Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Giấc Mộng Tận Thế (Dịch)
  4. Chương 15: Cánh cửa khép lại, những suy tư mở ra

Giấc Mộng Tận Thế (Dịch)

  • 2 lượt xem
  • 1527 chữ
  • 2026-07-04 12:32:18

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Lộ Vy không nghe theo lời đề nghị của Trịnh Nhu.

Cô bước nhanh về phía trước, khẽ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Trần Phong.

"Toàn bộ giới âm nhạc đều biết tôi rất kén chọn."

"Anh là người đầu tiên dám đến tận công ty của tôi để chào bán ca khúc."

"Phải thừa nhận rằng, anh khiến tôi rất hiếu kỳ."

Trần Phong hết sức khó xử, không biết phải đáp lại thế nào.

Hắn có một loại ảo giác như đang gặp phải tổng tài bá đạo trong những bộ phim thần tượng hạng ba.

Hắn dám đến đây, đơn giản vì những chỗ khác không công khai địa chỉ.

Hắn càng không biết Lộ Vy vốn không hát nhạc của người khác, nếu biết, hắn đã không đến.

Thấy hắn im lặng, Lộ Vy chắp hai tay ra sau lưng, quay người bước đi.

"Tôi cho anh năm phút."

Nhìn bóng lưng cô, Trần Phong hít sâu một hơi.

Cơ hội đã đặt trước mắt, nắm bắt được hay không, trông cả vào bước này.

Hắn nhanh chân đuổi theo.

Trịnh Nhu bên cạnh cũng xoay người bám sát, đề phòng hắn như đề phòng cướp.

Bên trong phòng thu, hiệu quả cách âm cực kỳ tốt.

Trần Phong khẽ gảy đàn ghi-ta, cất giọng trầm ấm.

So với những chất giọng thiên phú, thanh âm của Trần Phong quá đỗi tầm thường.

Nếu không phải hắn đã dày công tôi luyện, e rằng đến việc phát âm cho chuẩn cũng khó.

Tóm lại, Trần Phong hát rất bình thường.

Lộ Vy chỉ an tĩnh nghe, còn mặt Trịnh Nhu thỉnh thoảng lại ánh lên ý cười.

Hát xong đoạn mở đầu, ngay trước khi vào điệp khúc, Trần Phong bỗng ngừng lại.

Lộ Vy chậm rãi mở mắt, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh, thản nhiên.

"Anh Trần, anh chắc chắn đây là ca khúc do chính anh sáng tác chứ?"

Cô không đánh giá bài hát, mà đột nhiên hỏi vấn đề đó.

Trần Phong hơi hoảng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm nhiên.

"Chắc chắn."

Lộ Vy khẽ gật đầu, ánh mắt đầy nghiền ngẫm.

Trần Phong bị cô nhìn đến chột dạ.

Thậm chí, hắn bắt đầu hoài nghi bản thân.

Chẳng lẽ lúc Chung Lôi viết "Vô Vị" đã từng trao đổi với Lộ Vy?

Rồi Lộ Vy nảy sinh linh cảm, nên giai điệu bài này kỳ thật vốn dĩ là do cô ta viết?

Đây là tự chui đầu vào rọ sao?

"Phong cách bài hát này rất mới mẻ, độc đáo, ca từ cũng rất thú vị."

"Có thể xem là một ca khúc không tệ."

Cuối cùng, Lộ Vy cũng đưa ra nhận xét chuyên môn.

Trái tim đang lơ lửng của Trần Phong lúc này mới trở về vị trí cũ.

"Cảm ơn lời khen của cô."

"Nhưng nó vẫn chưa đủ bứt phá, chưa đủ làm tôi hứng thú."

"Mặt khác, cách trình diễn cùng tài nghệ của anh vẫn còn hơi kém."

"Xem ra, đây cũng chính là nguyên nhân anh tìm đến tôi."

"Tóm lại, ca khúc này rất hay, nhưng chưa đủ sức bứt phá."

"Vì thế... thật xin lỗi!"

Lộ Vy là người rất biết cách ăn nói.

So với Chung Lôi, cô ta khác biệt một trời một vực.

Lời lẽ kín kẽ không một lỗ hổng.

Mặc dù là từ chối, lại không khiến người khác phản cảm.

Trần Phong hơi hụt hẫng, thậm chí có chút bế tắc, bất đắc dĩ đáp.

"Ừm, xin lỗi vì hôm nay đã quấy rầy."

Hắn không hiểu lắm.

Một ca khúc khiến Chung Lôi đứng vững khi vừa ra mắt, lưu danh cả ngàn năm.

Vậy mà đưa đến tay Lộ Vy lại bị xem là chưa đủ hay.

Mặc dù đây chỉ là tác phẩm đầu tay của Chung Lôi, nhưng cũng không đến mức khiến người ta nghe một lần rồi bỏ qua chứ?

"Anh Trần, anh đừng buồn."

"Thực ra, tôi cự tuyệt bài hát này vì hai lý do."

"Thứ nhất, giống như những gì chị Nhu vừa nói, hiện tại tôi chỉ hát ca khúc tự sáng tác."

"Nên nếu phải mua nhạc của người khác, ca khúc đó phải đủ sức bứt phá."

"Thứ hai, lời bài hát có chút bất cần đời, cảm xúc và bối cảnh khá u ám."

"Cho nên nó không phù hợp với phong cách trước giờ của tôi."

Lúc này Trần Phong mới vỡ lẽ, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

"Vì vậy, mặc dù tôi không mua nó."

"Nhưng nếu có bạn bè trong giới chuẩn bị ra album, muốn thu âm phong cách tương tự, tôi sẽ uyển chuyển giới thiệu ca khúc này với họ."

Nói xong, Lộ Vy nghiêng mặt sang chỗ khác, ngáp một cái.

Dường như cô hơi buồn ngủ.

Trịnh Nhu đứng bên cạnh lập tức tiến lên một bước, khuyên nhủ.

"Vi Vi, tối qua em ngủ không ngon giấc, mau ăn cơm rồi đi nghỉ một chút đi."

Lộ Vy đồng ý, lại nhìn về phía Trần Phong.

"Thật ngại quá, trước mắt cứ như vậy nhé."

"Anh trao đổi số điện thoại với chị Nhu đi."

"Nếu như có cơ hội, chị Nhu sẽ liên lạc với anh."

Trần Phong gật đầu.

"Cảm ơn, tôi đi trước."

Hắn nhanh nhẹn cất đàn ghi-ta, xoay người rời đi.

Chờ người đã đi xa, ước chừng đã xuống thang máy.

Người lúc trước còn lim dim buồn ngủ - Lộ Vy - đột nhiên khôi phục tinh thần phấn chấn.

Cô ôm bụng cười ha hả.

Trịnh Nhu không hiểu.

"Sao thế Vi Vi? Em cười cái gì vậy?"

"Em thật không ngờ."

"Bề ngoài Trần Phong rất ra dáng đàn ông, nhưng nội tâm lại là một bé gái."

Lộ Vy vừa nói vừa cười.

Trịnh Nhu khó hiểu.

"Tại sao lại nói như vậy?"

"Có câu, nét chữ nết người."

"Thật ra, trong lĩnh vực sáng tác âm nhạc, câu này còn chính xác hơn."

"Mỗi bài hát, nhất là những bài hát tự tay phổ nhạc viết lời, đều là sự thể hiện nội tâm của người tạo ra nó."

"Bản chất của việc sáng tác, chính là phô bày thế giới nội tâm của bản thân, dùng âm nhạc để mô tả nó."

"Đối với một nhạc sĩ, thành công lớn nhất không phải là đạt được danh tiếng, mà là có nhiều người đồng cảm với thế giới nội tâm của mình."

"Em cảm thấy bài hát này là do một cô gái viết à?"

"Cho nên vừa rồi, em mới hỏi anh ta rằng có phải anh ta tự mình sáng tác hay không?"

Trịnh Nhu hỏi.

Lộ Vy gật đầu.

"Đúng vậy."

Trịnh Nhu lắc đầu.

"Nhưng bài hát này nghe qua có vẻ ngang ngược."

"Nếu là nữ sáng tác, có vẻ cô nàng cũng là một người ương bướng."

Lộ Vy cười.

"Chị Nhu à, nghệ thuật cần có chuyên môn."

"Em cũng không biết phải nói thế nào với chị nữa, đây là một loại "khứu giác" khó tả."

Trịnh Nhu lắc đầu cười cười.

"Vậy là đủ rồi."

"Chị chỉ cần làm một người môi giới tốt là được."

"Đây không phải chuyên môn của chị, không hiểu cũng không sao."

"Có điều, cũng phải nói, thanh niên tên Trần Phong này quả thật thú vị."

"Vâng, nên em thật lòng muốn giúp anh ta."

"Chuyện vừa rồi em nói đều là chuyện nghiêm túc đấy, chúng ta cũng không lừa anh ta."

"Giúp em để ý đến chuyện này một chút nhé."

"Tại sao phải giúp cậu ta?"

"Em cũng không biết."

"Chắc bởi vì ánh mắt trong suốt không mang theo chút tạp niệm nào của anh ta rất khó gặp, cho nên cảm giác rất thú vị."

"Vả lại, chị Nhu không nghe anh ta nói gì sao?"

"Anh ta chưa bao giờ học qua trường lớp âm nhạc nào, toàn bộ đều là tự học."

"Một kẻ tự học mà có thể viết ra một ca khúc như vậy, cho thấy anh ta có tài năng sáng tác."

"Nói không chừng sau này anh ta sẽ nổi bật lắm chứ?"

"Cũng đúng nhỉ."

Đối thoại của hai người trên lầu, Trần Phong không hề hay biết.

Chuyện Lộ Vy hứa sẽ giới thiệu ca khúc của hắn cho người khác, hắn chỉ xem là lời nói khách sáo, không ôm bất kỳ hi vọng nào.

Nếu Lộ Vy coi trọng mình thật, thì phải hỏi phương thức liên lạc của mình mới đúng.

Hoặc ít nhất cũng nên tự mình xin phương thức liên lạc.

Hay chí ít cũng phải thêm Wechat các thứ.

Chứ không phải chỉ để Trịnh Nhu lưu lại số điện thoại.

Cách đối nhân xử thế như vậy, hắn đã gặp quá nhiều, đã sớm chai sạn.

Hắn móc sổ ra, gạch ngang cái tên "Cỏ Lau".

Tất cả công ty và phòng nhạc chuyên nghiệp ở thành phố Hán Châu này, hắn đều đã thử qua một lần.

Đều thất bại.

Trần Phong nhìn kế hoạch trong ngày của công ty một chút.

Sắp đến cuối năm rồi, không ít hợp đồng của chủ nhà và người thuê sẽ đến hạn, có thể sẽ phải bận rộn nhiều.

Trong lòng khổ sở.

Chẳng lẽ vì bán hai bài hát này, hắn phải từ chức đi Thiên Đô làm một con buôn?

Hoặc là đi Thương Đô làm con buôn?

Lý tưởng rất tốt đẹp, nhưng thực tế thì nát bét.

Mặc dù hiện tại hơi nghèo, nhưng chí ít vẫn có một công việc ổn định.

Nếu bỏ tất cả mọi thứ, chỉ cầm theo hai bài hát này mà đi trên con đường bán bài hát mờ mịt kia, trời mới biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Nhỡ may nửa năm sau, thậm chí một năm sau vẫn bán không được thì sao?

Nằm chờ chết à?

Thôi, trước mắt cứ như vậy đã.

Chờ đợi cơ hội thích hợp rồi tính sau.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top