Đừng nói là linh hồn nhân loại.
Cho dù là xe tăng đi nữa, trước mặt đám quái thú này phỏng chừng cũng không khác một tờ giấy là bao.
Chỉ trong vòng mười mấy giây, toàn bộ những linh hồn dưới đất đã bị ăn sạch sẽ.
Mà Bùi Kiêu cũng cảm thấy thân thể đám sói đầu người dường như lớn hơn trước một ít.
Giờ phút này hắn chỉ cố gắng nín thở.
Hết sức chăm chú nhìn về hướng đám quái vật này.
Bùi Kiêu cũng không biết khứu giác của bọn chúng có linh mẫn hay không.
Cũng không biết linh hồn thể có thể bị ngửi thấy hay không.
Nhưng mà hắn biết, chỉ cần bị đám quái vật này phát hiện.
Như vậy cái chờ đợi hắn chính là tử vong...
Không phải là tử vong xong biến thành linh hồn.
Mà là chân chính tử vong.
Cả tư tưởng ý thức cùng linh hồn đều tan biến!
May mà những lo lắng của Bùi Kiêu rốt cuộc cũng không trở thành sự thật.
Sau khi ăn sạch sẽ những linh hồn tại hiện trường, đám quái thú này chỉ ngửa mặt lên trời gào thét điên cuồng một trận.
Sau đó nhanh chóng chạy về phía xa.
Không hề phát hiện ra Bùi Kiêu đang trốn dưới khối đá.
Tuy vậy Bùi Kiêu vẫn không dám nhúc nhích một chút nào.
Cứ như vậy trốn trong khe hở.
Ba bốn tiếng sau mới vô cùng cẩn thận chui lên.
Lúc này hắn mới nhìn kỹ lại thân thể mình.
Khi liều mạng chui xuống khe hở nhỏ lúc trước, phần bụng hắn rõ ràng đã bị góc cạnh sắc nhọn của khối đá xé rách.
Nếu là người bình thường mà nói, vết rách như vậy đã đủ để nhìn thấy nội tạng.
Nhưng lúc này Bùi Kiêu lại chỉ có thể thấy những điểm sáng lốm đốm trong bụng.
Hơn nữa theo những điểm sáng này tích tụ lại, thân thể hắn bắt đầu dần dần phục hồi như cũ.
Trở về hoàn chỉnh không hề sứt mẻ.
Bùi Kiêu sờ thân thể mình một chút, sau đó nhìn về mặt đất phía xa.
Ở đó vốn là mấy trăm linh hồn cùng rơi xuống với hắn.
Giờ phút này đều đã biến thành thức ăn cho quái vật.
Sau một hồi cắn xé giết chóc như vậy, một chút vết máu cũng không tìm thấy.
Giống như tất cả những chuyện vừa rồi đều do hắn tưởng tượng ra.
Nhưng mà cảm giác đau đớn khi linh hồn bị xé rách truyền đến nói cho hắn biết, những chuyện vừa rồi là chân thật.
Mấy trăm linh hồn đã bị ăn sạch sẽ.
Hiện tại hắn vẫn đang ở trong thế giới của đám quái vật này.
Tùy thời đều có thể bị cắn nuốt, sau đó thật sự tan biến.
“Ai, nơi này thật sự là Địa Ngục sao?”
Khó trách.
Có loại quái vật như vậy tồn tại, cho dù có bao nhiêu linh hồn bị đưa đến đi chăng nữa, đều sẽ bị cắn nuốt không còn một mống, sao còn có thể có văn minh cái gì?
Bùi Kiêu thì thào mấy câu.
Khi nói tới đây, hắn cảm thấy trong lòng chỉ còn là một mảng lạnh lẽo.
Vốn còn định cố gắng phấn đấu sau khi đến thế giới bên kia.
Tích cóp tài sản xây dựng cơ nghiệp.
Đợi khi cha mẹ qua đời có thể lập tức phụng dưỡng.
Ai ngờ hiện thực lại tàn khốc như vậy.
Tuy rằng sau khi con người chết đi, quả thật có linh hồn tồn tại.
Nhưng mà lại phải rơi xuống Địa Ngục khủng bố như thế này.
Thật sự là sinh tử khó nói...
Hắn không tin mấy trăm linh hồn vừa rồi tất cả đều là kẻ tàn bạo độc ác.
Những người đó đều chỉ là dân chúng phổ thông tại Thượng Hải mà thôi.
Trong lòng có thiện cũng có ác.
Nhân tâm sao có thể có thuần túy thiện cùng ác?
Tất cả đều rơi vào Địa Ngục.
Tất cả đều bị quái vật cắn nuốt...
Có thể thấy, thế giới này hẳn là nơi tất cả linh hồn quy tụ, bất kể là thiện hay là ác.
Hơn nữa cũng không có cái gọi là Thiên Đường!
Mặc kệ như thế nào, sau khi suy nghĩ một lúc, hắn chỉ có thể bất đắc dĩ đi về phía trước.
Dù sao cũng không thể nào cả đời trốn chui trốn nhủi trong khe đá này.
Tuy hiện tại đã là linh hồn thể, không biết có thể đói khát hay không.
Thế nhưng dù sao hắn cũng là một con người.
Không có khả năng hóa thành tượng đá ở lại đây trăm năm.
Như vậy cho dù còn sống cũng tương đương với đã chết.
“Vạn vật đều có một đường sinh cơ.”
Không thể nào vừa tiến vào Địa Ngục liền nhất định sẽ bị quái vật ăn sống nuốt tươi như vậy chứ?
Bùi Kiêu vừa đi vừa nghĩ cách thăm dò thế giới này một chút.
Biết đâu thế giới này cũng giống như dị giới trong những tiểu thuyết.
Có nhân loại tập trung cùng một chỗ.
Lợi dụng nhiều phương pháp đối kháng với các loại quái thú.
Nói không chừng bình nguyên hoang vu này chính là tuyệt địa tử địa.
Chỉ do vận khí của hắn không tốt, rơi xuống trúng khu vực nguy hiểm.
Nói không chừng thế giới này vẫn còn có những chỗ rất tốt đẹp...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận