Ngọn lửa chính là khởi nguồn cho văn minh nhân loại.
Nhất là giữa hoang đảo mịt mùng này, một đống lửa không chỉ xua tan bóng tối mà còn là lá chắn hữu hiệu khiến đám dã thú phải kiêng dè, không dám liều lĩnh tấn công.
Tần Uyên thử bấm chiếc bật lửa.
Thấy ngọn lửa xanh bùng lên, hắn mới thở phào trút được gợn sóng trong lòng. Bật lửa mà hỏng thì chỉ còn cách khoan gỗ lấy lửa.
Khổ nổi, loại kỹ năng sinh tồn đỉnh cao đó hắn đã từng chạm tới bao giờ đâu!
Cũng may trong rừng không thiếu cành khô lá mục.
Những thứ dễ cháy ấy, Tần Uyên nhanh tay gom lại thành một đống.
Liễu Tiểu Ngưng thấy vậy cũng lóng ngóng làm theo.
Nhìn cái cách cô nhón từng ngón tay ngập ngừng, hắn càng khẳng định đây chuẩn là một tiểu thư khuê các.
Nhưng thấy cô không bỏ cuộc mà vẫn kiên trì nhặt nhạnh, Tần Uyên cũng gật gù cảm thán.
Ít nhất cô nàng này không thuộc dạng ăn bám vô dụng.
Sinh tồn trên hoang đảo đã đủ trầy da tróc vảy, nếu còn phải gánh thêm một "cục nợ" chỉ biết há miệng chờ sung thì thà gạt phắt đi cho xong.
So với đám người của gã thuyền trưởng, ở cùng cô nàng ngốc nghếch này dù sao vẫn dễ chịu hơn nhiều.
Khi màn đêm buông xuống nuốt chửng không gian, Tần Uyên ôm đống củi khô, dẫn Liễu Tiểu Ngưng tìm đến một bãi đất trống.
Nơi này khá đắc địa: Phía Đông là vách đá cao tầm hai mét chắn gió biển, phía Bắc tựa lưng vào đại ngàn, phía Nam mở ra khoảng không vô tận của biển cả.
Tần Uyên ném đống củi sang bên, lấy dầm đào một cái hố sâu chừng 10 cm, rộng tầm 30 cm ngay trên nền đất cát.
Hắn khéo léo lót một lớp đá cuội dưới đáy, xếp dải vải làm mồi rồi chồng củi khô lên thành ba lớp gọn gàng, cuối cùng dùng đá chèn chặt xung quanh miệng hố.
Một bếp lửa dã chiến coi như hoàn thành.
Chưa dừng lại ở đó, cách miệng hố khoảng 20cm, Tần Uyên đào tiếp một đường rãnh ngầm sâu 10cm thông thẳng vào bếp.
Hành động lạ đời này khiến Liễu Tiểu Ngưng ngơ ngác nhìn, hoàn toàn không hiểu hắn đang bày trò gì.
Tần Uyên chẳng buồn giải thích.
Hắn nhét lá khô vào hố ngầm, châm lửa vào dải vải quấn trên đầu củ gậy rồi đẩy thẳng vào trong.
Chưa đầy một phút sau, ngọn lửa đã bùng lên dữ dội, khói đen bốc lên ngùn ngụt.
May sao hướng gió thổi từ Đông sang Tây, khói bị dạt đi hết nên hai người tựa vào vách đá mà không chút ngột ngạt.
Ánh lửa bùng lên xua tan đi sự tịch mịch của đêm đen.
Nỗi sợ hãi u ám trong lòng Liễu Tiểu Ngưng nhờ thế cũng vơi bớt phần nào.
Cô nhận lấy chai nước khoáng từ tay Tần Uyên, không còn vẻ chảnh chọe ban đầu mà tò mò hỏi:
"Tần Uyên, sao anh phải cầu kỳ đào hố nhóm lửa thế? Châm lửa đốt trực tiếp trên mặt đất không phải nhanh hơn sao?"
"Đào hố nhóm lửa vừa ít tốn sức lại an toàn,"
Tần Uyên từ tốn đáp.
"Lỡ gió đột ngột đổi chiều thì ngọn lửa trần rất dễ bị dập tắt. Nhưng quan trọng nhất là củi cháy trong hố sẽ tích lại thành than. Chúng ta có thể ủ ấm để giữ ngọn lửa mầm cho ngày mai. Chứ lỡ bật lửa hết gas thì tính sao? Lẽ nào lại chịu chết bó tay?"
Liễu Tiểu Ngưng gật gù như nuốt lấy từng lời.
Những kiến thức sinh tồn thực tế này vốn là khoảng trắng hoàn toàn trong cuộc sống nhung lụa từ nhỏ của cô.
Tần Uyên lôi đống đồ ăn vặt gom nhặt được ra, chia cho cô vài gói rồi dặn dò:
"Ăn tiết kiệm thôi. Giờ chúng ta chỉ trông chờ vào bấy nhiêu đây. Ngày mai tôi sẽ ra biển xem có bắt được cá hay kiếm thêm dừa không. Mấy chai nước khoáng uống xong giữ lại, còn dùng vào nhiều việc đấy."
Nói rồi, hắn rút mấy điếu thuốc bị ẩm trong túi áo ra, đặt sát dải đá cuội quanh đống lửa để hơ khô.
Đây là "nhu yếu phẩm chiến lược" hiếm hoi còn sót lại của hắn!
Tiếp đó, Tần Uyên rút mảnh tôn nhặt từ chiếc du thuyền đắm, tìm một hòn đá nhám rồi cặm cụi mài giũa.
Thỉnh thoảng, hắn lại đưa mảnh tôn lên hơ qua lửa cho mềm rồi đập phẳng, dùng dải vải quấn chặt một đầu làm chuôi.
Thế là một thanh dao găm thô sơ ra đời.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận