Bùi Kiêu bò từng mét một.
Cách mấy trăm người kia khoảng hai trăm mét, hắn mới nhìn rõ diện mạo của họ qua làn khói.
Đó không phải là người.
Đó là những bộ xương khô mặc quân trang.
Bùi Kiêu không rành lịch sử nội chiến Mỹ.
Hắn không biết quân trang kia của phe nào.
Nhưng đám xương khô này rõ ràng thuộc hai phe khác nhau.
Chúng đứng cách nhau hàng trăm mét mà bắn.
Điều làm Bùi Kiêu kinh hãi là súng ống chúng sử dụng rất quái dị.
Chúng không được chế tạo từ kim loại.
Hình dạng rõ ràng là do xương cốt tạo thành.
Có những khẩu súng có nòng súng là một cái đầu lâu.
Mỗi khi bóp cò, đầu lâu há miệng, phát ra tiếng thét kinh hoàng đầy ghê rợn.
Đến đây, Bùi Kiêu đã hiểu tại sao nhân viên trụ sở lại muốn hắn đi cùng đội ngũ trăm người.
Đám khô lâu chiến đấu theo đội hình dày đặc.
Nếu sinh vật nào tiến vào tầm bắn, sẽ ngay lập tức phải hứng chịu hàng chục phát đạn.
Dù tư liệu nói đạn đó không phải vật chất thật, mà là bắn ra ác niệm.
Đối với người bình thường có lẽ sẽ gây tổn thương lớn, nhưng với Tự do linh hồn thì không quá nghiêm trọng.
Tuy nhiên, không nghiêm trọng với một, hai phát đạn.
Nếu bị hàng trăm phát bắn trúng, đừng nói là Tự do linh hồn, ngay cả Tránh thoát giả cũng sẽ trọng thương.
Bùi Kiêu làm sao tiêu diệt được đám quỷ quái tầm xa này đây?
“...Vậy thì đi tìm kỵ binh xem sao. Tư liệu ghi là ngoài bộ binh còn có rất nhiều kỵ binh và pháo binh. Nếu đối phó với loại đó, chỉ cần không bị mấy trăm con vây công thì chẳng có gì phải sợ...”
Bùi Kiêu chần chừ nấp ngoài rìa chiến trường một lúc rồi bò lại theo đường cũ.
Hắn quyết định thử đi tìm loại quỷ quái khác.
Diện tích Nam Bắc Chiến Trường ước chừng vài chục cây số vuông.
Không quá lớn, cũng không quá nhỏ.
Bùi Kiêu không dám chạy, chỉ đi và tránh những chỗ bộ binh đang giao chiến.
Theo bản đồ trong trí nhớ, hắn dần tiến vào vùng trung gian.
Nếu tiếp tục đi tới vùng đó, hắn sẽ tiến vào khu vực phủ màn đen chưa được Tổ chức Linh hồn Mỹ thăm dò.
Tư liệu không nhắc đến bên trong có gì.
Nhưng nghe nói đó là lực lượng chủ lực của hai phe.
Bộ binh dày đặc, pháo binh và kỵ binh rất nhiều.
Còn có vài chỉ huy cấp thấp có quân hàm tuần tra xung quanh.
Đây chính là khu vực nguy hiểm nhất.
Bùi Kiêu cũng coi là kẻ tài cao gan lớn.
Hắn có lực lượng lôi điện, dù tấn công hay chạy trốn đều là kỹ năng tốt nhất.
Hắn cũng không định xông thẳng vào trung tâm, chỉ muốn tìm vài tên kỵ binh, pháo binh để tiêu diệt.
Thử xem có lấy được Thiên sinh vũ khí không.
Và quan trọng hơn là xem quái vật ảo giới mạnh đến mức nào.
Liệu có so được với quái vật Địa Ngục không?
Nhưng Bùi Kiêu không ngốc đến mức đánh thẳng về phía trước.
Trên đường đi, hắn luôn giữ khoảng cách vài trăm mét với các quân đoàn.
Hắn thường xuyên bò trên mặt đất.
Từ lúc tiến vào ảo giới đến nay đã gần ba mươi giờ.
Cũng may hắn là linh hồn thể, không đói cũng không mệt.
Bản thân hắn cũng khá biết ẩn nhẫn, nếu không thì không thể đi đến tận nơi này.
Khi đến bên ngoài khu vực trung gian, Bùi Kiêu mới nhận ra địa hình phụ cận.
Khu vực trung tâm Nam Bắc Chiến Trường là một sơn cốc.
Từ phía xa không ngừng truyền đến những tiếng nổ lớn.
Hai phe quỷ quái chiến đấu ở đó vô cùng kịch liệt.
Khói thuốc súng trong khu trung gian càng nồng đậm hơn bên ngoài.
Hiện tại hắn chỉ nhìn xa được tầm ba mươi đến năm mươi mét.
Có trời mới biết ở trung tâm chiến trường liệu có nhìn xa quá mười mét không?
Vậy còn bày trận bắn nhau làm cái gì?
Hai bên mang luôn lưỡi lê trên súng ra xáp lá cà đi.
Bùi Kiêu thầm nghĩ.
Lúc này, hắn cẩn thận tiến lên phía trước.
Lỗ tai dựng đứng, không ngừng nghe ngóng động tĩnh phía trước.
Trên chiến trường đầy tiếng súng và tiếng nổ, muốn nghe được tiếng vó ngựa thật sự rất khó.
Tư liệu còn nói ngựa của kỵ binh quỷ quái là khô lâu mã.
Thể trọng của nó so với ngựa thật nhẹ hơn nhiều.
Có khi tiếng vó ngựa sẽ càng nhỏ hơn.
Đến lúc này, Bùi Kiêu mới thầm hối hận.
Lần quyết định tiến vào Nam Bắc Chiến Trường này quá vội vàng rồi.
Trừ khi có được loại Thiên sinh vũ khí siêu cấp dung lượng trên dưới năm trăm.
Hoặc là Tránh thoát giả đã chết tám, chín năm.
Nếu không thì trong ảo giới đúng là không thể một mình làm được gì cả.
Lúc này, Bùi Kiêu mới hiểu được một chút cảm giác của các Tự do linh hồn bình thường.
Ngay cả cái ảo giới đơn giản nhất này còn khủng bố đến thế.
Thì khả năng Tự do linh hồn kiếm được Thiên sinh vũ khí quả thật quá xa vời.
“Lộc cộc, lộc cộc...”
Ngay khi Bùi Kiêu đang suy nghĩ có nên quay về hay không, bỗng một loạt tiếng vó ngựa rất nhỏ từ xa truyền tới.
Bùi Kiêu lập tức nằm sát mặt đất.
Ánh mắt nhìn chằm chằm về phía khói thuốc súng đậm đặc.
Sau khoảng ba mươi giây, hơn mười bóng đen dần hiện ra từ trong khói.
Mười cái bóng đen này đều có hình dáng người cưỡi ngựa.
Qua màn khói có thể loáng thoáng thấy được dáng vẻ còm cõi của mấy bộ xương khô kia.
Theo thời gian, mười cái bóng đen càng trở nên rõ ràng, như thể lúc nào cũng đi ra khỏi màn khói kia...
Đúng vậy!
Bọn chúng đang đi tuần về hướng Bùi Kiêu đang nằm nấp!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận