Trần Phong cũng hết cách.
Trước giờ hắn có bán ca khúc bao giờ, biết mô tê gì đâu.
Thứ nhất, cái giọng oanh vàng của hắn mà thu âm thì chắc chắn là thảm họa.
Quan trọng nhất là lai lịch bài hát bất minh, lại chỉ có đúng hai bài. Lỡ tuồn ra ngoài bị người ta đạo nhái, cải biên thì hắn đi mà khóc với trời.
"Được rồi, tôi về đây."
Biết cuộc đàm phán này ‘toang’ rồi, Trần Phong cũng chẳng buồn dây dưa thêm, xoay người đi thẳng vào thang máy xuống lầu.
Cánh cửa thang máy vừa đóng lại, cô lễ tân và người phụ nữ trung niên đã bụm miệng cười ré lên.
Cô lễ tân bĩu môi khinh bỉ: "Đúng là bó tay, thời đại này mấy kẻ không biết trời cao đất dày ngày càng nhiều."
Người phụ nữ trung niên gật gù tiếp lời: "Vác cái đàn ghi-ta ghẻ lên lưng là tưởng mình là nghệ sĩ ngay được, trong khi kiến thức âm nhạc cơ bản là con số không tròn trĩnh. Đây là đứa thứ bao nhiêu trong tháng rồi nhỉ?"
Lễ tân cúi đầu lật sổ, trang giấy chi chít chữ “đang”: "Thứ mười sáu rồi chị ạ. Em thấy mấy người này y hệt mấy nhà khoa học rởm ngoài đường ấy."
"Phụt!" Người phụ nữ trung niên bật cười, giơ ngón tay cái lên: "Chuẩn, ví von quá chuẩn luôn. Cậu ta tưởng chúng tôi không biết nhìn hàng chắc? Cây ghi-ta sau lưng ghi rành rành hai chữ “Trường Giang”, hàng chợ ba xu chứ báu bở gì. Thời đại này mà còn dùng loại đàn đó, thử hỏi loại người này thì viết ra được cái thể loại nhạc gì chứ?"
Cô em lễ tân lại tiếp tục hùa theo: "Em nhớ không lầm thì một cây sáo của anh Lưu Phong đã hơn 8 ngàn tệ rồi phải không? Đúng là đẳng cấp."
Người phụ nữ trung niên chốt lại: "Đương nhiên, tiền nào của nấy, đồ xịn mới cho ra âm thanh chất lượng được."
Dưới sảnh, Trần Phong không cam lòng, ngoái đầu nhìn lại tòa cao ốc một lần nữa.
Rồi hắn thở dài ngao ngán, rút ra một cuốn sổ tay.
Hắn lấy bút gạch một đường thẳng dứt khoát lên cái tên công ty vừa rồi.
Vốn dĩ trong sổ ghi cả chục cái tên công ty, giờ thì bị gạch sạch trơn, chỉ còn lại cái cuối cùng.
Công ty này tên là studio Cỏ Lau. Quy mô chẳng lớn nhưng hoạt động đa năng phết, từ môi giới nghệ sĩ, sản xuất âm nhạc đến phát hành album, cái gì cũng làm.
Tuy là công ty nhỏ nhưng cũng gọi là "chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đủ đầy". Mọi nguồn sống của studio Cỏ Lau đều trông chờ vào nghệ sĩ duy nhất của họ: nữ ca sĩ nổi tiếng trong nước, Lộ Vy.
Thực tâm Trần Phong không muốn đến đây chút nào.
Lộ Vy nổi tiếng từ rất sớm. Tuy tuổi đời còn rất trẻ, mới chỉ vừa tròn đôi mươi, nhưng tên tuổi đã phủ sóng khắp nơi.
Nói ra thì có lẽ Trần Phong còn hiểu rõ Lộ Vy hơn cả chính cô ta. Trong cuốn tự truyện sau này của Chung Lôi, Lộ Vy được nhắc đến rất nhiều lần.
Một thời gian dài, Lộ Vy và Chung Lôi từng là cặp bài trùng hoàng kim của làng nhạc. Nhưng càng về sau, có lẽ vì thành danh quá sớm, hoặc vì gia thế quá khủng nên trải nghiệm cuộc đời quá ít ỏi, tiếng tăm của cô nàng nhanh chóng lụi tàn, cuối cùng xuống dốc không phanh. Sự nghiệp ca hát chỉ huy hoàng được vỏn vẹn hai, ba mươi năm, chẳng những không tạo dựng được một trường phái riêng mà ngược lại còn trở thành cái bóng mờ nhạt bên cạnh Chung Lôi.
Nhưng hiện tại, Lộ Vy không chỉ trẻ trung mà còn đang ở đỉnh cao sự nghiệp, độ "hot" khủng khiếp, đủ sức một mình gánh cả công ty trên vai.
Từ những giấc mộng tương lai, Trần Phong thừa biết bối cảnh gia đình đứng sau nhân vật truyền kỳ này. Thâm sâu đến mức dọa người, tùy tiện nhắc đến một vị trưởng bối trong nhà cô ta cũng đủ là một cái tên “nhạy cảm” rồi.
Vì cú ‘phốt’ tiếp xúc không mấy vui vẻ với Chung Lôi trước đó, theo bản năng, Trần Phong cho rằng Lộ Vy chắc chắn còn khó chơi hơn gấp bội.
Thế nên, hắn vốn chẳng ôm bất kỳ tia hy vọng nào ở cái studio này.
Nhưng giờ hết đường lui rồi, Trần Phong nghiến răng, rẽ hướng đi tiếp đến một tòa cao ốc khác, bấm thang máy lên thẳng văn phòng của studio Cỏ Lau.
Văn phòng làm việc của Lộ Vy trông khá tuềnh toàng, không có vẻ gì là hoành tráng, bên ngoài thậm chí còn chẳng có lấy một cô lễ tân tiếp đón.
Trần Phong thò đầu vào trong, một cô gái trẻ đang ôm chồng tài liệu vừa vặn đi tới, đâm sầm vào hắn.
Cô nàng nhìn Trần Phong, rồi lại nhìn cái bao đàn ghi-ta sau lưng hắn, ánh mắt lộ rõ vẻ khó hiểu.
"Chào anh, xin hỏi anh tìm ai ạ?"
Đối phương tỏ ra rất khách khí, nằm trong dự đoán của Trần Phong. Mặc dù hắn không phải là nam thần vạn người mê, nhưng khuôn mặt nhìn kỹ cũng thuộc dạng trung thực, đàng hoàng, tạo thiện cảm ngay từ cái nhìn đầu tiên, thậm chí nhìn lâu còn thấy có chút... ưa nhìn.
Trần Phong nặn ra một nụ cười: "Tôi muốn gặp quản lý công ty, tôi có một bài hát muốn bán."
Cô gái sững sờ, đứng hình mất vài giây, không biết đáp lại thế nào.
"Anh muốn bán bài hát ư?" Đúng lúc đó, một người phụ nữ tóc dài, vóc dáng đẫ đà từ bên cạnh đi tới.
Cô ta mặc một bộ âu phục bó sát, tôn lên đường cong cơ thể một cách triệt để.
Cô gái vừa tiếp chuyện Trần Phong vội vàng quay người, khom lưng chào: "Chị Nhu."
Chị Nhu phẩy tay: "Em bận gì thì đi đi, việc này để chị lo."
Cô gái kia vâng dạ, cúi đầu vội vã bỏ đi.
Chị Nhu khoanh tay trước ngực, đánh giá Trần Phong từ đầu đến chân, trên mặt nở nụ cười mỉa mai: "Chào cậu, tôi là đại diện của Lộ Vy, đồng thời cũng là giám đốc công ty này, Trịnh Nhu. Phiền cậu nhắc lại lần nữa xem nào, cậu nói cậu muốn đến bán bài hát à?"
Vừa nói, ánh mắt cô ta vừa liếc xéo bao đàn ghi-ta sau lưng Trần Phong. Khi nhìn thấy hai chữ "Trường Giang" to đùng, khóe miệng cô ta khẽ nhếch lên đầy ý vị.
Đến nước này thì Trần Phong thừa biết kết quả rồi.
Hắn thực sự chỉ muốn quay lưng bỏ đi ngay lập tức, nhưng nghĩ bụng đằng nào đối phương cũng chẳng vội, chi bằng nán lại nói thêm vài câu xem sao.
Biết đâu... lại có phép màu?
Trần Phong gật đầu chắc nịch: "Đúng vậy, đây là tâm huyết của tôi, tôi đặt rất nhiều kỳ vọng vào bài hát này."
Trịnh Nhu bật cười thành tiếng, giọng điệu đầy châm chọc: "Trước khi đến đây cậu không tìm hiểu kỹ thông tin à? Studio Cỏ Lau chúng tôi trước nay chưa từng mua nhạc của người ngoài. Lộ Vy nhà tôi cũng chưa bao giờ hát ca khúc của kẻ khác. Toàn bộ bài hát của cô ấy, đều do chính tay cô ấy sáng tác. Cảm ơn."
Trần Phong ngớ người: "Hả? Vậy sao?"
Chuyện này thực sự nằm ngoài dự liệu của hắn.
Trong kho tàng âm nhạc đồ sộ của hậu thế, Lộ Vy đã từng thể hiện vô số ca khúc do người khác viết.
Có điều, quả thực Trần Phong chưa bao giờ là fan của Lộ Vy, nên hắn không nắm rõ lộ trình phát triển sự nghiệp của cô nàng, cứ đinh ninh rằng cô nàng luôn hát nhạc của người khác.
Giờ thì hắn hiểu rồi, hóa ra thời gian đầu Lộ Vy chỉ trung thành với dòng nhạc tự sáng tác.
Nghe có vẻ như cô nàng rất có trách nhiệm với tác phẩm của mình, nhưng thực tế, đó lại là hành động đang lãng phí tài năng một cách ngu ngốc.
Thiên tài cũng có giới hạn của nó.
Tài năng của Lộ Vy đúng là hơn người thật, nhưng cô ta chỉ có thể giữ phong độ đỉnh cao trong vòng 10 năm đầu ra mắt. Vẫn còn kém quá xa so với Chung Lôi - người sở hữu thiên phú kinh người, trăm năm có một, cuối cùng được vinh danh trong top 100 nghệ sĩ có ảnh hưởng nhất thiên niên kỷ.
Cũng chính vì lẽ đó, sau 10 năm, khi cạn kiệt nguồn cảm hứng sáng tác, quãng đời sự nghiệp còn lại của Lộ Vy đều phải dựa dẫm vào việc hát lại các tác phẩm của người khác.
Đây có lẽ cũng là nguyên nhân chính khiến Lộ Vy bị bỏ lại phía sau trong cuộc đua đường dài với Chung Lôi.
Nhưng hiện tại, Lộ Vy vẫn đang ở thời kỳ đỉnh cao của sự nghiệp, linh cảm sáng tác dạt dào, vẫn còn giữ vững vị thế ngôi sao hạng A trong vài năm nữa. Thế nên, người đại diện Trịnh Nhu có đủ tư cách để kiêu ngạo như vậy.
"Thật ngại quá, đã làm phiền hai vị. Tạm biệt!"
Thương vụ bất thành, Trần Phong dứt khoát quay người bỏ đi.
Bị từ chối quá nhiều lần đến mức chai mặt rồi, khả năng chịu đựng của hắn ngày càng cao. Mới đầu bị cựu tuyệt, Trần Phong còn thấy hụt hẫng, xấu hổ, nhưng nếm trải nhiều lần rồi, nội tâm hắn cũng dần chết lặng.
Hiện tại, hắn chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, chẳng ôm mộng tưởng hão huyền gì, thành ra cũng chẳng cảm thấy thất vọng hay đau khổ nữa.
"Khoan đã."
Vừa lúc Trần Phong xoay người, từ phía sau vọng lại một giọng nói trong trẻo như nước suối.
Trần Phong dừng bước, quay đầu lại.
Đó là một cô gái mặc chiếc váy liền thân màu xanh nhạt, chiều cao khoảng 1m7, vóc dáng cực kỳ thanh mảnh, nước da trắng sứ không tì vết, sống mũi cao thẳng tắp.
Khuôn mặt cô nàng đẹp không góc chết, ánh mắt trong veo, toát lên khí chất đặc biệt, thanh cao thoát tục hệt như một tiểu thư quyền quý bước ra từ trong tranh vẽ.
Người đại diện Trịnh Nhu lập tức xoay người lại, hạ giọng thì thầm:
"Vy Vy, sao em lại ra đây? Mau vào trong đi. Chút chuyện vặt vãnh này, em không cần phải bận tâm đâu."
Trần Phong bừng tỉnh, cô gái này chắc chắn là Lộ Vy rồi.
Quả nhiên danh bất hư truyền, trông cô nàng hệt như tiên nữ giáng trần, không vướng bụi trần gian.
Trông cô nàng có vẻ rất bình dị, gần gũi, vẻ mặt cũng không hề tỏ ra kiêu kỳ, lạnh lùng như lời đồn. Nhưng không hiểu sao, Trần Phong vẫn cảm nhận được ánh mắt cô nàng khá lạnh lẽo, xa cách.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận