Click chuột nhẹ nhàng.
Từ bầu trời thế giới pixel giáng xuống một đạo lôi điện, đánh thẳng vào tên tiểu nhân mũ sừng trâu, khiến hắn cùng hai tên lân cận bốc hơi thành tro bụi ngay lập tức.
Đám bộ lạc rừng xanh còn lại sợ đến mức dấu chấm than hiện đầy đầu, quay xe chạy mất dạng trong một nốt nhạc.
Chỉ có 7 tín đồ của Thần điện là hiện biểu cảm giận dữ.
“Thần phạt! Thần phạt!”
“Các người đã chọc giận Thần Minh!”
“Đừng có chọc giận Ngài! Đó là cái kết cho kẻ khinh lờn Thần Minh!”
Lục Nghiêu xem mà mát lòng mát dạ.
Bộ lạc rừng xanh chắc chắn sẽ không dám bén mảng tới quấy rầy trong thời gian ngắn nữa, trừ phi bọn họ muốn nếm thử mùi vị "điện giật" lần hai.
Anh thả lỏng người, cảm thấy cổ hơi mỏi.
Cái game này thao tác không nhiều nhưng lại có một sự cuốn hút kỳ lạ, Lục Nghiêu chơi một mạch đến tận 12 giờ rưỡi đêm lúc nào không hay.
Dù hơi tiếc nhưng anh vẫn tắt máy đi ngủ, vì ngày mai còn phải đi cày thuê cho tư bản nữa.
Nằm trên giường, Lục Nghiêu mơ màng nghĩ: Nếu mình có thể tạo ra thiên tai, lại có thể liên tục mang đồ vật từ thế giới thực Ban phước cho con người trong thế giới game, thì trong mắt đám tiểu nhân pixel kia, mình đúng là Thần Minh thực thụ còn gì.
...
Ngày hôm sau Lục Nghiêu được về sớm.
Sếp đi gặp khách hàng, hội "con ông cháu cha" trong công ty chuồn nhanh như chớp nên anh cũng té theo. Về đến nhà, anh vội vàng mở ngay máy lên.
Khi bấm vào [Tiếp tục trò chơi], màn hình pixel quen thuộc lại hiện ra.
Anh thở phào nhẹ nhõm, may mà file save không bị hỏng.
Nhưng khi nhìn vào khung cảnh trong game, Lục Nghiêu không khỏi ngạc nhiên.
Cạnh Thần điện giờ đã có 5 căn nhà tranh, trước mỗi nhà đều có một ô ruộng tỏi xanh mướt.
Chỉ số Nhân khẩu từ 7 người đã vọt lên 30 người, điểm Tín ngưỡng là 25.
Lục Nghiêu nhẩm tính: hôm qua xài mất một phát [Sét đánh], điểm Tín ngưỡng chỉ còn 2, giờ lên 25 tức là tăng 23 điểm, vừa khít với số người tăng thêm.
Điều này chứng tỏ phán đoán của anh là đúng: cứ thêm 1 người là cộng 1 điểm Tín ngưỡng.
Quan trọng hơn là cái game này dù tắt máy nó vẫn âm thầm chạy ngầm.
Lúc này, màn hình hiện ra thông báo mới:
—— Số lượng người theo dõi của Ngài đã đủ để thành lập một bộ lạc, Ngài đặt tên cho họ là bộ lạc ___.
Lục Nghiêu gõ hai chữ "Đại Toán".
Theo cách đặt tên chất phác thời viễn cổ, đặc sản của đám tín đồ này là tỏi anh ban cho, gọi là bộ lạc Đại Toán là quá hợp lý rồi.
[Thần tích và sự Ban phước của Ngài đã giúp bộ lạc Đại Toán chính thức được thành lập, Nghiêu Thần điện bắt đầu được nhiều người từ phương xa biết tới.]
Tức là có buff thu hút dân nhập cư à?
Lục Nghiêu tập trung nhìn vào đám dân mới đến.
Anh nhận ra 23 tiểu nhân mới gia nhập đều mặc áo da thú, khác hẳn với 7 tiểu nhân "đời đầu" vốn chỉ mình trần chân đất.
Là người của bộ lạc rừng xanh.
Có vẻ chiến thuật "đánh phủ đầu" bằng sét hôm qua hiệu quả vãi chưởng.
Bất kể là vì sợ hãi hay sùng bái,
bọn họ thực sự đã bị thu hút về đây định cư.
Khi Nhân khẩu đông lên, bộ lạc đã bắt đầu có sự phân công lao động đơn giản.
Họ không chỉ trồng tỏi hay hái quả dại nữa, có hai người đã bắt đầu vào rừng săn bắn, một người khác thì đang hì hục bắt cá dưới sông bằng tay không.
Nhìn chung, bộ lạc Đại Toán vẫn đang ở giai đoạn xã hội nguyên thủy, ai nấy đều đang vì cái bụng mà nỗ lực.
Lục Nghiêu mở giao diện Thần điện, thấy trong ô [Ban phước] vẫn còn hình củ tỏi.
Anh hơi tiếc nuối, có vẻ thời gian hồi chiêu (CD) của việc Ban phước khá lâu.
Nếu biết trước có thể ném đồ vật thực tế vào đây, anh đã chọn lúa mì để giải quyết nạn đói, hoặc gửi một cây cung qua để họ nâng cấp kỹ thuật săn bắn.
Lục Nghiêu nhìn xuống dưới, bỗng nhiên thấy một thứ mới toanh: Trong ô [Tế phẩm] xuất hiện một vật phẩm màu đỏ lạ lẫm.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận