Thậm chí còn có thể phải chịu chi phí tòa án.
Những gánh nặng đó gia đình hắn không sao gánh nổi.
Đặc biệt là khi mất đi tiền lương hàng tháng của hắn.
Em gái hắn vẫn còn đang đi học...
Nghĩ tới đây, Bùi Kiêu mất hết can đảm.
Vừa nghĩ đến cha mẹ cùng em gái, tim hắn đau nhói.
Nỗi thống khổ cực độ lan tràn trong lòng.
Nhìn về phía trước, lại thấy hai tên cảnh sát đang thương lượng xử lý vụ tai nạn, hắn thực sự hận không thể giết chết đám người này.
“Biến mẹ chúng mày đi!”
Thống khổ, phẫn nộ, ảo não, đủ loại cảm xúc không thể giải tỏa.
Bùi Kiêu rốt cuộc nhịn không được, tung một quyền về phía Đội trưởng Vương.
Nhưng khiến hắn càng buồn bực hơn là cú đấm xuyên qua người đối phương.
Không hề chạm vào được.
Cảm giác bất lực và thống khổ này khiến Bùi Kiêu càng thêm tuyệt vọng.
Hắn ngửa mặt lên trời gào thét.
Xoẹt!
Một luồng điện bất ngờ đánh tới cạnh Đội trưởng Vương và viên cảnh sát kia.
Hai người sợ hãi nhảy dựng lên.
Nhưng luồng điện này rất nhỏ, trong nháy mắt đã biến mất không dấu vết.
Trông giống như dòng điện bị đoản mạch sinh ra tia lửa vậy.
Hai người nhìn nhau, rồi cùng bước cách xa trạm biến áp thêm vài bước.
“Tiểu Lý, nhanh lấy thi thể đó xuống đi, nếu chập điện phát nổ thì phiền phức lắm...”
Đội trưởng Vương liếc nhìn cái xác cháy đen một cái.
Hắn nói với viên cảnh sát bên cạnh vài câu rồi lắc đầu bước về hướng xe cảnh sát.
Khi luồng điện đánh xuống, Bùi Kiêu đang trong trạng thái kích động nên không hề để ý tới.
Sau khi Đội trưởng Vương lên xe rời khỏi hiện trường, hắn mới chậm rãi bình tĩnh lại.
Hiện tại, hắn đã trở thành linh hồn.
Nhục thể đã cháy thành than.
Âm dương cách biệt.
Mọi chuyện rốt cuộc không thể thay đổi.
Dù trong lòng có bi phẫn hay tuyệt vọng đến bao nhiêu đi nữa thì kết cục đã định.
Hắn chỉ có thể bất đắc dĩ chấp nhận.
Chỉ là lòng hắn càng lúc càng nặng nề.
Hắn vô cùng có lỗi với cha mẹ.
Khiến người đầu bạc phải tiễn kẻ đầu xanh.
“Quay về nhìn mọi người một lần vậy, thừa dịp Hắc Bạch Vô Thường còn chưa xuất hiện, về nhà nhìn cha mẹ và em gái...”
“Chỉ tiếc là, em ấy đang đi công tác ở Nam Kinh, nhiều khả năng sẽ không còn cơ hội tái kiến...”
Bùi Kiêu thở dài.
Hắn đứng dậy bay lơ lửng theo con đường quen thuộc.
Ở đó có nhà của hắn.
Có cha mẹ.
Có em gái.
Đây có thể là lần cuối cùng được nhìn thấy mọi người.
Trên đường bay tới, Bùi Kiêu cũng dần dần bình tĩnh lại.
Tình huống hiện tại của hắn quả thật khó tưởng tượng.
Không ngờ con người sau khi chết thật sự xuất hiện linh hồn.
Cũng có ý thức cùng tư tưởng.
Không phải mờ mịt như cương thi hay zombie...
Ngoại trừ việc không có cơ thể, hắn chẳng khác gì người bình thường.
Nói một cách khác, có khả năng những thần thoại truyền thuyết cũng đều là sự thật?
Ví dụ như địa phủ.
Thậm chí cả thần tiên các loại cũng có thể thật sự tồn tại...
Nghĩ đến đây, trong lòng Bùi Kiêu chậm rãi nóng lên.
Hắn không phải là người dễ dàng buông tay.
Từ nhỏ đến lớn, vì gia cảnh không tốt, hắn rất hay đọc sách.
Hắn không hề ghen tị với người giàu có.
Không hề đòi hỏi cha mẹ mua cho mình những thứ đắt tiền.
Từ nhỏ hắn đã là một người kiên cường cứng cỏi.
Chỉ cần có một tia hy vọng, hắn đều nguyện ý thử nghiệm.
Nếu linh hồn là thật, như vậy địa phủ cũng có thể tồn tại.
Mặc kệ thực sự có thần tiên hay không, nếu đã có linh hồn, từ cổ chí kim đến giờ đã chết biết bao nhiêu người, vậy linh hồn bọn họ giờ đang ở đâu?
Hay là linh hồn cũng có tuổi thọ?
Một khi đến lúc, ý thức cùng tư tưởng đều tan biến.
Nhưng cho dù là vậy, thì khi còn chưa hết tuổi thọ, linh hồn của vô số người hẳn không có khả năng bỗng dưng tan biến hết chứ?
Phỏng chừng bọn họ cũng sẽ định cư cùng một chỗ, tạo thành một thế giới cùng loại với dương thế.
Nếu hắn có thể trước một bước tiến vào thế giới linh hồn này, dốc sức làm việc, tích góp tài sản, gây dựng cơ nghiệp, vậy khi cha mẹ chết đi, hắn có thể làm cho họ vừa chết liền được hưởng hạnh phúc an nhàn.
Như vậy cũng coi như không bất hiếu...
Nghĩ đến đây, trong lòng Bùi Kiêu càng thêm nóng lên.
Hắn hạ quyết tâm lập tức về nhà nhìn cha mẹ và em gái một lần, sau đó liền đến thế giới linh hồn dốc sức phấn đấu.
Cho dù có khả năng học thức tại hai thế giới là khác nhau.
Cho dù những tri thức hắn biết không dùng được.
Thế nhưng cứ cố gắng chăm chỉ, hẳn sẽ có ngày trở nên nổi bật.
Những khó khăn này hắn không hề lo lắng.
Khi lòng đã yên ổn, hắn mới nhìn kỹ thế giới xung quanh.
Dường như cũng không có khác biệt gì quá lớn so với khi còn sống.
Điểm khác biệt duy nhất, trên không trung dường như đang phiêu phù từng dòng khí màu đen.
Dòng khí này trông rất giống như là do ô nhiễm môi trường tạo ra.
Nhưng nếu thật sự là ô nhiễm môi trường, chính phủ hẳn không thể thờ ơ được.
Nói một cách khác, dòng khí màu đen này rất có khả năng là người sống không thể thấy, chỉ linh hồn mới thấy được?
Bùi Kiêu cũng có chút hiếu kỳ, nhưng hắn lập tức khắc chế lại.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận