Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Hán Đồ Bá Nghiệp (Dịch)
  4. Chương 10: Đoàn Tụ Đêm Xuân

Hán Đồ Bá Nghiệp (Dịch)

  • 4 lượt xem
  • 1207 chữ
  • 2026-06-22 23:54:00

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Nghe những lời ân cần này, Từ Linh Vân run lên, ngẩng đầu nhìn Chu Nghi Phong, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.

"Linh Vân, sau tai nạn này, tuy đầu óc ta như một mớ bòng bong, quên rất nhiều chuyện, nhưng cũng nhớ lại rất nhiều chuyện. Hai năm qua, muôn vàn điều đều là do vi phu có lỗi..."

Nhìn Từ Linh Vân trước mặt, nhớ lại những gì "mình" đã đối xử với nàng, Chu Nghi Phong chỉ cảm thấy đau lòng, thầm nghĩ xin lỗi, nhưng lại không biết phải xin lỗi như thế nào.

Lời nói đầy áy náy của thiếu gia lọt vào tai Từ Linh Vân, khiến nàng run lên.

Nàng nhìn Chu Nghi Phong, những ủy khuất và chua xót hai năm qua trào dâng, nước mắt lập tức ứa ra.

Thấy nước mắt chực trào ra trong mắt Từ Linh Vân, Chu Nghi Phong chỉ biết thở dài trong lòng.

Hắn nhìn nàng, không khỏi thầm khen một tiếng.

Không chỉ có vẻ ngoài phù hợp với tiêu chuẩn nữ thần của hậu thế, mà dáng người cũng không tệ.

Vừa có nét yêu kiều của người phương Đông, lại vừa có sự đầy đặn của người phương Tây.

Chưa kịp nhận ra, Chu Nghi Phong đã có phản ứng.

Trong lòng hắn chợt nảy ra một ý nghĩ.

Cái gã Chu Nghi Phong trước kia chẳng lẽ bị mù hay sao?

Bất quá, như vậy cũng tốt, toàn bộ đều tiện nghi cho mình.

Tốt quá đi chứ!

Mẹ kiếp... May mà ngươi chết, nếu không cái món hời này thật sự không đến lượt ta đâu!

Một mỹ nhân như vậy bày ra trước mặt, thế mà không biết thương tiếc.

Giờ dù mình đã thành hắn, tự nhiên phải chiếu đơn thu hết, thương tiếc cô bé trước mắt cho thật tốt.

Nghĩ vậy, ánh mắt hắn chỉ dán chặt vào Từ Linh Vân, không chịu rời đi.

Nhất thời nhìn đến ngẩn người, Chu Nghi Phong quên cả việc tiếp tục xin lỗi.

Thấy hắn không nói gì, Từ Linh Vân nhìn hắn, thấy hắn nhìn chằm chằm vào mình, trong lòng lập tức dâng lên một trận xấu hổ, lại có chút ngọt ngào chưa từng trải qua.

Khuôn mặt nàng đỏ bừng, không nhịn được giận trách:

"Ngươi đang nhìn cái gì!"

"Nhìn mắt nàng."

Chu Nghi Phong nói lời chân thật, đôi mắt nàng vừa to vừa sáng, tựa như mắt mèo bảo thạch lấp lánh, sâu thẳm khiến hắn chỉ muốn đắm chìm trong đó.

Nhưng những lời này lọt vào tai Linh Vân lại khiến nàng chau mày, vẻ mặt trầm xuống, niềm vui ban nãy tan biến.

Đôi mắt này luôn là nỗi đau trong lòng nàng.

Khi còn ở Từ gia, không biết bao nhiêu lần nàng bị các huynh đệ tỷ muội vây quanh, gọi là "hồ ly tinh" cũng chỉ vì đôi mắt này.

Giờ nghe chồng mình nói vậy, nàng lại nhớ đến chuyện cũ, nhất là ánh mắt khinh miệt hắn từng nhìn nàng.

"Linh Vân, mắt nàng đẹp lắm."

Cảm nhận được sự thay đổi trên mặt Linh Vân, Chu Nghi Phong lập tức liên hệ tới quan niệm thẩm mỹ của thời đại này.

Đôi mắt long lanh, linh động trong mắt người hiện đại có lẽ là đại diện của "hồ ly tinh", dù đẹp đến đâu cũng khó được yêu thích.

Thế là hắn vội vàng chữa cháy, nắm lấy tay nàng.

Bàn tay nàng mềm mại, không xương khiến tâm thần hắn rung động, nhìn nàng rồi tiếp tục khen:

"Trước kia ta lại tổn thương nàng như vậy, thật là vi phu có mắt như mù..."

"A!"

Bị thiếu gia nắm tay lại còn khen ngợi thẳng thắn như vậy, Từ Linh Vân kinh hãi kêu lên một tiếng, mặt càng đỏ bừng, hồi lâu mới khẽ nói:

"Đừng... thiếu gia, có... có người ở đây..."

Khuôn mặt nàng xấu hổ đỏ ửng, vội vàng cúi thấp đầu, muốn rụt tay lại, nhưng đôi mắt đẹp lại ửng hồng, nước mắt chực trào ra.

Lúc này, nàng chỉ cảm thấy ngón tay thiếu gia nhẹ lau khóe mắt nàng, giọng nói ấm áp truyền vào tai:

"Đừng gọi ta thiếu gia nữa, sau này gọi ta Nghi Phong nhé, Linh Vân. Vi phu sau này nhất định đối tốt với nàng, tuyệt không để nàng tổn thương nữa!"

Lời nói của Chu Nghi Phong khiến lòng Từ Linh Vân xúc động, nước mắt không ngừng rơi.

"Đừng khóc, ăn cơm, ăn cơm đi, lát nữa đồ ăn nguội mất!"

Trước giờ không biết dỗ con gái, Chu Nghi Phong vụng về thấy vậy liền luống cuống tay chân, vừa lau nước mắt trên mặt Từ Linh Vân, vừa vội vàng gắp thức ăn cho nàng.

"Ân."

Nàng khẽ đáp, gắp miếng thức ăn trong chén bỏ vào miệng.

Dù chỉ là miếng đậu hũ, nhưng lúc này trong lòng Từ Linh Vân chỉ tràn ngập niềm vui và sự hài lòng.

Có lẽ do tâm ý tương thông, Chu Nghi Phong lần đầu ăn cơm cùng thê tử chỉ ăn no bảy phần đã không thể ăn thêm.

Còn Từ Linh Vân lại ăn rất ngon lành, lòng nàng ngọt ngào, tủi thân và chua xót suốt hai năm qua chỉ vì vài câu nói của Chu Nghi Phong mà tan thành mây khói.

Ăn xong cơm, thấy thiếu gia vẫn nhìn mình, Từ Linh Vân không khỏi nóng mặt.

Hơn hai năm qua, nàng ngày ngày mong mỏi nam nhân của mình đối tốt với mình.

Bây giờ hắn đã thật sự đối tốt với nàng, nhưng bị hắn nhìn như vậy, nàng lại cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.

Nàng có chút xấu hổ, muốn đứng dậy rời đi nhưng lại sợ bị hiểu lầm.

Thấy ánh mắt hắn vẫn đuổi theo mình, mặt Từ Linh Vân càng lúc càng nóng, nhưng lại không biết nên đáp lời thế nào.

Nàng ngồi bên bàn mân mê hồi lâu, đỏ mặt góp lời, lắp bắp nói:

"Thiếu... thiếu gia, thân thể chàng mới khỏe lại, vẫn nên nghỉ ngơi nhiều mấy ngày đi ạ!"

Thấy Linh Vân ngượng ngùng như vậy, Chu Nghi Phong trong lòng vui mừng, nhất thời xúc động, không nhịn được nhỏ giọng trêu chọc:

"Linh Vân, thư phòng bên kia mỗi khi đêm xuống quả thật có chút lạnh lẽo. Hay là, đêm nay chúng ta ở cùng nhau cho ấm nhé!"

"A!"

Từ Linh Vân kinh hãi kêu lên một tiếng, mặt càng đỏ hơn, hồi lâu mới khẽ đáp:

"Ân..."

Lời còn chưa dứt như tiếng muỗi vo ve, nàng đã vội vã chạy ra khỏi phòng.

"A, không phải chân còn đau không chạy được sao?"

Nhìn Linh Vân chạy trốn khỏi phòng, Chu Nghi Phong mỉm cười, lòng dâng lên một hồi ấm áp.

Dù thế nào, Linh Vân vẫn là thê tử của mình, là người nhà của mình.

Nghĩ đến chuyện nhà, Chu Nghi Phong mới chợt nhận ra vừa rồi trên bàn cơm hắn đã quên mất việc quan trọng nhất cần hỏi.

"Không sao, cũng không vội, đợi đến tối hỏi lại cũng được!"

Chỉ nghĩ đến tối nay được cùng người vợ kiều mị động lòng người cùng chung giường, Chu Nghi Phong cảm thấy tim mình nóng ran.

Hắn tràn đầy mong đợi mấy tiếng đồng hồ nữa đến đêm, trên khuôn mặt tái nhợt thậm chí còn nở một nụ cười có chút khác thường.

Nụ cười kia lộ ra vài phần chờ mong, đương nhiên cũng không tránh khỏi có chút hèn mọn...

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top