Xông pha nơi dị giới chẳng hề là một chuyện lãng mạn.
Giữa những tàn tích, ma pháp, cự thú và các câu chuyện anh hùng đầy kích động, điều ta phải đối mặt nhiều hơn cả là những vấn đề thực tế vô cùng khắc nghiệt.
Chẳng hạn như cảnh màn trời chiếu đất nơi hoang dã, và làm sao để lấp đầy cái bụng đói.
Hành trình đào tẩu đầy vội vã.
Nhất là khi tòa thành đã bị công phá, cùng với điều kiện tiên quyết là những thân vệ cuối cùng đã liều chết chống cự đến phút giây sau cùng, chẳng ai còn hơi sức đâu mà chuẩn bị một gói hành lý chất đầy lương khô.
Huống hồ, nơi xuất phát cuối cùng của cả nhóm lại là lăng tẩm tiên tổ, nơi mà nhìn kiểu gì cũng chẳng giống chỗ tích trữ lương thực.
Thế nên, khi cái bụng của Amber bắt đầu cồn cào, tất cả mọi người đều nhận ra một vấn đề đang cháy sém lông mày.
Xung quanh chỉ là một vùng đất hoang, trụi lủi chẳng thấy nổi một ngọn cỏ.
Đối diện con dốc ấy là lãnh địa Cecil, giờ đã biến thành đống phế tích biển lửa.
Nhưng ở phía xa dưới chân dốc, lại thấp thoáng một mảng rừng rậm.
Tại nơi mang màu sắc ma pháp thời Trung cổ này, những cánh rừng bên ngoài thành trấn chính là danh từ đồng nghĩa với sự nguy hiểm.
Nơi ánh sáng văn minh không thể chiếu rọi, ngoài mãnh thú ra chỉ toàn là cường đạo và quái vật.
Nhưng rừng rậm đồng thời cũng mang một ý nghĩa khác: Ở đó, đồ ăn sẽ khá nhiều.
Hơn nữa, nếu muốn đi về phía Bắc đến thị trấn Danzon, bắt buộc phải xuyên qua cánh rừng này.
Cả đoàn người tìm một khoảng đất phẳng lặng, khoáng đạt bên bìa rừng để nghỉ ngơi tạm thời, sau đó bắt đầu phân công nhân thủ đi tìm kiếm thức ăn.
Gawain đưa mắt nhìn cô tiểu thị nữ ngốc nghếch kia trước tiên.
Cô bé tên Betty này quả thực thiếu tồn tại cảm, nhưng gan thì lại lớn đến mức khó tin.
Trước đó khi con cự long lao tới, cô bé thậm chí chẳng hề sợ hãi đến mức bật khóc, đương nhiên cũng có thể do bị dọa đến ngẩn người nên không còn phản ứng gì nữa.
Lúc này, đôi tay cô bé vẫn nắm chặt lấy cái chảo kia.
Khi nhận thấy ánh nhìn của Gawain, cô bé khẽ rụt cổ lại, vẻ mặt vô cùng khẩn trương, bất an.
"Betty, Herty, Rebecca, ba người ở lại đây. Byron, ngươi ở lại làm hộ vệ."
Gawain cất tiếng phân phó.
"Những người còn lại đi săn cùng ta. Bao gồm cả cô nữa, Amber."
Betty không có sức chiến đấu.
Herty và Rebecca tuy là pháp sư nhưng lại chẳng hề phù hợp với việc đuổi bắt dã thú trong rừng.
Hơn nữa, tinh lực của họ đã hao tổn quá lớn.
Từ sau trận chiến trong tòa thành cho đến nay, họ chẳng hề có lấy một cơ hội minh tưởng để hồi phục.
Đối với một người thi pháp đang cần trạng thái tinh thần tốt nhất để phát huy thực lực thì đây là một vấn đề trí mạng.
Thế nên, tốt nhất là để họ ở lại trông chừng doanh trại, tranh thủ hồi phục ma lực, như vậy chặng đường sắp tới mới có thêm chút sức chiến đấu.
Ba vị chiến sĩ trung thành của gia tộc tất nhiên không có lời oán giận nào với sự sắp xếp này.
Nhưng Amber lại trừng to mắt: "Tại sao tôi cũng phải đi? Tôi cũng mệt muốn chết đây này!"
Gawain lườm cô một cái.
"Sờ lại cái tai của cô đi. Ít nhất cũng có một nửa dòng máu tinh linh, không đi theo ta vào rừng đánh thú mà lại có ý tốt nói rằng tổ tiên mình sống trên cây sao?"
Amber méo miệng, đầy vẻ oán niệm.
"Ngài đúng là có thành kiến chủng tộc mà —— ai nói với ngài là tinh linh thì nhất định phải đi săn trong rừng? Tôi học là kỹ năng tiềm hành, chứ không phải đi tuần lâm!"
"Cô đã đào mộ tổ tiên ta."
Amber: "Được rồi, được thôi."
Gawain dẫn theo ba tên binh sĩ cùng một cô nàng bán tinh linh tự xưng là không biết đi săn tiến vào rừng, để lại Byron kỵ sĩ cùng ba vị nữ sĩ tạm thời trông coi doanh trại.
Sau khi dùng chút ma lực còn sót lại để bố trí một vài phù văn cảnh giới, Herty mệt mỏi ngồi xuống tảng đá.
Rebecca dẫn Betty đi dạo quanh phạm vi cảnh giới của Byron kỵ sĩ, sau đó ôm một bó cành củi khô tìm được gần đó quay trở về.
Sau khi chất đống cành củi trên mặt đất, Rebecca lùi lại hai bước, nâng pháp trượng lên, niệm chú văn nhóm lửa cơ bản nhất.
Một quả cầu lửa bạo liệt không ổn định theo đó mà ngưng tụ trong không trung.
Herty vội vàng ngăn cô lại trước khi quả cầu lửa kịp phát nổ: "Thôi, để ta làm đi."
Dùng ngọn lửa ma pháp bình thường để nhóm đống lửa, cái lạnh tích tụ từ dưới đường hầm và gió đêm rạng sáng mới dần dần được xua khỏi cơ thể.
Herty nhẹ nhàng thở ra, có chút bất lực nhìn Rebecca: "Rốt cuộc khi nào con mới học được loại ma pháp nào khác ngoài Hỏa Cầu Thuật đây?"
Rebecca xấu hổ cúi đầu.
"Thật xin lỗi, bác gái."
"Đừng có dễ dàng lộ ra vẻ không tiền đồ như thế, dù cho có nói xin lỗi thì cũng đừng cúi đầu thấp đến vậy."
Herty càng thêm bất lực day day trán.
"Con đã là người thừa kế tước vị rồi, con có biết không? Nếu là vị tiên tổ kia mà thấy sự thể hiện hôm nay của con, chắc chắn ngài ấy sẽ rất thất vọng, dù ngài ấy không hề thể hiện ra mặt."
Rebecca lập tức khẩn trương.
"Vậy... vậy giờ phải làm sao ạ?"
Herty thở dài một tiếng.
"Ai, giờ còn biết làm sao được nữa đây? Nhìn xem bộ dạng của gia tộc lúc này xem, sợ là chẳng còn lấy một người thừa kế nào của nhà Cecil có thể khiến tiên tổ cảm thấy hài lòng cả. Bộ dạng hiện tại của chúng ta thực sự chẳng chút nào xứng với huy hoàng ngày xưa của gia tộc."
Rebecca mím chặt môi.
Với một cô gái vốn được nuôi dạy theo quỹ đạo bình thường của con em quý tộc, hàng loạt sự kiện xảy ra gần đây đã vượt xa khỏi nhận thức của cô.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận