Cô nhớ Nhiếp Phàm bằng tuổi mình, đáng lẽ phải đang đi học mới đúng.
"Nhiều việc tôi làm được mà. Phục vụ, bảo vệ, hoặc là vệ sĩ đều ổn."
Nhiếp Phàm đáp.
"Ngân Hải phổ cập Robot thông minh từ lâu rồi, phục vụ với bảo vệ không đến lượt anh đâu. Còn vệ sĩ á? Anh nhìn lại mình đi, bỏ qua cho."
Lâm Hân Nghiên cười đánh giá Nhiếp Phàm.
Dáng người mét bảy lăm, mặc áo khoác rộng trông có vẻ hơi gầy, chẳng thấy chút cơ bắp lực lưỡng nào.
Với cái thân hình này, e là chưa kịp bảo vệ ai đã bị đánh đo ván rồi.
"Những việc này tôi đều làm qua rồi, tự tin không thua kém ai đâu."
Nhiếp Phàm biết cô đang nghĩ gì, chỉ mỉm cười giải thích.
Công việc gần nhất của anh là làm vệ sĩ cho một đại gia, chủ nhà rất hài lòng, nhưng vì phát hiện ông ta có dính dáng đến xã hội đen nên anh đã chủ động xin nghỉ.
Lâm Hân Nghiên sững người nhìn Nhiếp Phàm.
Cô chợt nhớ bố từng kể Nhiếp Phàm đã nghỉ học đi làm từ năm mười lăm tuổi.
Chắc hẳn những năm qua anh đã phải chịu không ít khổ cực.
Nghĩ đến cuộc sống ưu việt của mình, cô cảm thấy lời trêu chọc vừa rồi có chút vô tâm, bèn đỏ mặt xin lỗi:
"Vừa nãy... cho tôi xin lỗi nhé."
"Không có gì."
Nhiếp Phàm cười nhạt, anh biết cô không có ác ý.
Nhiếp Phàm đã thay đổi quá nhiều.
Lâm Hân Nghiên vốn định đợi anh tới để bày trò trêu chọc, nhưng giờ cô đã bắt đầu dẹp bỏ ý định đó.
Nhiếp Phàm nhận ra sự thay đổi trong thái độ của cô nhưng chỉ nhướng mày, anh không cần sự thương hại.
Nghĩ đến 700 tệ ít ỏi trong ví, ở cái thành phố đắt đỏ này chắc chưa đủ trả tiền phòng một tuần, anh đành tạm ở lại nhà cô vậy.
Ơn huệ của chú Lâm anh sẽ ghi nhớ, anh không tin mình không tìm được việc làm để đứng vững tại nơi này.
Hai người vừa nói vừa ra khỏi ga.
Lâm Hân Nghiên đi đến cạnh một chiếc Lamborghini màu đỏ, mở cửa xe: "Lên xe đi."
"Xe của cô à?"
Nhiếp Phàm ngạc nhiên.
Chiếc Lamborghini đỏ rực với những đường cong hoàn mỹ, toát lên vẻ kiêu kỳ pha chút hoang dại, quả thực rất hợp với tính cách của Lâm Hân Nghiên.
"Ừ."
Lâm Hân Nghiên thành thục khởi động máy.
Nhiếp Phàm im lặng một lát rồi mở cửa ngồi vào ghế phụ.
Chiếc siêu xe gầm rú, lao vút đi.
"Nhiếp Phàm, anh có hứng thú làm Game thủ chuyên nghiệp không? Công hội của anh họ tôi đang tuyển người, anh có thể tới thử."
Lâm Hân Nghiên vừa lái xe vừa hỏi.
"Game thủ chuyên nghiệp? Tôi e là mình làm không nổi."
Nhiếp Phàm lắc đầu, anh tự thấy mình không có thiên phú chơi game.
"Không ai sinh ra đã biết chơi cả, cứ thử xem sao. Ba ngày nữa Độc Tài Chi Kiếm mở cửa rồi, bỏ lỡ là mất cơ hội đấy."
Lâm Hân Nghiên hào hứng cổ vũ.
"Kể cả làm Game thủ thuộc nhóm nghề nghiệp sản xuất cũng được, không cần kỹ thuật quá cao mà thu nhập vẫn ổn. Mới đầu chỉ có lương cơ bản, sau này làm tốt sẽ có thêm thưởng."
"Được rồi, tôi sẽ thử."
Nhiếp Phàm suy nghĩ rồi đồng ý.
Thấy cô nhiệt tình như vậy anh cũng khó lòng từ chối.
Dù chỉ là một Game thủ cấp thấp thì vẫn tốt hơn là thất nghiệp.
Nghe nói nghề này có thể làm ban đêm, không xung đột với việc ban ngày.
Nếu vậy, anh có thể làm hai công việc cùng lúc để sớm tự lập.
"Tuyệt quá! Anh họ tôi đang thiếu người, để tôi gọi điện luôn."
Lâm Hân Nghiên vui mừng bấm số.
"Năm xưa bác Nhiếp là cao thủ Top 3 Trung Quốc, Nhiếp Phàm, tôi tin anh cũng sẽ làm được."
"Hy vọng là vậy."
Nhiếp Phàm nhìn cảnh vật lướt nhanh qua cửa kính, tâm trí bay tận đâu đâu.
Không ngờ anh lại đi vào con đường của cha mình năm xưa.
Anh thực sự muốn biết, cảm giác của cha khi đứng trên đỉnh vinh quang là như thế nào, và rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra khiến ông phải cay đắng giải nghệ?
……
Ngân Hải, tầng 16 tòa tháp Toàn Cung – Trụ sở Công hội Phong Chi Dực.
"Anh, đây chính là Nhiếp Phàm em đã kể. Anh xem thế nào?"
Lâm Hân Nghiên dẫn Nhiếp Phàm vào một văn phòng, giới thiệu với thanh niên đang ngồi sau bàn làm việc.
Người đó tầm hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, mặc vest chỉnh tề, gương mặt có vài nét giống Lâm Hân Nghiên nhưng thần thái trầm ổn, sắc sảo hơn nhiều.
Đó chính là Lâm Quyền – ông chủ của Công hội Phong Chi Dực.
Đây là một nhân vật khá truyền kỳ khi từng đưa Công hội lọt vào Top 20 Trung Quốc.
Lâm Quyền dùng ánh mắt sắc bén đánh giá Nhiếp Phàm, gật đầu:
"Cậu là Nhiếp Phàm? Tôi có nghe chú nhắc qua. Hôm nay mới tới Ngân Hải à?"
"Vâng."
Nhiếp Phàm bình thản gật đầu.
"Dù cậu là do Hân Nghiên dẫn tới, nhưng muốn gia nhập Phong Chi Dực, tôi phải nắm rõ thực lực của cậu. Tôi hỏi, cậu cứ thành thật trả lời."
"Vâng, anh cứ hỏi."
Nhiếp Phàm đáp.
Lâm Quyền vô hình trung tạo ra một áp lực không nhỏ, nhưng nhờ kinh nghiệm bôn ba nhiều năm, anh vẫn giữ được sự bình tĩnh.
"Trước đây đã từng chơi game thực tế ảo chưa?"
Nhiếp Phàm gật đầu: "Rồi ạ."
"Đã chơi những trò nào?"
"Hồng Hoang, Enzes Legend, Faith..."
"Cấp độ cao nhất từng đạt được?"
"Level 57, Level 51, Level 121."
"Cấp độ quá thấp."
Lâm Quyền lắc đầu.
Level này thậm chí còn chưa đạt mức trung bình, nói gì đến trình độ chuyên nghiệp.
"Có từng luyện qua các nghề nghiệp phụ trợ (Life Skills) không?"
"Chưa ạ."
Nhiếp Phàm thật thà đáp, trong lòng thầm nghĩ phen này chắc hỏng việc rồi.
Quả nhiên Lâm Quyền dựa lưng vào ghế, thở dài:
"Xem ra kinh nghiệm game của cậu không nhiều, khả năng đạt chuẩn Game thủ chuyên nghiệp còn phải xem xét. Thông thường, chúng tôi sẽ không tuyển những người như thế này."
Nhiếp Phàm gật đầu thấu hiểu.
Công hội là tổ chức kinh doanh, không ai tuyển một người không mang lại lợi nhuận về làm gì.
Lâm Hân Nghiên thấy vậy liền sốt sắng, vội vàng rót trà bưng tới trước mặt anh họ, nũng nịu:
"Anh, anh nhận anh ấy đi mà. Năm xưa bác Nhiếp thương em lắm. Với lại bác ấy từng là Top 3 bảng xếp hạng chuyên nghiệp, con trai bác ấy chắc chắn không kém đâu."
Cô thực lòng muốn giúp Nhiếp Phàm một tay.
"Anh biết rồi."
Lâm Quyền bất đắc dĩ nhìn em gái, cười nói:
"Anh đã nói hết câu đâu. Đó là 'thông thường', còn trường hợp này... Nhiếp Phàm, với thực lực hiện tại, cậu không thể vào đội ngũ nòng cốt ngay được. Tiềm năng của cậu đến đâu cần thời gian kiểm chứng. Tạm thời tôi sắp xếp cho cậu làm Thành viên ngoại vi. Mỗi tháng hoàn thành các nhiệm vụ Công hội giao là được. Chúng tôi không hạn chế tự do của cậu, xong việc cậu muốn làm gì cũng được. Nếu Level và kỹ thuật đạt chuẩn sẽ được đôn lên thành viên chính thức. Nếu không hoàn thành nhiệm vụ, cậu sẽ phải rời đi. Lương cứng mỗi tháng 2000 tệ, sau ba tháng nếu làm tốt sẽ có thêm thưởng Bonus, thấp thì vài trăm, cao thì vài vạn cũng có."
Nhiếp Phàm vốn định bỏ cuộc, không ngờ Lâm Quyền lại đổi ý.
Anh biết đối phương nể mặt Lâm Hân Nghiên mới giữ mình lại.
Một công việc lương 2000 tệ lúc này là quá tốt với anh.
"Cảm ơn anh."
Nhiếp Phàm nói.
Lâm Quyền xua tay:
"Không cần khách sáo. Dù sao thành viên ngoại vi đối với Công hội cũng có cũng được, không có cũng chẳng sao. Có trụ lại được hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân cậu."
Hai chữ "có cũng được, không có cũng chẳng sao" hơi chướng tai, nhưng đó là sự thật.
Trừ khi Nhiếp Phàm chứng minh được giá trị của mình, bằng không anh sẽ mãi bị coi thường.
"Cảm ơn anh trai!" L
âm Hân Nghiên cười híp mắt, quay sang làm mặt quỷ với Nhiếp Phàm.
"Được rồi, em ra ngoài trước đi, anh có vài lời riêng muốn nói với Nhiếp Phàm."
Lâm Quyền vỗ đầu em gái.
Lâm Hân Nghiên ngơ ngác nhìn hai người, tò mò không biết anh họ định nói gì, nhưng cũng đành ngoan ngoãn đi ra ngoài, khẽ khép cửa lại.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận