“Nói cách khác, chỉ cần tốc độ đủ nhanh, sức chịu đựng đủ mạnh, là có thể thông qua vòng xoáy kia để trở về dương thế?”
Chuyện này cần phải tính toán lại một chút.
Mà lúc trước, mình thực sự đã phát ra lôi điện?
Bùi Kiêu cẩn thận nhớ lại những gì đã xảy ra.
Khi hắn sắp bị luồng cảm xúc hỗn loạn khống chế, từ sâu thẳm trong linh hồn bỗng phát ra một luồng lôi điện.
Ngay sau đó, cơ thể hắn được bao phủ bởi một tầng điện quang.
Khí tức đen tối lập tức tan rã, như băng gặp lửa.
Thực tế thì từ khi tiến vào Địa Ngục, hắn đã bắt đầu hoài nghi.
Tại sao các linh hồn khác đều bị khí tức đen tối bao quanh, còn hắn thì không?
“Sau khi phóng ra lôi điện, linh hồn rất suy yếu, cảm giác như muốn tiêu tan ngay lập tức.”
Nhưng trong trạng thái đó, những điểm sáng vốn không thể hấp thu lại bỗng nhiên dung nhập vào cơ thể.
Hay là... mình có thể chuyển hóa điểm sáng thành lôi điện?
Nghĩ đến đây, lòng Bùi Kiêu nóng lên.
Tính cách hắn vốn kiên nghị.
Từ nhỏ đến lớn, bất cứ chuyện gì hắn cũng không dễ dàng buông tay.
Giờ phút này, đối mặt với biện pháp duy nhất để xoay chuyển tình thế, có được sức mạnh mới có thể tồn tại trong Địa Ngục.
Mà muốn có được sức mạnh, bắt buộc phải hấp thu những điểm sáng kia.
Sau khi cân nhắc, Bùi Kiêu tiến lại gần những điểm sáng.
Hắn thử nghiệm mọi biện pháp, tập trung tinh thần muốn kích hoạt lôi điện trong cơ thể.
Nhưng mặc cho hắn cố gắng thế nào, vẫn không có gì xảy ra.
Hơn mười phút trôi qua.
Thân hình khổng lồ của quái điểu mặt người đã tan biến ba phần tư.
Sự nôn nóng dâng trào trong lòng Bùi Kiêu.
“Mẹ kiếp! Tình cảnh đã tệ đến mức này rồi, không bằng chơi liều một phen xem sao!”
Bùi Kiêu nhặt một khối đá nhỏ.
Hắn đặt tay trái lên mặt đất.
Tay phải cầm đá nhắm thẳng vào tay trái mình.
Hắn nghiến răng, dùng lực đập xuống.
“Chát!”
Tiếng la hét thảm thiết của Bùi Kiêu vang vọng trên bình nguyên hoang vu.
Ba ngón tay trái của hắn đứt lìa.
Chỉ nửa giây sau, chúng tan biến vào hư không.
Thay vào đó là một điểm sáng lớn cỡ ngón cái lơ lửng trước mặt hắn.
Bùi Kiêu hiểu ngay, đây là thứ tạo thành từ ba ngón tay của mình.
Hắn cố chịu đau đớn, đưa tay về phía điểm sáng lớn, đồng thời nhẩm đọc thơ văn để ép bản thân tỉnh táo lại.
Hắn phải cảm thụ trọn vẹn quá trình điểm sáng từ vết thương dung nhập vào cơ thể.
Điểm sáng thuận lợi chui vào trong.
Từ vết thương, hình dạng ba ngón tay dần hiện ra.
Chỉ vài giây ngắn ngủi, ngón tay bị đứt đã mọc lại.
Lúc này, Bùi Kiêu mới kịp tiến vào trạng thái trầm tĩnh.
Hắn cảm nhận được một dòng nước ấm chạy qua.
Rồi nó biến mất.
Ngón tay khôi phục hoàn hảo.
“Aaaaa!”
Bùi Kiêu phẫn nộ mở mắt.
Hắn lại cầm khối đá lên, bất chấp tất cả mà đập mạnh vào bàn tay trái.
Cơn đau như xé rách linh hồn truyền đến.
Nếu là thân xác thịt, đau đến xương tủy đã là khủng khiếp.
Đằng này, hắn chỉ còn là linh hồn.
Nỗi đau khi linh hồn bị xé rách gấp mười lần, không thể dùng lời diễn tả.
Lần này, Bùi Kiêu đập nát gần như toàn bộ bàn tay trái.
Ba điểm sáng lớn nhỏ khác nhau hình thành.
Sau khi hít một hơi sâu, hắn hướng bàn tay về phía những điểm sáng.
Không biết có phải do lúc này trong lòng không còn tạp niệm hay không, khi bàn tay chạm vào điểm sáng, hắn liền rơi vào trạng thái tĩnh lặng như nước.
Ý thức hắn hoàn toàn tập trung, tận hưởng dòng chảy ấm áp đang thấm vào cơ thể.
Khi triệt để chìm vào tĩnh lặng, dòng nước ấm len lỏi vào từng ngóc ngách linh hồn.
Bùi Kiêu cảm thấy mình như thể không còn tồn tại.
Toàn bộ ý thức đều nằm trong dòng nước ấm kia.
Hắn nhìn thấy được... cấu tạo của toàn bộ linh hồn mình.
Nó được dệt nên bởi những điểm sáng.
Những thứ này không đơn thuần là năng lượng.
Tất cả đều là ý niệm và ký ức!
Mọi điểm sáng đều cấu thành từ cảm xúc tích cực.
Trong quá trình cảm thụ, Bùi Kiêu nhận thấy rõ ràng những cảm xúc bên trong.
Hân hoan, vui vẻ, phấn chấn, cảm động...
Khi ý thức chìm vào những điểm sáng này, hắn cảm thấy ấm áp vô cùng, chỉ muốn chìm vào một giấc ngủ say.
Tuy nhiên, cảm giác đau đớn từ tay trái vẫn còn đó.
Hắn không bị cơn buồn ngủ mê hoặc, tiếp tục dẫn dòng nước ấm chạy thẳng về phía trung tâm thân thể.
Hắn nhận ra tốc độ tư duy của mình đang cực nhanh.
Trước đó, hắn chỉ mất một giây để cảm nhận dòng nước ấm.
Mà bây giờ, hắn có thể quan sát từng cử động nhỏ nhất của nó.
Trong lúc đang cảm nhận, một tia sáng bỗng lóe lên trong đầu Bùi Kiêu.
Hắn mở rộng tầm nhìn.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận