vương cung. Nó được chăm sóc rất tốt, thân hình to lớn, tròn vo, từ lâu đã biến thành một con cừu to béo.

Nàng cười hỏi: “Bây giờ đệ còn ôm nó ngủ nữa không?”

Hoài Vệ nhớ lại ý nghĩ ngớ ngẩn khi còn nhỏ của mình, mặt đỏ bừng, vội kéo nàng quay đầu rời đi, nói rằng trận mã cầu sắp bắt đầu rồi. 

Nhìn bộ dạng này là biết cậu đang ngượng ngùng. Dù sao cậu cũng lớn dần, bắt đầu hiểu chuyện nam nữ. Bồ Châu cố nhịn cười, không trêu cậu nữa, hai người cùng đi tới sân mã cầu. Đi được nửa đường, họ gặp Kim Hi dẫn theo một đoàn quý phụ đang đi về phía này, vì vậy liền tiến lên chào.

Trên sân mã cầu, nàng ngồi bên cạnh Kim Hi, cùng bà xem các thị tỳ cưỡi ngựa tung hoành trong sân đánh cầu. Sau trận đấu, người thắng cuộc được ban thưởng. Đến đây, những sắp xếp trong ngày hôm nay, ngoại trừ yến tiệc buổi tối, hầu như đều đã hoàn tất.

Kim Hi đích thân đưa nàng trở về nơi ở để nàng tranh thủ nghỉ ngơi.

Bồ Châu khoác tay Kim Hi, sóng vai cùng bà chậm rãi bước trên hành lang của vương cung.

Phu nhân Nhu Lương dẫn theo mấy thị nữ đi phía sau.

Từ lúc gặp mặt đến giờ, xung quanh họ luôn có rất nhiều người. Chỉ đến lúc này, hai người mới có cơ hội để nói chuyện riêng.

Kim Hi hỏi thăm tình hình của Loan Nhi. Nghe Bồ Châu nói thằng bé đã bắt đầu lẫm chẫm tập đi, bà cười thở dài: “Đáng tiếc lần này con không tiện đưa nó theo, ta không được gặp mặt Loan Nhi. Hẳn nó rất đáng yêu.”

Bồ Châu nói: “Lần này quả thật đáng tiếc, nhưng sau này còn nhiều cơ hội. Đợi Loan Nhi lớn thêm chút nữa, chúng con sẽ dẫn nó đến thăm cô mẫu. Hoặc biết đâu Loan Nhi cũng mong sau này cô tổ mẫu của nó có thể đến kinh đô thăm nó.”

Lý Huyền Độ từng nói với nàng rằng khi còn nhỏ, lúc tiễn cô mẫu ra biên giới, hắn đã âm thầm thề rằng, sau này nhất định phải đón bà trở về.

Giờ thì hắn đã có được năng lực ấy.

Nhưng cô mẫu của hắn đã cắm rễ ở đây. Nơi đây có trách nhiệm của bà, có những điều khiến bà vướng bận, và còn có cả con trai bà.

Hắn luôn hy vọng sẽ đưa bà trở về phương Đông, nhưng Bồ Châu không dám đề cập đến chuyện đó ngay lúc này. Thay vào đó, nàng đã nhân dịp này để bày tỏ ý định ấy một cách gián tiếp.

Kim Hi mỉm cười nói: “Ta cũng mong sau này có cơ hội, tự tay bồng bế Loan Nhi của ta.”

Bồ Châu đáp: “Loan Nhi đang chờ cô tổ mẫu!”

Kim Hi mỉm cười gật đầu. Hai người thong thả dạo bước tới trước gian tẩm điện nơi Bồ Châu ở, rồi dừng lại.

Bồ Châu mời bà vào trong.

Kim Hi nói: “Hôm nay chắc con cũng mệt rồi, nghỉ ngơi trước đi.” Nói xong, bà cười bảo nàng đi vào.

Bồ Châu gật đầu, bảo bà cũng nên trở về nghỉ ngơi, rồi xoay người đi vào.

Ngay khi sắp bước vào trong, nàng bỗng nghe phía sau có tiếng gọi: “Chờ một chút.”

Nàng lập tức dừng bước, quay đầu lại, thì thấy Kim Hi vẫn chưa rời đi mà đang bước nhanh về phía mình. Bà hỏi: “Vết thương của Khương Đại tướng quân có thật đã khỏi hẳn rồi không?”

Bà khựng lại một thoáng rồi giải thích: “Ta nghe Hoài Vệ kể lại, hôm đó, vì muốn cứu nó nên Đại tướng quân bị thương cũng không nhẹ. Hơn nữa, ta cũng có chút hiểu biết về loại vũ khí Mỹ Lực hay dùng, xưa nay đều được tẩm độc. Thế mà hôm nay Ngọc Lân Nhi lại nói vết thương của ông ấy đã khỏi. Chỉ có bấy nhiêu ngày thôi, liệu có thật sự khỏi được không?”

Sở dĩ Lý Huyền Độ nói với bà thế này là vì sáng nay, khi từ biệt Khương Nghị, ông đã đặc biệt dặn dò hai vợ chồng họ: nếu Hoài Vệ hoặc mẫu thân của cậu hỏi đến thương thế của ông, nhất định phải trả lời như vậy, để khỏi khiến họ lo lắng vô ích.

Lý Huyền Độ đã làm theo lời ông.

Bồ Châu đang do dự thì nghe Kim Hi nói: “Xu Xu, con hãy nói thật với ta. Đừng lừa ta.”

Bồ Châu ngẩng mắt, bắt gặp ánh nhìn chăm chú của bà. Lòng nàng ấm dần lên, không muốn lừa bà, buột miệng nói: “Cô mẫu đoán không sai, vết thương của nghĩa phụ con có dính độc—”

Thấy sắc mặt bà biến đổi, nàng vội nói tiếp: “Cô mẫu không cần quá lo lắng. Nghĩa phụ đã qua cơn nguy kịch rồi. Hôm qua con đã hỏi quân y, ông ấy nói rằng nhờ thể trạng hơn người nên nghĩa phụ đã vượt qua thời khắc nguy hiểm nhất, tiếp theo chỉ cần tĩnh dưỡng cho tốt là được. Hôm qua con muốn mời nghĩa phụ cùng vào thành dưỡng thương, nhưng người nói mình còn việc, không tiện nán lại, hôm nay theo quân lên đường trước. Có lẽ người không muốn khiến mọi người lo lắng cho mình, nên sáng nay mới dặn rằng nếu bị hỏi đến vết thương thì cứ nói người đã khỏi rồi. Ngọc Lang không cố ý lừa cô mẫu đâu.”

Kim Hi im lặng một lúc, rồi ngẩng mắt lên. Gương mặt bà lại nở nụ cười: “Cảm ơn con đã nói cho ta biết. Con vào nghỉ đi.”

Bồ Châu đáp một tiếng, rồi bước vào trong.

Kim Hi nhìn theo bóng nàng khuất dần, đứng yên tại chỗ thêm một lúc lâu, sau đó mới quay về tẩm điện của mình.

Mặt trời đã bắt đầu ngả về Tây, ánh nắng chiếu vào từ khung cửa sổ phía Tây đối diện với cửa sổ buổi sáng.

Bà ngồi trước chiếc gương đã dùng để trang điểm từ sáng sớm, lặng lẽ nhìn người trong gương.

Vẫn là phu nhân Nhu Lương giúp bà tháo trang sức, thay y phục.

Bên tai yên ắng lạ thường, chỉ có tiếng leng keng khe khẽ khi trâm vòng khẽ chạm vào nhau.

Sau khi tháo xong đồ trang sức cho bà, Nhu Lương nhỏ giọng mời bà đứng dậy để thay y phục.

Kim Hi từ từ đứng lên khỏi ghế, nhưng bà không để nữ quan thay y phục cho mình. Bà bước đến trước cửa sổ phía Tây, đứng nhìn ra ngoài, hướng về phía hoàng hôn, bóng lưng trầm mặc bất động.

Nhu Lương không dám quấy rầy bà, chỉ đứng phía sau, nín thở nhìn bóng lưng ấy.

Một lát sau, bà chợt quay người, bước nhanh ra ngoài, vừa đi vừa dặn: “Chuẩn bị ngựa! Ta muốn ra khỏi thành một chuyến!”

Bà đã xuất tái nhiều năm, từ lâu đã cưỡi ngựa thuần thục, kỵ thuật rất giỏi.

Phu nhân Nhu Lương sững lại một thoáng, rồi nhanh chóng hiểu ra. Bà gật đầu, quay người vội vã theo Kim Hi đi ra ngoài.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top