Lần này, Kiều Tang không chọn tàu điện ngầm như mọi khi.
Trên chuyến xe buýt số 36.
Hỏa Nha Cẩu ở trong lòng Kiều Tang phấn khích thò đầu ra ngoài cửa sổ, để mặc gió thổi làm rối tung cả bộ lông.
Nó hào hứng nhìn ngắm thế giới nhộn nhịp bên ngoài.
"Lát nữa đến trường phải ngoan ngoãn chui vào trong, biết chưa?"
Kiều Tang mỉm cười nói.
"Gâu!"
Hỏa Nha Cẩu đáp lại một tiếng đầy khí thế.
Kiều Tang không nhịn được lại đưa tay vò đầu nó một cái.
Vừa xuống trạm, Hỏa Nha Cẩu đã ngoan ngoãn để Kiều Tang thu hồi vào Ngự Thú Điển, thậm chí lúc biến mất còn vui vẻ vẫy vẫy cái đuôi.
...
Lớp 9/7, trường Trung học Văn Thành.
"Làm xong bài tập chưa? Cho tớ mượn chép tí coi."
"Không thấy tớ cũng đang phải đi 'mượn' à?"
"..."
"Hồi tối có xem trận đấu ở khu vực Liên Bạc không?"
"Hỏi thừa, tớ canh tivi từ 7 giờ tối đấy! Con Huyết Thương Long của Lâm Kim Dương đúng là ngầu bá cháy!"
"Chuẩn luôn! Còn con Thực Lân Kiến màu vàng đó nữa, tớ chưa thấy con kiến nào màu vàng bao giờ! Suýt thì làm tớ lóa cả mắt!"
"..."
"Nghe nói Đới Thục Thục lớp 9 đã được tuyển thẳng vào trường Trung học Thánh Thủy rồi đấy."
"Ủa, chẳng phải trước đó đồn là vào Cao trung Ngự thú Lê Đàn sao?"
"Hình như bị gạch tên khỏi danh sách rồi."
"Đúng là trường chuyên lớp chọn hàng đầu của tỉnh có khác, đến cỡ Đới Thục Thục mà còn không vào nổi."
"Hừ, cậu giỏi thì thi vào Thánh Thủy cho tớ xem cái coi."
"..."
Một dáng người mảnh khảnh bỗng xuất hiện ở cửa lớp.
Theo bước chân của người đó, tiếng bàn tán xôn xao bỗng nhỏ dần rồi im bặt.
Kiều Tang đi về chỗ ngồi, phát hiện các bạn xung quanh cứ lén lút nhìn mình chằm chằm.
Cảm nhận được bầu không khí "lạ lùng" trong lớp, Kiều Tang sờ sờ mũi, hạ thấp giọng hỏi Phương Tư Tư:
"Cậu loa tin tớ tự giác tỉnh não vực cho cả lớp biết rồi hả?"
Phương Tư Tư vẫn đang mải mê "múa bút" chép bài tập, nghe tiếng người bên cạnh mới ngẩng đầu lên:
"Đại ca, cuối cùng cậu cũng chịu xuất hiện rồi."
Cặp mắt Phương Tư Tư sáng rực, ghé sát lại:
"Chưa có sự đồng ý của cậu sao tớ dám nói chứ. Hay là... cậu muốn tớ đi quảng bá một vòng cho oai?"
"Thôi xin đừng!"
Kiều Tang vội vàng xua tay, sau đó khó hiểu:
"Thế sao bọn nó cứ nhìn tớ như sinh vật lạ vậy?"
"Thì mẹ cậu chẳng phải đã đến trường tận hai chuyến sao, rồi cậu lại còn xin nghỉ một ngày, trốn học một ngày. Cả đám đang đoán già đoán non xem cậu gặp phải đại họa gì rồi đấy."
Phương Tư Tư giải thích.
Kiều Tang ngẩn người:
"Trốn học một ngày?"
"Chứ còn gì nữa."
Dù đã đoán trước là mẹ mình chắc chắn sẽ quên xin phép cho con gái, nhưng khi sự thật phơi bày, Kiều Tang vẫn thấy hơi "đau lòng".
Kiểu này chắc lại sắp được lên văn phòng giáo viên nghe "bài ca nước bọt" của thầy chủ nhiệm rồi...
Lúc này, Phương Tư Tư lại bồi thêm một cú:
"Với lại, cả lớp đều biết cái con điểm 0 tròn trĩnh trong kỳ thi thử lần này là của cậu rồi."
Thầy chủ nhiệm vốn định giữ thể diện nên không nêu tên phê bình trước lớp, nhưng sau đó lại bảo lớp trưởng gọi Kiều Tang lên văn phòng, rồi còn mời cả phụ huynh.
Vốn dĩ nếu chuyện chỉ dừng lại ở đó thì cũng chẳng ai quan tâm, vì học lực của Kiều Tang vốn "có tiếng", việc bị mời lên văn phòng uống trà cũng là chuyện cơm bữa.
Nhưng mời đến phụ huynh thì tình tiết đã trở nên nghiêm trọng rồi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận