Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Ngôn tình
  3. Cậy Quân Sủng (Dịch)
  4. Chương 7: Đánh Chó Nhìn Mặt Chủ

Cậy Quân Sủng (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 808 chữ
  • 2026-06-23 12:05:55

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Thời điểm La thị bước vào sân, Chu ma ma đã không còn hơi thở.

Một tiểu nha đầu bước đến bên cạnh bà, thì thầm vài câu.

Chuyện gì đã xảy ra trong phủ An Quốc Công, trong lòng La thị hiểu rõ, chỉ là cuối cùng vẫn chậm một bước.

Dẫu vậy, bà không chút biểu hiện ra ngoài, gương mặt vẫn thản nhiên như cũ, trực tiếp bế Minh Trăn vào trong phòng.

Ngày thường La thị sống trong nhung lụa, thân thể Minh Trăn cũng chẳng nhẹ nhõm gì, bà đã lấm tấm mồ hôi, trên trán đọng lại những giọt nước trong suốt.

Ngước mắt nhìn An Quốc Công đang ngồi trên ghế, La thị biết rõ sự tình nhưng vẫn lên tiếng hỏi: “Sao lão gia lại ở chỗ này?”

Liên thị thấy La thị ôm Minh Trăn trở về, sắc mặt khẽ biến, rồi lao tới ôm lấy Minh Trăn: “Đứa nhỏ đáng thương của ta, phu nhân, đưa đứa nhỏ này cho ta.”

Đôi mắt lạnh lùng của La thị lập tức liếc nhìn nàng ta một cái: “Sao lại đến phiên tiện thiếp như ngươi xen vào? Lùi lại!”

Vành mắt Liên thị đỏ ửng, liếc nhìn Minh Nghĩa Hùng một cái rồi cẩn thận nói: “Lão gia…”

An Quốc Công vốn dĩ rất yêu thương Liên thị.

Trong phủ nhiều thị thiếp, Liên thị là người được sủng ái nhất, nhưng An Quốc Công sẽ không vì nàng mà làm ra chuyện sủng thiếp diệt thê.

Liên thị cũng thấu hiểu điều này, cho nên không dám làm càn.

Hắn trầm giọng hỏi: “A Trăn bị lạc ở chỗ nào?”

La thị buông Minh Trăn xuống.

Minh Trăn rụt rè nhìn Liên thị một cái, sau đó hướng về phía An Quốc Công khẽ gọi: “Phụ thân”.

Minh Nghĩa Hùng giơ tay xoa đầu Minh Trăn, nội tâm trăm ngàn cảm xúc đan xen: “Đứa bé ngoan.”

La thị ngồi xuống bên cạnh Minh Nghĩa Hùng, nha hoàn bưng trà lên.

Bà uống một ngụm cho nhuận giọng rồi nói: “Ta quản gia không nghiêm, để nô tài phía dưới làm lạc mất Cửu tiểu thư, lão gia cứ việc trách phạt, ta không có lời nào oán hận.”

So với Liên thị, La thị có phong phạm đương gia chủ mẫu hơn hẳn, ở trước mặt Minh Nghĩa Hùng biểu hiện rất mực thước, không kiêu ngạo cũng chẳng siểm nịnh.

Trong lòng Liên thị đột nhiên thấp thỏm bất an, nàng vẫy tay với Minh Trăn: “Đứa bé ngoan, mau đến bên cạnh di nương nào.”

Minh Trăn không thích Liên thị, nhưng cô bé lại vô cùng sợ nàng ta, biết rằng nếu không nghe theo, sau khi trở về chắc chắn sẽ bị đánh đòn. Cho nên dù không thích, không cam lòng cũng phải chậm rãi đi đến chỗ Liên thị.

Minh Nghĩa Hùng lên tiếng: “Hạ nhân phạm sai lầm đã bị trừng phạt, A Trăn đã trở về bình an rồi thì chuyện này dừng ở đây.”

La thị cũng hiểu rõ, Minh Trăn chỉ là một thứ nữ, chỉ cần bình an trở về, Minh Nghĩa Hùng sẽ không làm khó dễ đương gia chủ mẫu là bà.

Nhiều năm như vậy, Minh Nghĩa Hùng đối xử với bà tôn trọng có thừa, sủng ái không đủ nhưng chưa bao giờ khiến bà mất mặt trước thiếp thất.

Lui một trăm bước mà nói, kể cả Minh Trăn có thực sự xảy ra chuyện gì, địa vị của bà cũng sẽ không bị dao động, cùng lắm là mất đi sự tín nhiệm của Minh Nghĩa Hùng.

Hơn nữa, tính tình La thị hiếu thắng, từ trước đến nay chưa bao giờ cho phép người khác có bất cứ cái cớ nào để chỉ trích mình.

Liên thị ôm thân thể cứng ngắc của Minh Trăn vào lòng, ánh mắt đảo quanh rồi nói với La thị: “Lần này nhờ có phu nhân nên A Trăn mới có thể bình an trở về.

A Trăn, con có sợ không? Đừng sợ, Chu ma ma để lạc mất con đã bị đánh chết, sau này A Trăn sẽ không bao giờ bị lạc nữa.”

Thanh âm của Liên thị uyển chuyển êm tai, bình thường đặc biệt biết cách câu dẫn lòng người.

Nàng ta cũng biết An Quốc Công yêu chiều mình đến nhường nào.

Liên thị lại nhìn về phía An Quốc Công: “Lão gia, hôm nay thiếp đúng là lo lắng muốn chết.

Hiện giờ A Trăn đã trở về, buổi tối người nhất định phải tới chúc mừng với thiếp cho tốt.”

Minh Nghĩa Hùng gật đầu đáp: “Được.”

Trong lòng An Quốc Công phu nhân La thị tràn đầy lửa giận.

Chu ma ma hầu hạ La thị nhiều năm, đánh chó phải nhìn mặt chủ, chẳng qua cũng chỉ là để lạc mất một đứa thứ nữ, tiện nhân Liên thị này vậy mà dám xúi giục An Quốc Công đánh chết một mạng người, đúng là tát mạnh vào mặt La thị một cái thật vang.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top