"K... Không cần đâu. Đội các anh đông người rồi, tôi qua đó cũng chẳng giúp được gì. Tôi đi trước đây!"
Nói rồi, cô hoảng hốt rảo bước đuổi theo bóng lưng Tần Uyên.
Mặt gã đại gia xám xịt như tàu lá chuối, ánh mắt lóe lên tia u uẩn và cay đắng.
Chỉ là một thằng nhãi ranh nghèo kiết xác, may mắn sống sót mà dám cướp phụ nữ trước mặt lão sao!
Hai tên tay sai thấy sếp giận vội tiến lại khuyên nhủ.
Những người còn lại thì giữ vẻ mặt lạnh tanh, thờ ơ như không liên quan đến mình.
...
"Đợi tôi với, đồ biến thái!"
Tần Uyên quay đầu lại, thấy cô nàng ngốc nghếch chạy lúp xúp phía sau, miệng vẫn không ngừng gọi mình là "biến thái", hắn dở khóc dở cười:
"Tôi có tên đàng hoàng, tôi tên Tần Uyên, không phải biến thái."
"Biết rồi, đồ biến thái."
Cô nàng chớp chớp mắt, dáng vẻ lúc này khác hẳn sự sụp đổ mười phút trước.
"Sao không đi cùng bọn họ?"
"Bọn họ đông người quá, mà cái lão đại gia kia cứ ra lệnh quát tháo như thể ai cũng là đàn em của lão ấy. Chưa kể..."
Cô rụt cổ.
"Ánh mắt lão nhìn tôi cứ gian gian thế nào ấy, tôi không thèm ở chung với loại đó."
Tần Uyên dở khóc dở cười.
Nghe cô ta nói thế, hắn cứ thấy sai sai: "Thế mà cô lại chịu đi theo tên biến thái này à?"
Cô gái gật đầu chắc nịch làm Tần Uyên cạn lời toàn tập.
"Thôi bỏ đi. Cô tên gì? Đã muốn đi theo thì ít nhất tôi cũng phải biết tên chứ."
Nói thật, trong lòng Tần Uyên vẫn có chút phổng mũi.
Phụ nữ luôn có bản năng hướng về kẻ mạnh; việc một cô gái xinh đẹp chịu đi theo và tin tưởng hắn ít nhiều cũng thỏa mãn chút sĩ diện của đàn ông.
"Tôi tên Liễu Tiểu Ngưng."
Cô nàng ngoan ngoãn khai báo.
"Tên hay đấy, người cũng đẹp. Sang Úc làm gì thế?"
"Qua quản lý mảng kinh doanh ở hải ngoại."
"..."
Tần Uyên khựng lại hai giây. "Thôi, làm phiền rồi."
Một cô nàng mít ướt thế này mà lại là tiểu thư tài phiệt cơ đấy, đúng là không biết đường nào mà lần!
"Thấy mấy cái xác đằng kia không?"
Tần Uyên chỉ tay.
"Tôi phải lục soát xem có thứ gì dùng được không, nhân tiện chôn cất họ luôn."
Mắt Liễu Tiểu Ngưng thoáng hiện vẻ sợ hãi, nhưng nghe hắn bảo sẽ chôn cất họ, cô lại thấy an tâm hơn phần nào.
Không kiềm được tò mò, cô hỏi: "Sao lại phải đụng vào người họ chứ? Người chết là lớn nhất mà..."
"Mới có một buổi chiều mà đã bắt đầu bốc mùi rồi đấy. Cô muốn đợi bão vi trùng đến viếng thăm à?"
Tần Uyên bịt mũi, giải thích bằng ngôn ngữ thô sơ nhất.
Liễu Tiểu Ngưng hít hít mũi, quả nhiên ngửi thấy một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên.
Thảo nào từ nãy đến giờ cô cứ thấy buồn nôn.
Đến lúc này cô chẳng dám thắc mắc thêm câu nào, chỉ biết ngoan ngoãn lủi thủi đi theo sau.
Dọc bờ cát có khoảng năm sáu cái xác.
Tần Uyên nén mùi tử khí, tỉ mỉ lục lọi từng người.
May mắn là trong số đó có một kẻ chắc lúc sống rất mê ăn vặt nên mang theo không ít đồ khô.
Tần Uyên chẳng khách khí chút nào, thu vén sạch sẽ rồi lột áo khoác ra gói lại.
Sau đó, hắn nhặt một tấm ván gỗ làm xẻng, tốn không ít sức mới đào được cái hố trên cát để vùi lấp tất cả.
Suốt quá trình đó, Liễu Tiểu Ngưng không nói một lời, chỉ lặng lẽ đứng dưới bóng dừa nhìn Tần Uyên làm việc.
Lần này thu hoạch không hề nhỏ: ba chai rưỡi nước khoáng, hai chiếc thắt lưng, ba cái bật lửa, bốn bao thuốc lá bị sũng nước nhưng vẫn cứu được khoảng một nửa.
Ngoài ra còn có ba chiếc va li chưa mở.
Nhưng thứ Tần Uyên coi trọng nhất lại là một miếng sắt dài khoảng ba mươi phân, rộng mười phân gỡ ra từ xác tàu.
Chỉ cần mài giũa một chút, đây sẽ là một con dao găm phòng thân đắc lực trên đảo hoang.
Hắn liếc nhìn chiếc đồng hồ chống nước: đã gần tám giờ tối. Hoang hôn đang lụi tàn nơi chân trời, bóng tối bắt đầu bao trùm.
"Tiểu thư, đi theo tôi gom cành cây khô mau! Không nhanh tay thì tối nay đến lửa cũng chẳng có mà đốt đâu!"
"Tôi có tên đàng hoàng nhé, tôi là Liễu Tiểu Ngưng!"
"Biết rồi, đại tiểu thư!"
Không còn thời gian để đùa giỡn nữa, tầm nhìn đã giảm đi đáng kể, nhiều nhất chỉ còn nửa tiếng ánh sáng.
Để trời tối hẳn mới đi kiếm củi thì đúng là giao mạng cho trời!
Nhiệm vụ cấp bách nhất lúc này là phải nhóm được lửa. Chẳng ai biết trên cái đảo hoang này ẩn chứa những loại dã thú nào.
Nơi càng vắng bóng dấu chân người, sinh vật ở đó lại càng hung tợn và độc hại!
-----

Liễu Tiểu Ngưng
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận