Không biết có phải do đã trải qua quá nhiều hiểm cảnh tại Địa Ngục hay không mà vào thời khắc nguy cấp nhất, Bùi Kiêu lại trở nên bình tĩnh đến lạ thường.
Hắn nhanh chóng tính toán khoảng cách giữa mình và mười tên kỵ binh quỷ quái kia.
Hiện tại, hai bên chỉ còn cách nhau chừng năm mươi đến sáu mươi mét.
Nếu dựa vào hướng di chuyển của đám kỵ binh này mà phán đoán, hắn gần như không còn đường tránh.
Lúc này, hắn chỉ còn đúng hai lựa chọn.
Một là đứng dậy bỏ chạy ngay lập tức, dùng sức mạnh lôi điện để tăng tốc, thoát thân khỏi đám quái vật này.
Tuy dùng lôi điện có thể dễ dàng cắt đuôi được bọn chúng, nhưng làm vậy sẽ thu hút sự chú ý của càng nhiều quỷ quái hơn.
Hơn nữa, hành động này hoàn toàn trái ngược với ý định ban đầu của hắn.
Hắn vốn dĩ tìm đến đây là để săn tìm đám kỵ binh này cơ mà.
...
"Mười bốn con quỷ quái kỵ binh. Nhiều hơn dự kiến vài con, nhưng cũng chẳng sao."
"Hy vọng khả năng phòng ngự của chúng trước sức mạnh lôi điện cũng thấp như lũ quái vật ở Địa Ngục."
Bùi Kiêu thầm nghĩ.
Lúc này, tinh thần lực của hắn đang tập trung cao độ ở mức chưa từng có.
Tuy lúc ở Địa Ngục, hắn đã từng đối mặt với những quái vật còn khủng bố hơn đám này rất nhiều, thế nhưng khi đó, hắn chỉ biết chạy trốn để giữ mạng.
Phải đến tận lúc này, hắn mới thực sự đối diện trực diện với những hồn ma, quái vật.
Nói không sợ hãi thì chính là tự lừa mình dối người.
Thế nhưng, tính cách Bùi Kiêu vô cùng cứng cỏi.
Đã quyết định điều gì, hắn sẽ liều chết để hoàn thành bằng được.
Ví dụ như lúc này đây.
Hắn chuẩn bị đối đầu với một đám quái vật trong Ảo giới.
"Ba, hai, một!"
Bùi Kiêu vừa dán mắt vào mười bốn cái bóng đen, vừa nhẩm tính thời điểm đám kỵ binh ra khỏi màn khói thuốc súng dày đặc.
Khoảng cách từ ba mươi đến năm mươi mét không hẳn là quá dài, nhưng cũng chẳng hề ngắn.
Xung quanh Bùi Kiêu không có vật che chắn nào cả.
Chỉ cần đám quái vật vừa thoát khỏi làn khói, hắn sẽ lộ diện ngay lập tức.
Vì thế, ngay khoảnh khắc đám quái vật lộ diện, hắn bắt buộc phải áp sát, dùng sức mạnh lôi điện tạo ra cú bùng nổ tốc độ lớn nhất để tấn công.
Đợi đến khi hai con kỵ binh đầu tiên vừa thoát khỏi màn khói dày, Bùi Kiêu lập tức đạp mạnh mặt đất.
Ánh sáng chói mắt bùng lên từ đôi chân hắn.
Chỉ một giây sau, tốc độ của hắn đã đạt đến cực hạn.
Hắn vọt qua khoảng cách hàng chục mét chỉ trong một, hai cái chớp mắt.
Đám khô lâu kỵ binh mới chỉ kịp rút vũ khí ra, nhưng chúng vẫn phải tuân theo quy tắc vật lý nên không tài nào ngắm bắn chuẩn xác được.
Đúng lúc này, nắm đấm của Bùi Kiêu giáng thẳng vào một con khô lâu đang ngồi trên ngựa.
Bùi Kiêu không hề keo kiệt sức mạnh lôi điện.
Tuy lôi điện lúc này chỉ có thể phóng ra tứ tán chứ không thể ngưng tụ thành tia laser, nhưng mấy ngày qua hắn cũng không hề nhàn rỗi.
Hắn nhớ lại khoảnh khắc trước khi thoát khỏi Địa Ngục.
Khi con sói mặt người khổng lồ cắn trúng hắn, nó đã phải buông ra vì bị giật điện.
Ngay cả một cái chân sói cũng bị lôi điện đánh tan thành năng lượng tiêu chuẩn.
Suy luận ra, lũ quái vật này rất sợ lôi điện, hoặc chính xác hơn là sợ các đòn tấn công bằng năng lượng.
Hành động của Bùi Kiêu lúc này chính là để kiểm chứng điều đó.
Hắn cố gắng ngưng tụ lôi điện, không cho nó tản mát mà bao bọc cứng lấy nắm đấm của mình.
Phản ứng tức thì xảy ra giống như khi hắn dùng lôi điện bọc dưới chân để tăng tốc.
Dưới tác dụng phản chấn của lôi điện, lực lượng và tốc độ quả đấm của hắn tăng vọt trong tích tắc.
Hơn nữa, nắm đấm ấy còn mang theo cả điện áp khủng khiếp.
Chắc chắn chiêu này sẽ tạo ra hiệu quả đặc biệt với lũ quỷ quái.
Chính xác!
Nói thì chậm nhưng thực tế diễn ra cực nhanh.
Từ lúc Bùi Kiêu vọt lên đến khi tung quyền, tất cả chỉ gói gọn trong vòng một, hai giây.
Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên.
Con khô lâu kỵ binh to lớn kia bị đánh nát vụn.
Nắm đấm của Bùi Kiêu xuyên qua cả bộ xương ngựa.
Điện quang loé lên.
Con khô lâu kỵ binh tan biến thành năng lượng tiêu chuẩn, để lại một sợi khí tức đen tối bay ra ngoài.
Thấy hiệu quả rõ rệt, Bùi Kiêu phấn khích cực độ.
Hắn đạp mạnh chân, lao tiếp tới con kỵ binh đứng sau.
Đám kỵ binh lúc này mới kịp phản ứng.
Chúng vội vã rút đao quân dụng, gào thét rồi thúc ngựa lao thẳng về phía Bùi Kiêu.
Tuy Bùi Kiêu chưa từng được huấn luyện kỹ xảo chiến đấu, nhưng tốc độ phản ứng của hắn hiện tại lại vô cùng thần tốc.
Đến lúc này, hắn mới dám khẳng định cảm giác thời gian trôi chậm lại không phải là ảo giác.
Hắn thật sự có thể nhận thấy mọi sự vật xung quanh đều trở nên chậm chạp.
Thậm chí, ngay cả động tác của chính hắn cũng chậm lại.
Cảm giác này đến rất bất ngờ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận