Lục Nghiêu chạy một vòng quanh căn phòng thuê chật hẹp, sau đó hắt thêm gáo nước lạnh vào mặt.
Sau màn "tỉnh táo hóa" kết hợp nóng lạnh này, anh mới quay lại bàn máy tính.
Trên màn hình pixel, trong ô [Ban phước] của Nghiêu Thần điện rõ ràng là một củ tỏi.
Điều này chứng tỏ số tỏi trong tay anh thực sự đã xuyên qua tọa độ con chuột để đi vào trong Thần điện.
—— Ngài có muốn Ban phước [Đại tỏi] cho tín đồ của mình không?
Mặc dù Lục Nghiêu chẳng biết cái game này từ đâu ra mà có thể "phá vỡ chiều không gian" kinh khủng thế này, nhưng cơm đã thành cháo, anh rất muốn xem thử màn tương tác giữa thế giới thực và thế giới game sẽ cho ra kết quả gì.
Lục Nghiêu chọn [Có].
Bên ngoài Nghiêu Thần điện, đám tiểu nhân đang quỳ lạy bỗng đồng loạt hiện dấu chấm than trên đầu.
“Thần Minh hiển linh rồi!”
“Thần Minh giáng xuống Thần tích rồi!”
“Thần tích vạn tuế, Thần Minh vạn tuế!”
“Thần Minh vĩ đại, cảm tạ sự Ban phước của Ngài!”
“Đại tỏi! Đại tỏi!”
“Tỏi của Thần Minh! Quà tặng của Ngài!”
Đám tiểu nhân vừa lạy lục vừa chạy đi báo tin cho nhau, biểu cảm trên đầu đều biến thành mặt cười hớn hở.
Sau đó, họ bắt đầu hợp lực khai khẩn một mảnh ruộng.
Trên ruộng mọc lên những mầm non tí hon, rồi từ từ lớn thành những cây mầm xanh mướt.
Một thông báo hệ thống hiện ra:
[Sự Ban phước của Ngài đã giúp tín đồ học được cách trồng trọt và sử dụng Đại tỏi, điểm Tín ngưỡng được tăng tiến.]
Lục Nghiêu nhìn lên góc phải màn hình.
Chỉ số Tín ngưỡng từ 7 điểm đã vọt lên 22 điểm.
Có vẻ việc Ban phước là cách cày Tín ngưỡng siêu tốc.
Lục Nghiêu nhìn quanh quất, vớ được một cây bút chì trên bàn.
Với một nền văn minh bộ lạc, bút chì chắc chắn là món đồ cực phẩm.
Thế nhưng khi anh nhấn vào giao diện, ô [Ban phước] vẫn hiển thị hình củ tỏi.
Một dòng thông báo hiện ra:
[Đại tỏi đang trong quá trình dung nhập vào thế giới, vui lòng kiên nhẫn đợi thêm.]
Lục Nghiêu đành bó tay.
Cái trò này anh mới bắt tay vào chơi, nhiều cơ chế và cách vận hành vẫn còn đang mò mẫm, thôi thì cứ đi từng bước vậy.
Anh vừa xì xụp ăn nốt bát mì tôm đã nguội ngắt, mắt vẫn dán chặt vào màn hình.
Khoảng nửa tiếng sau, từ rìa màn hình bỗng xuất hiện một nhóm tiểu nhân mặc áo da thú, dẫn đầu là một tên đội mũ sừng trâu, tay lăm lăm ngọn giáo gỗ.
Đám ngoại bang này cầm đuốc bao vây lấy Thần điện.
“Nhà của ác quỷ! Nhà của ác quỷ!”
“Phải phá hủy nó! Lũ tín đồ của ác quỷ kia!”
“Đốt sạch đi! Đốt sạch đi!”
Lục Nghiêu hiểu rồi.
Đây chính là bộ lạc rừng xanh mà đám tiểu nhân bên mình từng nhắc tới, bọn họ cho rằng Thần điện là nơi thờ phụng ác quỷ.
Cùng lúc đó, 7 tín đồ của Nghiêu Thần điện cũng hiện dấu chấm than:
“Đây là cung điện của Thần Minh, là Nghiêu Thần điện!”
“Thần Minh đã giáng xuống Thần tích!”
“Thần tích Đại tỏi!”
“Sao các người dám xúc phạm Thần Minh!”
Bộ lạc rừng xanh chẳng thèm nghe giải thích, cứ gào thét đòi đốt.
Đám tiểu nhân này giơ đuốc lên, định phóng hỏa ngay cạnh Thần điện.
Lục Nghiêu mở bảng [Thần tích], rê chuột vào mục đầu tiên: [Hô mưa].
Nếu làm một trận mưa, theo nhận thức của cái đám bộ lạc này, chắc họ sẽ nghĩ Thần Minh nổi giận mà biết khó mà lui.
Nhưng ngay khi ngón tay định nhấn xuống, Lục Nghiêu bỗng đổi ý.
Không được.
Đã mất công ra tay thì phải làm một vố thật hoành tráng.
Lục Nghiêu nhìn xuống các tùy chọn phía sau.
Trong mục [Thần tích], tính theo điểm Tín ngưỡng tiêu tốn từ ít đến nhiều lần lượt là: [Hô mưa] 10, [Sét đánh] 20, [Nắng gắt] 25, [Cuồng phong] 30, [Động đất] 40.
Ánh mắt anh dừng lại ở mục [Sét đánh].
[Sét đánh]: Tiêu tốn 20 điểm Tín ngưỡng, tạo ra tia sét đánh xuống khu vực chỉ định.
Chọn mày đấy.
Lục Nghiêu kích hoạt kỹ năng, con trỏ chuột biến thành một biểu tượng phạm vi có thể kéo thả.
Anh thu hẹp vùng ảnh hưởng, khóa mục tiêu ngay trên đầu tên đại ca đội mũ sừng trâu.
Cụ dạy rồi, súng bắn chim đầu đàn, "năng lực càng lớn trách nhiệm càng cao", nếm thử một kích sấm sét của ta xem nào.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận