Xưa nay La thị làm việc cẩn thận, không tìm được chút khuyết điểm, Liên thị bắt lấy nhược điểm này của bà, nhanh chóng đến trước mặt An Quốc Công bẩm báo.
Nàng ta yếu ớt như liễu trong gió quỳ trên mặt đất, khóc sướt mướt lấy khăn tay xoa đôi mắt: "Lão gia, bình thường thiếp đối xử với A Trăn như báu vật, không cam lòng để nó chịu một chút gian khổ, dưới gối thiếp không có con, hoàn toàn coi A Trăn thành nữ nhi của mình. Hôm nay thái thái nói mang A Trăn ra ngoài, thiếp nghĩ để cho A Trăn ra ngoài nhìn cảnh đời một chút cũng tốt, ai biết phu nhân liền để lạc mất nó. Nếu A Trăn xảy ra chuyện gì, thiếp cũng không muốn sống nữa!"
Nha hoàn phòng La thị không nhịn được nói: "Không phải là lỗi của thái thái, lúc ấy thái thái bị Tể tướng phu nhân lôi kéo nói chuyện, thật sự không rút ra được thời gian rảnh. Là ma ma này để lạc mất Cửu tiểu thư."
Đôi mắt hạnh của Liên thị khóc đến sưng đỏ, nàng ta vẫn luôn lau nước mắt: "Nha hoàn, ma ma tại sao lại không để lạc mất Lục tiểu thư? Làm sao lại cứ phải là A Trăn? A Trăn mệnh khổ của ta, thái thái bình thường không để bụng chiếu cố, những hạ nhân này cũng nâng cao đạp thấp."
Thân thể An Quốc Công Minh Nghĩa Hùng cường tráng, da mặt ngăm đen, râu tóc rậm, thoạt nhìn ổn trọng mà uy nghiêm: "Im miệng, chờ phu nhân trở về rồi nói sau."
Liên thị rõ ràng, tuy rằng những việc nhỏ An Quốc Công sẽ theo ý mình, nhưng mà tất cả những việc lớn trong nhà đều do La thị làm chủ.
Sự tình trong hậu viện, hắn ngày thường cũng không nhúng tay.
Mặc dù thoạt nhìn An Quốc Công thập phần trấn định, nhưng từ việc ông liên tục cầm lấy ly trà lại không uống một ngụm, xem ra bây giờ ông thật sự rất lo lắng cho Minh Trăn.
Dù sao cùng là cốt nhục của chính mình, làm phụ mẫu nào có ai không lo lắng.
Liên thị khóc nói: "Cho dù là thái thái không sai, nhưng chung quy vẫn là hạ nhân của nàng nâng cao đạp thấp, những hạ nhân đó phải bị trừng phạt thật thích đáng."
Minh Nghĩa Hùng nói: "Ai chăm sóc Cửu tiểu thư? Lôi xuống đánh hai mươi đại bản, khấu trừ nửa năm tiền lương."
Rất nhanh, một người ăn vận khéo léo dẫn theo một phụ nhân tiến lên. Phụ nhân này được La thị coi trọng, cho nên sau khi gã sai vặt trong phủ mang đến cũng không có tùy tiện động thủ.
Lục tiểu thư cũng chính là đích tiểu thư của phủ An Quốc Công, do chủ mẫu La thị sinh ra, năm nay bảy tuổi, tên là Minh Huệ.
Minh Huệ vừa mới tỉnh ngủ đã bị nha hoàn dẫn đến đây, nàng nhẹ nhàng xoa đôi mắt: "Là con bảo ma ma chơi với con, chuyện này không liên quan đến ma ma, phụ thân đừng trách tội ma ma."
Dẫn theo đứa nhỏ là hai ma ma, đều là lão nhân bên người La thị, các bà bình thường ỷ vào La thị mà làm mưa làm gió. Bây giờ xảy ra chuyện, La thị lại không ở đây, đành phải lấy Minh Huệ ra chắn một lúc, chống đỡ được đến khi La thị trở về.
Phụ nhân này họ Chu, người khác đều tôn xưng bà là Chu ma ma, Chu ma ma mặt đầy nước mắt: "Lúc ấy Lục tiểu thư đói bụng, nô tỳ liền đi lấy một ít điểm tâm cho tiểu thư, nhất thời không chú ý Cửu tiểu thư, nô tỳ có tội."
Hạ nhân trong nội trạch cũng phân chia cấp bậc rõ ràng, Chu ma ma từng này tuổi, La thị lại cho bà ta thể diện, nha hoàn trẻ tuổi bên dưới nhiều như vậy, việc chạy vặt như này chắc chắn sẽ không để cho bà ta làm.
Minh Nghĩa Hùng đương nhiên biết rõ, ông cười lạnh một tiếng: "Lôi ra ngoài đánh một trăm bản tử."
Mới vừa rồi vẫn là hai mươi, bây giờ lại biến thành một trăm.
Một trăm đại bản mạnh mẽ đánh xuống, chỉ sợ Chu ma ma đã sớm mất mạng.
Trong lòng Liên thị đắc ý.
Nàng hiểu tâm tư của An Quốc Công, cái ông ta hận không phải là Chu ma ma lười biếng chậm trễ, mà là hận việc dạy hư đích tiểu thư.
Chu ma ma đã làm sai chuyện, thành thành thật thật nhận sai là được rồi, lại cố tình gọi Lục tiểu thư Minh Huệ đến nói dối cầu tình.
Âm thanh của bản tử không dứt bên tai, chưa đến một trăm đại bản, Chu ma ma đã bị đánh chết.
Tâm tư của An Quốc Công ngoan độc trước sau như một, trong triều đình cũng không có mấy người dám chọc vào ông, Hoàng đế cũng phải cho ông vài phần thể diện.
Việc của nội trạch ông cũng không nhúng tay vào, nhưng một khi nhúng tay là có thể đổ máu.
Sau đó, La thị ôm Minh Trăn cũng trở lại, bà tự mình ôm đứa nhỏ, phía sau có mấy nha hoàn đi theo.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận