Tuy đại khái đoán ra dòng khí màu đen này chỉ linh hồn mới thấy được, nhưng hắn không tính toán thử đụng vào.
Ít nhất tạm thời không có quyết định như vậy.
Lỡ như đụng vào dòng khí màu đen này, lập tức bị truyền tống đến địa phủ thì làm thế nào?
Lỡ như dòng khí này có thể thôn phệ linh hồn thì làm thế nào?
Hơn nữa màu sắc đen tối vô cùng, chỉ vừa nhìn một chút đã khiến lòng phát lạnh.
Hắn tuyệt đối không có ý định đụng vào.
“Lập tức trở về nhìn lại cha mẹ cùng em gái!”
Bùi Kiêu trong lòng đã định.
Từ nhỏ hắn vốn chính là đại hiếu tử.
Khi chết đi lại càng thêm quyến luyến đối với người thân.
Có lẽ là vì mất đi nên càng thêm quý trọng.
Vừa nghĩ đến sau này rất có khả năng sẽ không còn được gặp lại mọi người, loại cảm xúc này càng thêm mãnh liệt.
Tốc độ bay của Bùi Kiêu càng lúc càng nhanh.
Để đường gần hơn, hắn bay lên cao thêm tầm trăm mét.
Chỉ còn cách dòng khí màu đen tối đa hai ba trăm mét.
Tới độ cao này hắn liền ngừng lại.
Tiếp tục bay về hướng nhà mình.
Mà từ độ cao này nhìn xuống, hắn mới phát hiện một chuyện.
Nơi này là Thượng Hải.
Là thành phố có mật độ dân cư đông đúc nhất Trung Quốc.
Khi Bùi Kiêu từ giữa không trung nhìn xuống toàn bộ thành phố, lập tức nhìn thấy rất nhiều linh hồn đang dừng bên ngoài những căn nhà.
Cũng có một số linh hồn lơ lửng bên ngoài mấy bệnh viện lớn.
Từ giữa không trung nhìn xuống, toàn bộ Thượng Hải hiện tại có mấy trăm linh hồn.
Trong khi Bùi Kiêu đang cảm thán, hắn bỗng phát hiện những linh hồn còn lại đều khác biệt so với bản thân.
Bên ngoài những linh hồn này đều có một tia khí tức đen tối, trói buộc mọi người vào trong.
Hơn nữa những linh hồn bên trong dường như còn đang không ngừng giãy dụa.
Bùi Kiêu thấy vậy trong lòng lập tức hoảng sợ.
Một loại cảm giác không rõ xuất hiện.
Hắn vội vàng bay lại bên cạnh một linh hồn gần nhất.
Linh hồn này đang lơ lửng ở ngoài tầng hai mươi của một tòa chung cư.
Bên trong khí tức đen tối là một ông lão ước chừng sáu mươi tuổi, đang không ngừng giãy dụa.
Vừa thấy Bùi Kiêu lại gần, ông lão này lập tức lớn tiếng nói:
“Tiểu tử, giúp ta thoát ra với, những tia nhân quả này thiêu đốt làm da ta đau quá...”
Trong cơn kích động ông lão liền vươn tay ra.
Nhưng vừa mới đụng trúng những tia khí tức đen tối này, chỗ da tiếp xúc liền bốc cháy.
Giống như đụng trúng bàn ủi vậy.
Bộ phận tiếp xúc sau đó lập tức trở thành một mảng đen.
Mà ông lão lại càng thêm rên rỉ.
“Những tia khí tức màu đen này là cái gì vậy?”
Bùi Kiêu thấy vậy lại càng cảm thấy không ổn.
Hắn không dám tới gần thêm chút nào, lập tức bay ra cách ông lão ước chừng mười mét rồi lớn tiếng hỏi.
Ông lão lúc này mới ngạc nhiên ngẩng đầu lên nói:
“Tiểu tử, tại sao bên ngoài thân thể ngươi lại không có nhân quả? Không thể nào, chẳng lẽ từ khi ngươi sinh ra đến bây giờ không xảy ra bất cứ chuyện gì?”
Bùi Kiêu lập tức hỏi:
“Lão nhân gia, nhân quả là cái gì? Chính là mấy tia khí tức đen tối bao quanh cơ thể ngươi sao? Đúng rồi, đại thúc, ngươi cũng là linh hồn đã chết? Tại sao vẫn còn chưa đến địa phủ chứ?”
Ông lão nhìn chằm chằm vào Bùi Kiêu.
Một lúc lâu sau mới thở dài ảm đạm chỉ vào những tia khí tức đen tối quanh mình rồi nói:
“Đây là nhân quả trước đây trộm khoai lang của nhà hàng xóm, bị hàng xóm ghi hận, đây là tham gia với đám côn đồ, đánh mấy giáo viên sinh ra nhân quả, đây là nợ tiền bằng hữu không trả sinh ra nhân quả, đây là con lớn ghen tị việc ta sủng ái con nhỏ sinh ra nhân quả, đây là...”
Ông lão liền lải nhải một lúc như vậy.
Trong khi hắn nói chuyện, những dòng khí tức kia lại càng trở nên dày hơn.
Màu sắc cũng càng lúc càng thêm đen tối.
Phảng phất giống như nhận được dưỡng chất từ hồi ức của ông lão.
Sau khi nói xong, ông lão bỗng nhiên thâm trầm nhìn về phía Bùi Kiêu nói:
“Tiểu tử, ngươi dùng biện pháp gì để thoát ra từ vòng trói buộc của nhân quả vậy? Mỗi người hẳn là đều sẽ có nhân quả bao bọc xung quanh thân thể, chính là những sự tình đã phát sinh khi chúng ta còn sống, chỉ cần cùng người khác phát sinh quan hệ, như vậy liền sẽ sinh ra nhân quả, không có khả năng ngươi sống mấy chục năm lại chưa từng xảy ra chuyện gì chứ?”
Bùi Kiêu nghe đến đây thì cảm thấy vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.
Hắn vội vàng nhìn về bốn phía.
Quả nhiên, trong tầm mắt hắn, bao quanh những linh hồn khác đều là những dòng khí tức đen tối lơ lửng, giống như những sợi tơ quấn quanh thân thể.
Thế nhưng bên ngoài thân thể hắn lại thật sự hoàn toàn trống không.
Điều này khiến hắn vừa sợ hãi lại vừa hiếu kỳ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận