Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Bồ Châu (Dịch) (Đã Full)
  4. Chương 148: Tình Sâu Hóa Lặng Im

Bồ Châu (Dịch) (Đã Full)

  • 6 lượt xem
  • 2786 chữ
  • 2026-06-04 22:13:25

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Lý Huyền Độ ra ngoài săn bắn, vẫn chưa quay lại.

Bồ Châu tựa bên cửa sổ ngắm cảnh trong sân, vừa chờ hắn vừa thẫn thờ xuất thần.

Nàng nghe thấy một loạt tiếng bước chân lộn xộn phía sau, quay lại thì thấy Hoài Vệ chạy ào vào, lao đến trước mặt.

“A tẩu! Vừa rồi đệ định đi xem thử coi Tứ huynh đã về chưa, thì thấy mẫu thân cưỡi ngựa phi về hướng Đông, đi cùng chỉ có phu nhân Nhu Lương và mấy thân vệ! Đệ gọi người mà người cũng không nghe. Chỉ một nhoáng sau, đệ đuổi theo thì đã chẳng còn thấy bóng người đâu nữa!”

“Người có nói với tẩu là đi đâu không?”

Bồ Châu theo phản xạ lắc đầu.

Hoài Vệ cuống lên: “Mẫu thân sao vậy? Người gặp chuyện gì mà phải vội vàng xuất thành thế chứ?”

Cậu nhìn sắc trời bên ngoài, dậm chân.

“Không được, đệ phải đi xem! Lỡ xảy ra chuyện gì thì sao!”

Có lẽ vì cùng là phụ nữ, khi nghe Hoài Vệ nói rằng cậu thấy cô mẫu Kim Hi chỉ dẫn theo mấy người thân tín rời thành, đi thẳng về phía Đông, Bồ Châu đã liên tưởng ngay đến chuyện bà hỏi nàng về Khương Nghị ban nãy.

Nàng ngẩn ra, ngẩng lên thì Hoài Vệ đã chạy vọt ra ngoài. Đến như một cơn gió, đi cũng như một cơn gió.

Thiện Ương và Lý Huyền Độ vẫn chưa trở về, Bồ Châu sao có thể yên tâm để cậu một mình rời thành?

Huống hồ, nàng cũng có chút lo ngại.

Nếu đúng như nàng nghĩ… lỡ như Hoài Vệ đuổi kịp rồi nhìn thấy…

Cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Nàng đuổi theo, nhưng khi đến cổng cung thì đã không thấy bóng dáng Hoài Vệ đâu nữa. Nàng hỏi cung vệ thì nhận được câu trả lời rằng cậu đã đi về phía Đông, song chỉ có vài tùy tùng theo sau.

Bồ Châu liền sai người dắt ngựa tới, đồng thời phái người báo tin cho Lý Huyền Độ. Sau đó nàng dẫn theo vài người rời thành, men theo dòng Ngân Nguyệt đuổi theo. Đi được một đoạn, tầm nhìn dần mở rộng và họ nhìn thấy mấy bóng kỵ mã ở đằng xa. Biết chắc đó là Hoài Vệ, họ thúc ngựa, tiếp tục đuổi theo.

Đoàn quân khởi hành từ sáng sớm, hành quân dọc theo bờ sông tiến về phía Đông. Đội ngũ kéo dài uốn lượn, nối tiếp không dứt, dài đến mấy dặm.

Theo lộ trình hành quân hôm nay, đoàn quân sẽ men theo bờ sông khoảng năm mươi dặm, tới một bãi cạn để vượt sông, rồi tiếp tục lên đường. Trước khi trời tối, họ sẽ tới một bãi đất trống bằng phẳng ở bờ bên kia, hạ trại qua đêm.

Do sáng nay phải phân doanh nên hành trình bị chững lại đôi chút, lúc đi đường cũng trì hoãn vài lần, cho đến lúc này, tốp xe chở quân nhu ở cuối đội hình mới vừa đến bãi cạn.

Sau khi vượt sông, Khương Nghị nói chuyện với mấy phó tướng tới tìm ông để bàn việc hạ trại đêm nay, rồi dừng lại ở bến sông, chờ đội xe chở quân nhu lên bờ.

Từng cỗ xe nặng nề chở đầy lương thảo, giáp trụ và binh khí lội nước sang từ bờ bên kia. Sau khi lên bờ, chúng lại gắng sức đuổi theo đội ngũ phía trước để kịp đến nơi đã định trước khi trời tối.

Đại quân thuận lợi vượt sông. Mãi đến cuối cùng, hai tiểu binh đánh một cỗ xe cồng kềnh chất đầy lương thảo cũng lên được bờ. Không ngờ bánh xe lại vô tình sa vào một hố ở bãi đá ven sông.

Hai người ra sức đẩy xe, nhưng thân xe quá nặng, con la xám kéo phía trước lại liên tiếp trượt vó, khó mà kéo xe ra khỏi hố.

Hai tiểu binh vừa gồng mình đẩy xe vừa hết lời càu nhàu thì thấy Khương Nghị đang ở trên bờ, ngồi trên lưng ngựa, dường như đã để ý tới động tĩnh bên này và quay đầu nhìn sang. Chỉ một lúc sau, ông đã xoay người xuống ngựa, bước xuống bãi sông. Cả hai đều toát mồ hôi hột, vội ngậm kín miệng, cố gắng đẩy xe mạnh hơn nữa.

Bánh xe mắc kẹt trong hố dần nhích lên từng chút một, xem chừng chỉ còn một chút nữa là có thể ra khỏi hố, nhưng vẫn thiếu một phần sức lực.

Hai người nghiến răng trợn mắt, mặt đỏ bừng vì gắng sức, đúng lúc đang cố gượng, bên cạnh bỗng xuất hiện thêm một đôi tay cùng đẩy xe.

Khương Nghị dồn sức, và với một lần duy nhất, ông đã cùng hai tiểu binh ấy đẩy cỗ xe ra khỏi hố.

Ông thu tay lại.

Hai người họ cho rằng ông xuống là để quở trách mình vô dụng, nào ngờ ông lại tới giúp một tay. Họ vừa cảm động vừa ngạc nhiên, vội buông tay, cúi người cảm tạ ông.

Bãi sông này dốc dần lên phía trên, cỗ xe lại đang dừng ngay trên triền dốc. Vì mất lực đẩy phía sau một cách đột ngột, con la xám phía trước không thể một mình thắng được trọng lực đè nặng phía sau. Cả cỗ xe nặng liền trượt ngược về phía sau.

Hai tiểu binh đứng phía sau xe, chỉ lo cúi người hành lễ với Khương Nghị, hoàn toàn không hay biết rằng họ sắp bị cỗ xe lương đang lùi lại đè bẹp. Khương Nghị quát một tiếng “Cẩn thận!”, dang tay ra đỡ, chống mạnh vào thân xe đang trượt lùi.

Bánh xe khựng lại.

Lúc này cả hai mới kịp phản ứng, kinh hãi toát mồ hôi lạnh, vội quay người đẩy xe. Lần này họ không dám phân tâm nữa. Một người đứng đẩy từ sau, một người dắt la, vất vả một lúc mới đưa được cỗ xe lên bờ. Chưa kịp lau mồ hôi, hai người đã vội quay đầu chạy trở lại, quỳ xuống trước mặt Khương Nghị xin tạ tội.

Khương Nghị phất tay: “Lần sau nhớ cẩn thận hơn! Trời không còn sớm nữa, lên đường đi, đuổi theo đại đội. Tối nay nghỉ sớm một chút.”

Hai tiểu binh này đều là người Hà Tây, nhập ngũ mới chỉ vài năm. Trước đây, họ chỉ nghe tới danh hiệu chiến thần của Khương Nghị thông qua những cuộc trò chuyện vu vơ với những lão binh tóc bạc. Mãi đến trận Hà Tây, họ mới được diện kiến ông. Hôm nay, họ tình cờ gặp lại ông, ông không chỉ giúp đỡ họ hai lần, mà giờ đây, khi thấy ông nói chuyện với mình, gương mặt không hề lộ vẻ trách cứ, họ vừa cảm động lại vừa phấn khích, dập đầu một cái thật mạnh với ông, rồi vội đứng dậy làm theo lời dặn, tất bật lên đường.

Khương Nghị đứng đó, dõi mắt nhìn cỗ xe nặng trịch cuối cùng cũng dần đi xa, cho đến khi bóng xe khuất hẳn. Ông dừng lại bên bờ sông, quay mặt, nhìn hướng mà mình vừa đi qua. Tòa thành kia đã bị bỏ lại thật xa phía sau. Trên đường chân trời đằng xa đã không còn thấy đường nét của nó nữa.

Dòng sông Ngân Nguyệt êm đềm, uốn lượn chảy về phía trước. Điểm tận cùng của dòng sông là ánh chiều tà lấp lánh. Gió thổi qua, ráng chiều vỡ thành những đốm nhỏ, hoặc như những ánh đèn lập lòe, mơ hồ gợi cho ông nhớ về một đêm Thượng Nguyên từ rất nhiều năm trước.

Khi ấy ông còn trẻ, còn nàng vẫn chưa xuất tái. Đêm Thượng Nguyên, hai người hẹn nhau lúc hoàng hôn.

Ông vẫn còn nhớ con phố kinh thành đêm ấy, ngựa quý xe thơm, người người đi lại như dệt cửi, trăng treo lên đầu cành liễu, nhân gian sáng rực đèn hoa.

Giữa dòng người chen chúc, chẳng biết từ lúc nào ông đã nắm lấy tay nàng. Nàng ngắm đèn, còn ông lại ngắm nàng.

Đêm ấy đẹp đến thế. Đến nay mỗi khi nhớ lại, ký ức vẫn tựa như giấc mộng.

Giấc mộng đẹp nhất trong nửa đời trước của ông.

Cơn đau âm ỉ truyền tới từ lồng ngực khiến Khương Nghị thoát ra khỏi dòng hồi tưởng.

Vết thương của ông vẫn chưa khỏi hẳn. Vừa rồi giúp hai tiểu binh đưa xe lên bờ, lần đầu dùng sức thì không sao vì đã có chuẩn bị, nhưng lần thứ hai đỡ cỗ xe lùi lại, ông dùng lực quá mạnh, hẳn đã động tới vết thương. 

Thân hình ông khựng lại một lúc. Chờ cơn đau trước ngực dịu bớt, ông nhìn lần cuối về hướng tòa thành kia, rồi dắt ngựa quay người, men theo bờ sông tiếp tục đi về phía trước. Khi đang dần bắt kịp đại đội thì bỗng nhiên, ông nghe thấy tiếng vó ngựa gấp gáp truyền đến từ đằng sau.

Tiếng vó ngựa từ xa tới gần, dồn dập vô cùng, khiến đàn cò hoang đang bay về tổ ở bụi cỏ ven sông cũng phải giật mình, bay đi tán loạn.

Khương Nghị thoáng chần chừ, dừng bước, ngoái đầu lại.

Ông thấy ở bờ bên kia là một người phụ nữ cưỡi ngựa, đuổi theo từ phía sau.

Khoảng cách vẫn còn khá xa cùng ánh hoàng hôn mông lung, nên thoạt đầu, khuôn mặt của người không được rõ nét cho lắm. Nhưng ngay khoảnh khắc bóng dáng ấy lọt vào tầm mắt, tim ông bỗng chậm lại một nhịp, máu trong người cũng đông cứng theo.

Gió thổi vù vù bên tai.

Đàn cò hoang vẫn đập cánh, bay lướt qua trên đầu ông.

Dòng nước dưới chân chảy róc rách.

Mọi âm thanh dường như đều biến mất. Bên tai ông chỉ còn lại tiếng vó ngựa của người đang đuổi đến gần.

Ông không dám tin rằng người ấy đã thật sự đến đây.

Nhưng những gì trước mắt lại cực kỳ chân thật.

Khương Nghị không kìm được nữa, bước nhanh xuống bãi sông, đi về phía người.

Người ấy cũng nhìn thấy ông. Bà ghìm ngựa dừng lại giữa đường, nhìn ông một lúc, rồi xoay người xuống ngựa, vén váy lên, cũng bước xuống bãi sông, chạy về phía ông.

Hoàng hôn dần tối.

Hai người dừng lại bên bờ nước, nhìn nhau qua mặt nước, dõi theo bóng người ở bờ bên kia.

Đã mấy năm họ chưa gặp nhau rồi?

Thời gian khiến người ta già đi. Nay gặp lại, tóc mai của ông đã điểm bạc, còn bà vẫn đẹp như xưa, vẫn là người thiếu nữ của đêm ấy.

Chỉ cách nhau một lòng sông cạn.

Ông chỉ cần bước thêm vài bước nữa, tiếp tục tiến về phía trước, lội qua dòng nước nông ấy, sẽ chẳng còn gì ngăn trở, có thể đi đến bên bà, như đêm Thượng Nguyên của rất nhiều năm về trước, lại một lần nữa nắm lấy tay bà.

Nhưng vào lúc này, chính dòng sông cạn ấy lại chặn bước chân từng giẫm bằng Thiên Sơn của ông.

Ông không thể tiến thêm nửa bước.

Kim Hi cũng đứng bên bờ, nhìn người đàn ông cũng đang nhìn mình qua làn nước ở bờ bên kia. Tầm mắt bà dần mờ đi.

Vẫn là ông ấy.

Người đàn ông quen thuộc ấy.

Dù tóc mai đã bạc, dung mạo không còn trẻ nữa, nhưng khi ở bên kia bờ sông, từ khoảnh khắc bà nhìn thấy bóng dáng ông từ xa, bà đã biết đó chính là ông.

Vì sao ông đi ngang mà không vào thành, bà hiểu rất rõ.

Thế nhưng bà lại không hiểu, vì sao mình vẫn bất chấp tất cả, đuổi theo ông đến tận đây.

Là vì muốn nhìn ông một lần, người trong lòng của những năm tháng cũ mà đã bao năm không gặp, để xem dáng vẻ của người ấy bây giờ thế nào?

Hay là muốn trịnh trọng nói lời cảm tạ với ông, vì ông đã cứu mạng con trai bà?

Hay là muốn tự mình nói một lời xin lỗi, vì đã làm lỡ dở nửa đời của ông, dù thật ra, cho đến tận hôm nay, bà vẫn không thể cho ông một lời hẹn ước nào cả.

Vô số suy nghĩ choán cứ trong lòng bà.

Nhưng bà lại không thể thốt ra một câu nào.

Rất lâu sau, bà cúi đầu, khụy gối, hướng về phía ông, cúi người hành lễ thật sâu.

Hành lễ xong, bà xoay người vội vã lên bờ, nắm lấy dây cương, xoay người lên yên ngựa, thúc ngựa quay đầu rời đi.

Khương Nghị lao xuống bãi sông.

Ông biết bà đang nghĩ gì, cũng biết bà muốn nói gì.

Ông không trách bà, dù chỉ một chút.

Mọi thứ đều do ông tự nguyện. Cho dù là trong quá khứ, hiện tại hay tương lai.

Phần đời còn lại, nếu được trao cơ hội nắm tay bà và cùng nhau ngắm đèn hoa dù chỉ một lần, với ông chính là may mắn.

Nếu không, miễn là bà được bình an. Mỗi khi nhớ tới bà, biết rằng bà vẫn ở một nơi nào đó, vẫn sống một cuộc sống thật tốt, thì ông sẽ đứng ra canh giữ, bảo vệ sự bình an ấy của bà.

Như vậy… cũng là may mắn.

Một dạng may mắn khác.

Ông đuổi theo vài bước, rồi lại dừng lại, đứng bên mép nước nông, dõi theo bóng dáng cưỡi ngựa ở phía bên kia, dần dần nhỏ lại, cho đến khi hoàn toàn biến mất, không còn nhìn thấy được nữa.

Trời tối rồi.

Một vầng trăng lưỡi liềm màu vàng nhạt trèo lên màn đêm xanh thẫm, treo lơ lửng phía trên những dãy núi xa xa. 

Màn đêm phủ xuống dòng sông, phủ cả lên bóng dáng người đàn ông đứng bên bờ nước. Bốn bề yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước rì rầm.

Một đôi chim nước quấn quýt bơi tới, dùng mỏ âu yếm rỉa lông cho nhau, rồi cùng nhau bơi vào đám cỏ nước mọc ven bãi cạn, biến mất.

Ở phía xa, có một đội nhân mã đang đi về hướng này. Khương Nghị loáng thoáng nghe thấy có người gọi mình.

Hẳn là thuộc hạ đã đến chỗ doanh trại đóng quân, không thấy ông đâu nên không yên tâm, quay lại tìm.

Cuối cùng ông quay người, lội nước lên bờ, thúc ngựa phóng về phía doanh trại phía trước.

Hoài Vệ đứng cách đó không xa, sau một bụi lau ven đường, ngơ ngác nhìn bóng dáng cao lớn ở bờ bên kia từ từ khuất xa. Cuối cùng cậu quay đầu lại, hỏi: “A tẩu, mẫu thân đệ và Đại tướng quân ấy, họ quen biết nhau từ trước sao?”

“Vì sao mẫu thân đệ đến tìm ông ấy, gặp được rồi nhưng chẳng nói câu nào đã bỏ đi?”

Ngay sau đó, cậu lại hỏi tiếp.

Bồ Châu nhìn vẻ mặt đầy bối rối của cậu, không biết phải bắt đầu chuyện này như thế nào.

Khi nàng đuổi theo Hoài Vệ đến nơi này, từ xa nàng đã trông thấy Kim Hi và Khương Nghị đang đứng hai bên bờ nước nhìn nhau.

Nàng vốn tưởng rằng họ sẽ lội qua dòng sông ấy để gặp nhau, rồi ôm chầm lấy nhau sau bao năm xa cách. Song, nàng không ngờ rằng cuối cùng hai người họ lại chia tay theo cách này.

Không phải là không yêu.

Mà là nửa đời lắng đọng, là sự chờ đợi kéo dài.

Tình yêu quá sâu đậm sẽ trở thành một dòng chảy tĩnh lặng, nhẫn nại và vị tha.

Muôn vàn lời nói đã được gói gọn trong cái “hành lễ” cuối cùng ấy của bà.

Còn ông thì dừng lại bước chân đang đuổi theo, bởi ông biết rằng bà vẫn chưa thể buông bỏ tất cả để quay về bên mình.

Nhưng nàng lại không biết phải nói với Hoài Vệ thế nào cả.

Vị vương đang tuổi thiếu niên này, liệu cậu có thể hiểu được mối ràng buộc giữa mẫu thân mình và một người đàn ông khác hay không?

“Đúng vậy! Trước khi đệ ra đời, khi mẫu thân đệ, cũng là cô mẫu của ta, vẫn còn được gọi là công chúa Kim Hi, họ đã quen biết nhau rồi.”

“Không chỉ quen biết, họ còn từng hứa với nhau một lời thề trọn đời trọn kiếp bên nhau!”

Ngay lúc Bồ Châu đang im lặng, một giọng nói từ tốn, không vội không gấp, bỗng vang lên từ phía sau.

Âm thanh quen thuộc ấy…

Nàng giật mình quay đầu lại.

Lý Huyền Độ không biết đã đến từ lúc nào, đang đứng sau lưng nàng và Hoài Vệ. Thấy hai người quay đầu, hắn mỉm cười bước tới, nắm lấy tay Bồ Châu, khẽ nói: “Ta nghe nói nàng và Hoài Vệ ra ngoài, nên đuổi theo tới đây.”

Giải thích xong, hắn quay sang Hoài Vệ đang tròn mắt kinh ngạc: “Đệ muốn biết năm xưa vì sao Bắc Địch hùng mạnh lại phân thành Đông Địch và Tây Địch không? Có biết vì sao mẫu thân đệ phải gả đi xa không?”

Hoài Vệ ngẩn người, rồi gật đầu.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top