Cố Thiên tiến lên một bước, vừa đi vừa đan chéo hai tay hoạt động gân cốt, nụ cười trên mặt đầy vẻ khinh bỉ, hoàn toàn không để Cố Phong vào mắt.
Mỗi bước chân gã bước ra đều cực kỳ vững chãi, đi đến đâu liền để lại một dấu chân sâu hoắm đến đó, khí thế Luyện Thể cảnh tầng thứ năm phun trào, ép thẳng về phía Cố Phong.
"Đừng có oán trách thế giới này tàn nhẫn, từ cái ngày cha mày chết, kết cục ngày hôm nay của mày đã được định đoạt rồi."
Cố Thiên cười gằn, dừng bước ở vị trí cách Cố Phong một trượng.
"Đây là trăn trối của anh đấy à?"
Ngay lúc này, Cố Phong lên tiếng, giọng nói tuy có chút nhỏ nhẹ nhưng Cố Thiên vẫn nghe rõ mồn một.
Gã vừa định mở mồm mắng chửi thì bên tai bỗng vang lên một tiếng "bùm" kinh hoàng, như tiếng không khí bị đánh nổ, ngay sau đó, đồng tử co rụt lại, một nắm đấm phóng đại cấp tốc ngay trong hốc mắt.
Luồng kình khí hung mãnh khiến gã run rẩy cả tâm thần, đầu óc rơi vào trạng thái chết lặng ngắn ngủi.
Nhanh, nhanh đến mức không gì sánh kịp!
Mạnh, một sự mạnh mẽ hung bạo không thể hình dung!
Trong mắt đám người bên cạnh, Cố Thiên lúc này chẳng khác nào một khúc gỗ, đực mặt ra đứng yên tại chỗ, mặc cho đối phương đấm thẳng vào người.
Bép!
Như tiếng trứng gà rơi từ trên cao xuống rồi vỡ nát vang lên giữa đêm đen tĩnh mịch.
Đám người Cố Tinh chỉ cảm thấy trên mặt mát lạnh, vô thức đưa tay lên quẹt một cái, thứ dịch não trắng hếu hòa lẫn với máu tươi đỏ rực, mùi bốc lên nồng nặc và tanh tưởi.
Cảnh tượng trước mắt khiến chúng hoàn toàn lú lẫn, đầu của Cố Thiên chẳng biết từ lúc nào đã biến mất không một dấu vết, cả phần thân mình ngã rầm về phía sau, đến một tiếng thét thảm cũng không kịp phát ra.
Gã chết rồi!
Bị Cố Phong đấm một phát chết tươi!
Chưa đợi chúng kịp định thần lại, mái tóc đen của Cố Phong đã cuồng loạn tung bay, ánh mắt đầy khủng bố, lao thẳng vào đám người như mãnh hổ xuống núi vồ đàn cừu, bắt đầu một màn thảm sát không phân biệt.
Đôi thiết quyền vung lên mang theo uy thế kinh người, nện thẳng lên binh khí của đám người Cố Tinh, phát ra những tiếng va chạm kim loại đanh gọn.
Nhìn kỹ lại, đứa nào đứa nấy trợn trừng mắt vì kinh hãi, mật xanh sắp vỡ vụn.
Nắm đấm của Cố Phong vậy mà để lại những vết quyền ấn sâu hoắm ngay trên binh khí của chúng.
Một đấm nện xuống, trường kiếm vẹo vọ, lục phủ ngũ tạng như đảo lộn hết cả, đau rát cồn cào, máu tươi trong mồm phun ra như suối không mất tiền mua.
"Á——"
Tiếng hét thảm thiết vang lên bên tai, Cố Tinh quay đầu nhìn lại, lập tức hóa đá.
Một tên tộc đệ có thực lực chỉ kém gã một chút, lúc này đang bị Cố Phong bẻ gãy đứt cánh tay, đá gãy cả xương bánh chè, nằm bẹp dí trên mặt đất gào khóc thảm thiết.
Kinh hoàng, quá mức kinh hoàng.
Cố Phong như vào chốn không người, thi triển bộ bộ cơ bản quyền pháp giản dị nhất, thế mà không một ai có thể chống đỡ nổi.
Hắn ra tay cực kỳ dứt khoát, tàn nhẫn như tử thần giáng thế, chẳng mảy may có một chút xót thương, đánh phế đám tộc huynh đệ xong liền bồi thêm một đấm nổ tung đầu đối phương.
Nhìn từng đứa một ngã xuống, tim của Cố Tinh rơi thẳng xuống vực sâu, toàn thân lạnh ngắt, mặt mũi ngập tràn nỗi sợ hãi.
Gã không còn tâm trí đâu mà nghĩ xem tại sao Cố Phong lại mạnh đến mức này, càng không dám nghĩ đến chuyện cứu mấy đứa tộc đệ đi cùng.
Trong đầu gã lúc này chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: Chạy!
Không thể đỡ nổi——
Ở lại chỉ có chết, phải chạy!
Gã vứt luôn binh khí trong tay, cắm đầu cắm cổ tháo chạy bán sống bán chết.
Bất thình lình, một cơn đau nhói thấu xương từ đầu gối truyền đến, cơ thể mất thăng bằng, gã ngã sấp mặt xuống đất.
Chưa kịp phản ứng gì thì ngực gã đã bị bàn chân của Cố Phong giẫm mạnh đến mức lún sâu xuống, máu tươi trong mồm ộc ra liên tục, phun cao đến mấy mét.
"Cố... Cố Phong, đừng giết anh... xin chú, làm ơn đừng giết anh."
Nhìn Cố Phong mặt không cảm xúc, sát khí ngút trời, Cố Tinh sợ đến mức tiểu cả ra quần, thứ chất lỏng màu vàng chảy lê láng, gã không ngừng mở mồm van xin thảm thiết.
"Anh còn nhớ ban ngày tôi từng nói với anh một câu không?"
"Câ... câu gì cơ?"
"Anh mãi mãi là Tinh ca của tôi.
Tôi đây là người rất trọng chữ tín, đã nói mãi mãi thì sẽ là mãi mãi.
Thế nên, hãy để khoảnh khắc này đứng yên mãi mãi đi nhé!"
"Á—— Đừng mà!!!"
Đùi Cố Phong vận lực, một chân giẫm thẳng Cố Tinh lún xuống lòng đất.
Ánh mắt của Cố Tinh dần dần rệu rã, mồm mấp máy vài cái, ngón tay giơ lên giữa chừng rồi bất lực buông thõng xuống.
Cố Tinh, bay màu!
Sau khi xử lý xong đám người Cố Tinh, Cố Phong nhanh chóng dọn dẹp chiến trường, vứt xác mấy đứa vào trong hang động lúc trước.
Hắn gom lấy mười mấy cái túi trữ vật rồi lao tót vào rừng rậm, biến mất hút trong màn đêm.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận