Chạy được tầm năm sáu dặm, Cố Phong bỗng khựng lại.
Mặt gã nghệt ra, đấu tranh tâm lý một hồi rồi nghiến răng ken két, quay xe cắm đầu chạy thục mạng về hướng cũ.
Chẳng mấy chốc, gã đã lao vào hang núi chứa đống xác chết lúc trước.
Đôi mắt gã lóe lên liên tục, nhìn chằm chằm vào mười mấy cái thây người.
Dãy núi rậm rạp này rộng mênh mông bát ngát, với thể lực của gã, dù có vắt chân lên cổ chạy không quản ngày đêm thì ít nhất cũng phải mất mười ngày mười đêm mới thoát ra được.
Gã rời khỏi Cố gia cũng được nửa ngày trời, bảo Cố Thiên Bá giờ này vẫn chưa phát hiện ra kho linh thạch bị dọn sạch bách thì đúng là chuyện huyễn hoặc.
Mất một khoản linh thạch khổng lồ như thế, gã lại là nghi phạm duy nhất, Cố Thiên Bá chắc chắn sẽ lật tung cả lên rồi phái người đuổi giết ngay lập tức.
Nhị thúc, Tam thúc là anh em ruột thịt của lão, việc hệ trọng thế này kiểu gì cũng giao cho một trong hai người, hoặc là cả hai cùng ra quân.
Cả hai lão đều có tu vi Dẫn Khí cảnh.
Ở cảnh giới này, họ có thể bọc linh khí vào chân, tốc độ chạy nhanh gấp mấy lần người bình thường.
Nếu Cố Phong chỉ cắm đầu chạy trốn, tỷ lệ cao là sẽ bị tóm gọn trong vòng ba ngày, rủi ro to kinh khủng.
Tất nhiên, chọn quay lại hang núi thì còn liều mạng hơn cả việc bỏ trốn, chỉ cần chạm mặt trực tiếp là cầm chắc cái vé đăng xuất khỏi trái đất.
Nhưng ngồi chờ chết không phải phong cách của gã, phải tìm cách phản sát, đấy mới là thượng sách.
Nhờ đợt tu luyện vừa rồi, thực lực của Cố Phong lại tăng tiến một bậc.
Nếu dựa theo tiêu chuẩn mười vạn cân lực của Luyện Thể tầng chín đỉnh phong, gã ít nhất cũng phải ngang ngửa Luyện Khí tầng tám trở lên.
Nếu chơi bài "gài bẫy", rình rình đâm lén vào điểm yếu chí mạng thì chưa biết chừng lại lấy yếu thắng mạnh, một phát ăn ngay.
Cân nhắc thiệt hơn, Cố Phong quyết định quay lại hang núi, chơi một ván bài lớn để dẹp sạch hậu họa về sau.
Cái hang này chỉ rộng bằng một gian phòng, trống huếch trống hoác không có góc kẹt nào để trốn, nhìn một phát là thấu từ trong ra ngoài.
Nhưng chính cái địa hình như thế mới khiến người ta mất cảnh giác, tăng mạnh tỷ lệ úp sọt thành công.
Gã nhanh tay đào một cái hố ngay giữa hang, vừa vặn để giấu cái thân hình vào đấy.
Tiếp đó, gã lôi mười mấy cái xác xếp lộn xộn xung quanh miệng hố.
Để xóa sạch dấu vết sắp đặt có chủ ý, Cố Phong cố tình đứng từ xa, ném bừa từng cái thây vào cạnh hố nhỏ.
Cuối cùng, gã vác xác Cố Tinh lên, lấy đà lao thẳng xuống hố, giấu nhẹm thân hình.
Trong bóng tối, Cố Phong ngồi xổm dưới hố sâu, ánh mắt lạnh ngắt, nín thở đến mức tối đa như một bóng ma đang rình mồi, chờ đợi thời cơ.
Trên tay gã cầm một con dao găm sáng loáng khắc bùa chú, "chiến lợi phẩm" lột được từ chỗ Cố Tinh.
Dù con dao này vẫn thuộc hàng phàm phẩm, nhưng dùng để phá lớp hộ thân cương khí thì dư xài, bấy nhiêu là đủ để đối phó với Nhị thúc, Tam thúc mới chỉ ở mức Dẫn Khí tầng một tầng hai.
Thời gian trôi qua chậm chạp như rùa bò, mỗi một giây đều là sự tra tấn tinh thần.
Phương đông hửng sáng, ánh bình minh vàng óng hắt qua cửa hang, sưởi ấm không gian lạnh lẽo bên trong.
Ngay khi Cố Phong nghĩ mình lo xa quá và định mò lên thì bên ngoài hang bắt đầu có tiếng động.
Nghe tiếng lẩm bẩm từ xa, gã nhận ra ngay kẻ đến là Nhị thúc Cố gia, một tay to Dẫn Khí cảnh tầng một.
Thình thịch, thình thịch...
Cố Phong cảm thấy máu trong người chạy rần rần, tim đập loạn nhịp, cánh tay cầm dao găm run bần bật, lòng bàn tay mồ hôi vã ra như tắm.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, Cố Phong nín bặt hơi thở, cả người run lên bần bật.
Để đối phó với sự căng thẳng này, Cố Phong có một bài tủ riêng.
Gã vắt óc suy nghĩ, cố lục lọi lại đống tài liệu giáo trình mấy chục GB tích trữ từ kiếp trước trước khi xuyên không.
"Yamete..." (Dừng lại đi!", "Đừng mà!", "Thôi đi!")
Lẩm nhẩm câu thần chú thần kỳ của đảo quốc trong lòng, tâm trí Cố Phong bỗng dưng bình tĩnh lại một cách thần kỳ.
Tiếng ù tai biến mất, người hết run, sự tập trung cao độ chưa từng có.
Dù mắt không thấy nhưng trong đầu gã đã vẽ ra mồn một toàn bộ khung cảnh trong hang, bao gồm cả vị trí hiện tại của Nhị thúc.
Nhị thúc bước vào hang, có vẻ bị cảnh tượng trước mắt làm cho sốc nặng, đứng chết trân tại chỗ.
Vài nhịp thở sau, tiếng bước chân lại vang lên, không còn giữ được sự vững vàng như trước nữa, cho thấy tâm lý lão đang rối bời.
"Cố Thiên, Cố Tiêu... tỉnh lại đi, tụi mày sao thế này!"
Giọng Nhị thúc run rẩy, bên trên vang lên tiếng lật xác xoành xoạch.
Bỗng nhiên, Cố Phong nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề, ngay sau đó là tiếng gầm rú điên cuồng của Nhị thúc:
"Cố Tinh! Rốt cuộc là đứa nào hãm hại con thế này?!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận