Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Khoa Huyễn
  3. Độc Tài Chi Kiếm (Dịch)
  4. Chương 3: Lời cảnh cáo của Lâm Quyền 1

Độc Tài Chi Kiếm (Dịch)

  • 426 lượt xem
  • 1054 chữ
  • 2021-12-06 09:38:39

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Nghe nói Nhiếp bá bá đã qua đời."

Lâm Quyền nhấp một ngụm trà, chậm rãi lên tiếng.

Trong giới Chơi gia chuyên nghiệp, một sự kiện lớn như vậy hắn không thể không biết.

"Đúng vậy."

Nhiếp Phàm gật đầu, thầm phán đoán xem Lâm Quyền giữ mình lại định nói điều gì.

"Về chuyện này, tôi rất lấy làm tiếc."

Lâm Quyền im lặng hồi lâu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc:

"Có một số việc, tôi buộc phải nói rõ với cậu trước."

"Lâm tiên sinh cứ nói."

"Chắc cậu cũng biết, cha của Hân Nghiên – tức chú hai của tôi – những năm qua lăn lộn ở Ngân Hải đã đạt được chút thành tựu, cũng có chút danh tiếng trong giới thượng lưu. Hân Nghiên tuy còn nhỏ, nhưng với học lực đó, tương lai vào một trường đại học danh tiếng là chuyện hiển nhiên, tiền đồ vô lượng. Tôi biết những lời này sẽ chạm tự trọng của cậu, nhưng tôi vẫn phải nói."

Ý tứ trong lời nói của Lâm Quyền đã quá rõ ràng.

Hắn chưa kịp nói hết, Nhiếp Phàm đã lên tiếng cắt ngang:

"Ý của Lâm tiên sinh tôi hiểu. Tôi chẳng qua chỉ là một thằng nghèo dưới quê lên, đến Ngân Hải cũng chỉ để tìm chỗ đứng. Lâm thúc thúc nể tình cũ với cha tôi mà thu nhận, tôi đã vô cùng cảm kích. Thân phận thấp kém, tôi không hề có bất kỳ suy nghĩ phi phận nào với Lâm tiểu thư, Lâm tiên sinh cứ việc yên tâm."

Dù khi nhỏ hai người từng thân thiết, nhưng thời gian trôi qua, lần đầu gặp lại Lâm Hân Nghiên, ngoài một chút kinh diễm, Nhiếp Phàm không hề có cảm giác đặc biệt nào khác.

Tuy nhiên, bị nhắc nhở thẳng mặt thế này vẫn khiến lòng tự trọng của anh tổn thương.

Nhiếp Phàm tuy nghèo nhưng tâm tính cực kỳ cao ngạo, tuyệt không muốn bị người khác xem thường.

"Tôi không có ý gì khác, cậu đừng để tâm."

 Lâm Quyền quan sát Nhiếp Phàm.

Trên người thanh niên này toát ra một luồng kiêu khí, dù vị thế thấp kém nhưng thần thái khi nói chuyện lại bất ti bực bất kháng, khiến hắn có vài phần tán thưởng:

"Tôi tin với bản lĩnh của cậu, nhất định có thể tự tạo dựng sự nghiệp, chỉ là Hân Nghiên không hợp với cậu thôi."

"Lâm tiên sinh quá đề cao tôi rồi. Tôi tự nhận không có tài năng xuất chúng, chẳng cầu danh tiếng lẫy lừng, nhưng tay chân còn đủ, không đến mức chết đói."

Nhiếp Phàm biết rõ, những lời này chỉ là sự thương hại của kẻ mạnh dành cho kẻ yếu, anh không cần.

"Cậu và cha cậu giống hệt nhau."

 Lâm Quyền cười nhạt.

Cha của Nhiếp Phàm vốn nổi danh là "khối xương cứng" trong giới Chơi gia chuyên nghiệp, hạng người thà gãy chứ không cong tuy đáng kính, nhưng hắn không tán đồng:

"Năm xưa Lâm thúc thúc từng nói với cha cậu chuyện gả Hân Nghiên cho cậu, lúc đó chẳng qua chỉ là lời đùa giỡn mà thôi."

"Lâm tiên sinh nói đùa rồi. Chuyện cũ của bậc cha chú tôi không để bụng, cha tôi đã mất, tôi cũng chẳng coi lời đó là thật."

Nhiếp Phàm đáp.

"Lâm thúc thúc có lẽ vẫn còn nhớ, thậm chí hy vọng hai người ở bên nhau. Nhưng cậu phải hiểu, dù Lâm thúc thúc đồng ý thì các bậc trưởng bối cấp cao hơn cũng không đời nào chấp nhận, chú ấy không quyết định được đâu."

Nhiếp Phàm nhíu mày, khó hiểu tại sao Lâm Quyền lại cứ nói những chuyện không đâu vào đâu này:

"Những chuyện đó hoàn toàn không thể xảy ra, không cần thiết phải nói tiếp. Nếu không còn việc gì, Lâm tiên sinh, tôi có thể đi được chưa?"

"Có lẽ tôi đã lo xa quá. Chuyện riêng gác lại, nói về công việc đi. Đây là mũ game công ty cấp cho cậu, sau đó hãy tới phòng nhân sự ký hợp đồng."

Lâm Quyền đứng dậy, lấy từ góc văn phòng một chiếc mũ trò chơi màu xanh lam sẫm đưa cho Nhiếp Phàm.

Không hiểu vì sao, chiếc mũ hắn đưa cho Nhiếp Phàm lại là Mũ Game cấp B dành cho nhân viên nội bộ, giá thị trường khoảng bảy nghìn Nhân dân tệ.

Hắn phất tay: "Không còn việc gì nữa."

"Cảm ơn, tôi xin phép."

Nhiếp Phàm nhận lấy mũ game, lui ra khỏi phòng.

Nhìn bóng lưng Nhiếp Phàm, Lâm Quyền thở dài một tiếng, không biết Lâm thúc thúc có nhìn lầm người hay không.

Vừa ra khỏi cửa, Lâm Hân Nghiên đã đón đầu, tò mò hỏi:

"Anh trai tôi nói gì với anh thế?"

"Chỉ là đưa mũ game, bảo tôi đi ký hợp đồng."

Nhiếp Phàm giơ chiếc mũ trong tay lên.

"Anh tôi đối xử với anh tốt đấy chứ, đây là Mũ cấp B, đãi ngộ dành cho nhân viên nội bộ." L

âm Hân Nghiên nhìn chiếc mũ, cười nói.

Nghe vậy, tâm trạng Nhiếp Phàm có chút phức tạp:

"Chắc là nể mặt cô nên mới được vậy."

Lâm Quyền vừa coi thường vừa muốn anh tránh xa Lâm Hân Nghiên, nhưng lại cho anh đãi ngộ cao, thật khiến người ta khó hiểu.

"Tất nhiên rồi, không xem tôi là ai à. Đợi nhận lương rồi nhớ mời tôi ăn cơm đấy."

Lâm Hân Nghiên đắc ý hếch cằm, đôi má lúm đồng tiền hiện rõ:

"Đi thôi, tôi đưa anh đến phòng nhân sự."

Hai giờ sau, mọi thủ tục công việc của Nhiếp Phàm đã hoàn tất.

Đọc qua tư liệu từ Phong Chi Dực gửi tới, anh đã có cái nhìn sơ bộ về Độc Tài Chi Kiếm.

Trò chơi cho phép online tối đa 10 tiếng mỗi ngày, thời gian tự do sắp xếp.

Khi online, người chơi sẽ rơi vào trạng thái ngủ sâu, điều khiển game thông qua sóng não.

Ngoài ra mỗi tháng có thêm 36 tiếng dự phòng cho các tình huống khẩn cấp.

Về nội dung game, trang chủ chỉ công bố một số thông tin bản đồ, còn lại vẫn là ẩn số.

Dù tự thấy mình không quá thiên phú với game ảo, nhưng Nhiếp Phàm hạ quyết tâm phải nỗ lực hết mình.

Bất kể thế nào, tuyệt đối không để kẻ khác xem thường.

Lâm Hân Nghiên đưa Nhiếp Phàm về nhà, sắp xếp cho anh một căn phòng trong căn biệt thự ba tầng xa hoa.

 Phòng của anh ở tầng hai, đối diện phòng cô.

Sự sang trọng nơi này vượt xa trí tưởng tượng của anh.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top