"Gia chủ, không cần vội vã thế đâu. Thằng ranh Cố Phong kia dù có giấu nghề thì cũng chẳng mạnh đến mức nào đâu. Khả năng cao nhất là nó chẳng giấu giếm thực lực gì cả, chỉ là có món bảo vật bí ẩn nào đó giúp mang đống linh thạch đi thôi."
"Đúng thế đấy, nó chưa từng bước chân ra khỏi Vân Ngọa Thành, đời nào học được công pháp cao cấp gì. Muốn che giấu thực lực đâu phải chuyện đùa, nó làm gì có cái trình đó."
"Người ta thường bảo trong họa có phúc, thằng nhãi Cố Phong vẫn còn non và xanh lắm, chưa gì đã bốc đồng làm lộ bảo vật hộ thân, đây lại là chuyện tốt! Cố gia chúng ta lại sắp có thêm một át chủ bài rồi!"
"Chuẩn luôn, ngũ ca nói chí phải, thằng oai này đúng là ông trời phái tới để giúp Cố gia chúng ta phát bờ bờ mà."
"..."
Lúc này, Cố Thiên Bá cũng đã lấy lại bình tĩnh, gượng cười lắc đầu, tự thấy bản thân có chút lo hão, làm quá vấn đề lên rồi.
"Ta cũng một phút nóng vội, đáng lẽ không nên để nhị đệ và tam đệ cùng đi."
Trong lòng lão bắt đầu dâng lên niềm mong đợi, tò mò không biết món bảo vật trên người Cố Phong rốt cuộc là thứ gì.
...
Trong sơn động tối om giơ tay không thấy năm ngón, vang lên những tiếng nổ đục ngầu như sấm rền.
Một bóng người cao ráo đang ngồi khoanh chân, làn da lấp lánh ánh huỳnh quang giữa màn đêm.
Không lâu sau, vệt sáng này vụt tắt, Cố Phong đứng bật dậy, nhìn chăm chầm vào đôi bàn tay mình rồi bất lực lắc đầu.
Sức mạnh toàn thân rõ ràng đã thay đổi nghiêng trời lệch đất, vậy mà cảnh giới chết tiệt kia vẫn cứ kẹt cứng ở Luyện Thể cảnh tầng một.
"Chẳng nhẽ cái số mình kiếp này chỉ ngậm ngùi ở cái Luyện Thể tầng một thôi sao?"
Ực... ực...
Tu luyện liền mấy canh giờ, bụng Cố Phong bắt đầu biểu tình, kêu réo thảm thiết.
Cậu bước ra khỏi hang, tóm ngay một con thỏ béo mầm, lột da làm sạch cực kỳ điêu luyện rồi nhóm lửa nướng thịt.
Dưới bầu trời sao lấp lánh chuyển dịch, đây là lần đầu tiên cậu ngủ qua đêm ở nơi hoang dã kể từ khi xuyên không đến thế giới này.
Đối với tương lai mờ mịt phía trước, cậu cũng chẳng thèm nghĩ ngợi nhiều, tính cậu vốn thoáng, cứ thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.
Dù sao đôi bên cũng chẳng phải huyết hải thâm thù gì, đợi thịt xong đám Cố Tinh đang đuổi theo sau, cậu sẽ thẳng tiến đến Lạc Hách Tông đầu nhập vào Liễu trưởng lão.
Là một thanh niên từng nếm đủ mùi "vùi dập" của xã hội thế kỷ hai mươi mốt, Cố Phong quá sành sỏi cái bài làm sao để sống sót và lấy lòng các đại nhân vật.
Tu luyện thành tài thì đương nhiên là cái kết viên mãn nhất rồi, ai mà chẳng muốn một tay che trời, dẫm đạp chúng sinh, trở thành huyền thoại để người đời ngưỡng vọng?
Nhưng vạn nhất nếu không có khiếu tu luyện thì cũng chẳng sao, cứ đóng đô ở Lạc Hách Tông làm một tên đệ tử ngoại môn quèn cả đời, Cố gia tuổi gì làm gì được cậu?
Nhoáng cái đã gặm sạch bách con thỏ hoang, Cố Phong hốt một đống đất ẩm dập tắt đống lửa rồi chui tợn vào hang.
Cậu vừa đi không lâu, mười mấy bóng người đã mò đến đúng vị trí đống lửa vừa nướng thỏ.
"Tinh ca, thằng Cố Phong chắc chắn chưa đi xa đâu, tàn tro này vẫn còn nóng lắm."
Một tên đệ tử Cố gia kiểm tra rồi nói với Cố Tinh.
"Ừm, đêm nay chắc chắn nó trốn quanh quẩn đâu đây thôi, rà soát kỹ các dấu vết cho ta, lùng bằng được nó ra rồi xử lý nhanh gọn lẹ còn về!"
Cố Tinh ra lệnh.
"Rõ!"
Mười mấy bóng người chia làm vài tốp, tản ra bốn phương tám hướng để lùng sục.
Rất nhanh, bọn chúng đã phát hiện ra dấu vết có người đi qua, sau khi hú gọi nhau liền tập hợp lại một chỗ, men theo dấu chân lẳng lặng bám đuôi.
...
Tiếng sột soạt mơ hồ truyền vào tai, Cố Phong đang ngồi trong hang đột ngột mở bừng mắt.
"Cuối cùng thì đám cô hồn này cũng mò tới rồi à!"
Đây là kịch bản cậu chẳng muốn diễn chút nào, dù sao trong người cũng chảy chung một dòng máu tổ tiên, chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, Cố Phong không muốn làm cái trò tuyệt diệt, một mất một còn.
Khởi động vặn vẹo gân cốt một chút, Cố Phong đứng dậy, sải bước vững chãi đi ra khỏi sơn động.
"Cố Phong, cuối cùng cũng tìm thấy mày rồi, không trốn chui trốn nhủi trong hang chờ chết mà dám vác mặt ra, cũng ra dáng đàn ông đấy."
Cố Tinh vừa thấy Cố Phong chủ động lộ diện thì sững người một lát, sau đó bật cười chế giễu.
Cố Phong chỉ lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt đối phương, cái bộ dạng này trong mắt đám Cố Tinh chẳng khác nào sự bướng bỉnh cuối cùng của một kẻ yếu trước giờ hành hình.
"Lúc cha mày còn sống thì kiêu ngạo hếch mặt lên trời, khinh rẻ tất cả mọi người, trong đó có cả cha ta. Cái kết ngày hôm nay của mày chẳng trách ai được đâu, có trách thì xuống dưới mà trách ông già đoản mệnh của mày ấy!"
"Cho mày một cơ hội trăn trối đấy!"
Cố Tinh khoanh tay trước ngực, nhìn Cố Phong bằng nửa con mắt, gã muốn nhìn thấy sự sợ hãi tột cùng trên mặt cậu, muốn thấy cậu quỳ sụp xuống dập đầu xin tha mạng.
Thế nhưng, cái dáng đứng sừng sững như khúc gỗ cùng gương mặt tỉnh bơ không một chút gợn sóng của Cố Phong đã vả thẳng vào ảo tưởng của gã.
"Thế thì chiến thôi!"
"Để tao!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận