Dưới đài quan chiến, tiếng chửi bới, tiếng cười cợt lẫn tiếng ồn ào náo động chấn động cả trời.
Trên đài, các nhân vật cấp cao của tam đại gia tộc khẽ mỉm cười châm biếm, dĩ nhiên, người của Cố gia thì mặt mũi tối sầm như nhọ nồi.
Đám người Cố gia trợn tròn mắt giận dữ nhìn Cố Phong, hận không thể lao ngay lên xé xác cậu ra thành trăm mảnh.
Hành động của thằng nhóc này không đơn thuần là sỉ nhục Khúc Yên Nhiên, mà rõ ràng là đang tát thẳng vào mặt Lạc Hách Tông.
Đối với một Cố gia nhỏ bé ở Vân Ngọa Thành mà nói, Lạc Hách Tông chính là một con quái vật khổng lồ, chỉ cần phái bừa một vị trưởng lão ra cũng đủ quét sạch, diệt vong cả tộc.
Cố Phong hiện tại vẫn là thiếu chủ trên danh nghĩa của Cố gia, nếu hành vi của cậu khiến Lạc Hách Tông hiểu lầm thì coi như to chuyện.
Liễu trưởng lão của ngoại môn đưa ánh mắt đầy ẩn ý, không ngừng liếc qua liếc lại giữa Cố Phong và Khúc Yên Nhiên.
Thằng nhóc Luyện Thể cảnh tầng một trước mắt này quả thực đã tặng cho ông quá nhiều bất ngờ.
Cậu không giống như đại đa số người khác, gào thét khóc lóc lên án Khúc Yên Nhiên phản bội đạo nghĩa, cũng không cam chịu số phận rồi chật vật bỏ trốn.
Mà cậu lại chọn một phương thức cực kỳ tấu hài, một vố lật ngược tình thế bất lợi của bản thân, xé toạc lớp ngụy trang cao ngạo của Khúc Yên Nhiên, kéo tuột cô từ trên chín tầng mây xuống rồi ấn chặt xuống hố sâu.
Hành vi xem chừng vô sỉ, lưu manh này có lẽ đã được tính toán vô cùng kỹ lưỡng.
Đằng sau cái vẻ ăn chơi trác táng, bất cần đời kia của thằng nhóc lại che giấu một ngạo cốt kiêu hãnh, cậu không cho phép bản thân bị chèn ép, cậu đã đứng lên phản kháng.
Chỉ tiếc là——
Thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, trước sức mạnh tuyệt đối, mọi thứ cũng chỉ như hoa quỳnh chớm nở mà thôi.
"Thôi được rồi, 100.000 linh thạch này tôi xóa nợ cho cô!"
"Không cần!"
Khúc Yên Nhiên trừng mắt nhìn Cố Phong, nghiến răng phun ra hai chữ.
"Thế thì tốt quá! Tổng cộng là 5.430.900 hạ phẩm linh thạch, tôi làm tròn xóa số lẻ luôn cho cô, chỉ cần đưa 5,43 triệu linh thạch là xong!"
Nói đoạn, Cố Phong xòe lòng bàn tay ra, đưa đến trước mặt Khúc Yên Nhiên, nhe răng để lộ hai hàm răng trắng bóc, nụ cười rạng rỡ đến mức không thể rạng rỡ hơn.
Khúc Yên Nhiên sững sờ tại chỗ, sắc mặt có chút khó coi, cô hoàn toàn bị con số từ cái miệng của Cố Phong làm cho chết lặng.
5,43 triệu hạ phẩm linh thạch, thế này thì quá nhiều rồi, ăn cướp trắng trợn cũng không đến mức này chứ.
Cô tuy là nội môn đệ tử của Lạc Hách Tông, mỗi tháng nhận được một khoản tài nguyên tu luyện khá khẩm, nhưng tổng giá trị cũng chỉ khoảng vài vạn linh thạch.
5,43 triệu hạ phẩm linh thạch, cô có nước không ăn không uống, ngày đêm điên cuồng chạy vạy làm nhiệm vụ tông môn, trận tỷ thí nào cũng phải giật giải lĩnh thưởng, thì ít nhất cũng phải mất hai ba năm mới gom đủ.
Tất nhiên, đấy là trên lý thuyết, chứ thực tế có khi phải nhân lên gấp mười lần cũng không ngoa.
Khúc Yên Nhiên tức giận đến mức run bần bật, tên khốn này rõ ràng là muốn dồn cô vào đường chết mà.
Đòi lắm linh thạch như thế, liệu có mạng mà tiêu không?
Mọi người có mặt tại quảng trường đều bị con số kinh hoàng 5,43 triệu kia làm cho kinh hồn bạt vía, đây là một khoản tiền khổng lồ.
Cố gia – một trong tam đại gia tộc chuyên kinh doanh quặng sắt, sở hữu cả một mạch mỏ sắt, vậy mà tổng lợi nhuận cả năm cũng kém xa con số này.
"Cố Phong thằng nhóc này chết chắc rồi, cái khoản gọi là phí bồi thường chia tay này chát quá, Khúc Yên Nhiên đời nào chịu trả."
"Mà chắc gì Khúc Yên Nhiên đã có nhiều linh thạch đến thế?"
"Làm ơn chuyển câu hỏi thành câu khẳng định đi, cô ta chỉ là một nội môn đệ tử của Lạc Hách Tông, gia tộc thì đã sa sút từ lâu, đào đâu ra khoản tiền khổng lồ này."
"Nợ vài chục vạn thì còn may ra."
"Cố Phong đúng là đang dùng mạng để đi ăn cướp mà, cạn lời thật sự."
"..."
Tiếng bàn tán xôn xao bên dưới không hề làm Cố Phong lay chuyển ý định, bàn tay đang xòe ra của cậu vẫn kiên trì bất động giữa không trung.
"Sao thế? Cô không mang theo linh thạch à?"
Thấy Khúc Yên Nhiên đờ người ra đó, Cố Phong nhướn mày, nhẹ giọng hỏi.
Bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng, phảng phất như đóng băng ngay tại thời khắc này, rơi vào thế bế tắc.
"Liễu trưởng lão, ngài là trưởng lão của Lạc Hách Tông, ngài xem chuyện này nên xử lý thế nào ạ?"
Qua một lúc lâu, Cố Phong chớp chớp mắt nhìn Liễu trưởng lão, cung kính hỏi.
Liễu trưởng lão từ đầu đến cuối không hề lên tiếng mắng mỏ cậu, thậm chí lúc nãy còn công khai đọc lên cái điều khoản đáng xấu hổ kia trước bàn dân thiên hạ, rõ ràng mối quan hệ giữa ông ta và Khúc Yên Nhiên chẳng hòa hợp như người ta tưởng.
Nghe cậu hỏi, Liễu trưởng lão nhìn sâu vào mắt Cố Phong, đáy mắt hiện lên một tia tán thưởng.
Thằng nhóc này rất giỏi nhìn sắc mặt người khác, e là đã nhận ra ông và Khúc Yên Nhiên không vừa mắt nhau nên cố tình đẩy ông ra làm trung gian hòa giải.
Hành động này của Cố Phong không chỉ tìm cho bản thân một lối thoát danh chính ngôn thuận, mà còn tự tìm cho mình một chỗ dựa tạm thời, vô cùng khôn ngoan.
Liếc nhìn khuôn mặt đang xám ngoét của Khúc Yên Nhiên, Liễu trưởng lão thầm cười lạnh trong lòng: Cho chết cái thói lên mặt kiêu ngạo trước mặt ta, không coi bổn trưởng lão này ra gì, giờ thì nếm mùi đau khổ nhé!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận