Không gian bốn bề bị bao phủ bởi sự tĩnh lặng và bóng tối, tỏa ra một bầu không khí quỷ dị đến sở gai ốc.
Một bóng đen đột ngột áp sát, phát ra tiếng cười "kè kè" đầy rợn người.
Thứ đó không hề có tứ chi, chỉ có một cái thân xác lơ lửng giữa không trung với kích thước tương đương đầu người, đôi mắt đỏ ngầu như đang nhìn chằm chằm vào con mồi là cô thiếu nữ áo trắng phía trước.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, từ cái thân thể cụt ngủn đó bỗng mọc ra một bàn tay chỉ vỏn vẹn hai ngón, đâm thẳng về phía trái tim cô gái.
Bàn tay xuyên thấu qua người cô thiếu nữ.
Đâm hụt rồi!
Bóng đen trợn tròn mắt đầy vẻ không tin nổi.
Lúc này, cô gái mới chậm rãi ngẩng đầu lên, một khuôn mặt trống trơn không có ngũ quan dần dần hiện rõ trên màn hình...
"Gâu gâu!"
Hỏa Nha Cẩu sợ đến mức phi thẳng vào lòng Kiều Tang mà rúc.
Nó không xem nữa đâu!
Đáng sợ quá đi mất!
Kiều Tang xoa xoa cái đầu nhỏ của nó, trong lòng thầm cảm thấy hơi tiếc nuối...
...
...
Hai ngày tiếp theo rơi đúng vào cuối tuần, Kiều Tang từ chối lời rủ rê đi đu đưa của Phương Tư Tư để ở nhà tu luyện đạo học.
Ngoại trừ lúc tranh thủ ghé qua Trung tâm Ngự Thú để đăng ký danh tính Ngự Thú Sư và làm "hộ khẩu" cho Hỏa Nha Cẩu, thời gian còn lại cô gần như vùi đầu vào đống sách vở.
Chẳng biết có phải do tác dụng của việc giác tỉnh não vực hay không mà trí nhớ của cô tốt hơn kiếp trước rất nhiều, sách chỉ cần đọc qua một lần là đại khái đã nắm hết nội dung.
Ngày quay lại trường học cuối cùng cũng đến.
"Hỏa Nha Cẩu nghe lời nào, tan học một cái là tớ thả cậu ra ngay."
Kiều Tang dịu dàng dỗ dành nhóc chó.
Kể từ khi chơi chán trò "ra ra vào vào" Ngự Thú Điển, Hỏa Nha Cẩu chẳng thèm đoái hoài gì đến không gian trong sách nữa.
Lần này thấy Kiều Tang bảo vào, nó tỏ thái độ kháng cự ra mặt.
So với việc bị nhốt trong Ngự Thú Điển, nó thích tung tăng ở thế giới bên ngoài hơn nhiều.
"Gâu..."
Hỏa Nha Cẩu lắc đầu nguầy nguậy, biểu đạt rõ ràng thông điệp: Em không vào đâu!
Kiều Tang có chút bất lực.
Thực ra trường học không cấm mang theo sủng thú, nhưng trong tình hình các bạn đồng trang lứa vẫn chưa ai có khế ước mà mình lại dắt Hỏa Nha Cẩu đi nghênh ngang thì quá là thu hút gạch đá.
Cô thật sự không muốn bị người ta vây xem như xem khỉ trong vườn bách thú đâu.
"Ngoan đi, nếu cậu chịu vào, chiều về tớ mua quả Hồng Tào cho cậu ăn."
Kiều Tang tung chiêu dụ dỗ.
Hỏa Nha Cẩu kiêu kỳ quay ngoắt mặt sang chỗ khác.
Nó không thèm nhé!
Khóe miệng Kiều Tang giật giật.
Mẹ cô lần trước mua sáu quả Hồng Tào, ngày đầu tiên cô đã cho nó đánh chén bốn quả, hai ngày sau đó mỗi ngày một quả.
Chẳng lẽ... nhóc con này ăn đến mức ngán rồi sao?
"Cậu mà không vào là tớ đi một mình đấy."
"Tớ đi thật đây."
"Tớ đi thật thật đấy nhé!"
Kiều Tang đi tới hiên nhà, ngồi xuống xỏ giày làm bộ chuẩn bị mở cửa đi thẳng.
"Gâu!"
Hỏa Nha Cẩu tức khắc phóng vèo vào lòng Kiều Tang, ngước đôi mắt ươn ướt tội nghiệp nhìn cô.
"Muốn đi cùng thì chỉ còn cách chui vào trong đó thôi. Tớ hứa, vừa tan học là thả cậu ra liền."
Kiều Tang khẳng định.
"Gâu..."
Hỏa Nha Cẩu ủ rũ cụp đầu, đáp lại một tiếng đầy vẻ "cam chịu".
Tim Kiều Tang như tan chảy ra.
Đúng là vẫn còn trẻ con quá mà.
Khu chung cư Thanh Thành Gia Viên là khu nhà thuộc tuyến trường Văn Thành, cách trường chỉ khoảng 9km, có thể đến thẳng bằng các tuyến xe buýt 23, 36, 57 hoặc tàu điện ngầm tuyến số 5 và số 7.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận