Nói "yêu" là bởi nó giúp cảnh sát tìm ra những thi thể mà họ bó tay không tìm được.
Còn nói "hận" là vì ngay cả những cái xác mới chết một hai ngày nó cũng vác tới, làm đảo lộn hoàn toàn hiện trường vụ án còn gì!
Lại nói về Hấp Quỷ Đăng (Đèn Hút Tinh), loài này thường xuất hiện cạnh những người đi lạc để chỉ đường dẫn lối, nhưng cái giá phải trả là nó sẽ hút một lượng tinh khí nhất định trong cơ thể họ.
Nghe thì có vẻ đây là loài sòng phẳng, biết trao đổi chiêu thức, nhưng thực tế thì không.
Cách đây không lâu tại thành phố Nam Khẩu, có một cô nàng rời quán bar lúc nửa đêm, vừa gọi taxi xong đứng chờ ở lề đường.
Có lẽ do đi đứng lảo đảo hoặc ánh mắt mơ màng sau cơn say, mà con Hấp Quỷ Đăng kia "tự tiện" phán định là cô nàng đã đi lạc...
Thế là chẳng đợi taxi đến, nó chơi bài "ép mua ép bán", hộ tống cô về tận nhà rồi hút sạch tinh khí.
Sáng hôm sau tỉnh dậy soi gương, cô nàng cứ ngỡ mình vừa bị ai đó "vắt kiệt" qua đêm.
Những "chiến tích" của hệ U Linh đúng là kể cả ngày không hết.
Gặp phải con nào chỉ thích trêu chọc ác ý thì còn may, chứ đụng phải hệ U Linh hoang dã hung ác thì đúng là không biết mình chết thế nào.
Trong phút chốc, bầu không khí trên chuyến xe buýt số 66 trở nên vô cùng căng thẳng, ai nấy đều tự cảm thấy bất an.
……
Chiếc xe buýt chao đảo nhẹ một nhịp.
Bác tài cố tỏ ra bình tĩnh để lái xe, nhưng những giọt mồ hôi lăn dài trên trán đã bán đứng sự lo lắng bên trong.
"Còn bao lâu nữa thì tới trạm kế tiếp?"
Một giọng nói vang lên phá tan bầu không khí đặc quánh.
"Tầm 5 phút nữa."
Có tiếng ai đó đáp lại.
Không gian trong xe lại rơi vào im lặng.
"Cậu có thể cho Hỏa Nha Cẩu ngửi thử mùi trên người cậu không? Biết đâu nó sẽ tìm ra thứ đó đang ở đâu."
Giữa lúc bốn bề tĩnh lặng, Kiều Tang đột ngột lên tiếng.
Cô bạn sinh viên còn chưa kịp phản ứng, người đàn ông mặt chữ điền đứng cạnh đã cười lạnh:
"Cứ cho là có siêu phàm sinh vật hệ U Linh hoang dã trên xe đi, cô em chắc chắn muốn tìm nó ngay lúc xe đang chạy hả? Vạn nhất chọc giận nó rồi xảy ra chuyện, cô em gánh nổi trách nhiệm không?"
"Phải đấy, đợi xe dừng ở trạm tới rồi tính."
"Chuyện này phải báo cho bên Cục Tuần tra giải quyết, chúng ta đừng tự chuốc thêm rắc rối."
"Đúng rồi, số điện thoại Cục Tuần tra là bao nhiêu ấy nhỉ? Để tôi gọi."
"Hình như là 669."
"... Đó là số của Cục Quản chế mà cha nội!"
Hành khách trên xe mỗi người một câu, bàn tán xôn xao.
"Không phải hệ U Linh."
Kiều Tang khẳng định.
"Sao cô em biết không phải?"
Có người thắc mắc.
"Hết nói có biến lại bảo không phải, cô em định dắt mũi cả đám đấy à?"
Gã mặt chữ điền bắt đầu gào lên.
Kiều Tang liếc mắt nhìn sang, khẽ cười:
"Đại thúc này, hình như từ nãy đến giờ chú hơi bị 'nhắm' vào tôi thì phải?"
Gã mặt chữ điền trợn tròn mắt, gầm lên:
"Tôi mới có 24 tuổi thôi!!!"
"Đại thúc à, chú nói khẽ thôi, thủng màng nhĩ tôi rồi này."
Kiều Tang vừa nói vừa đưa tay ngoáy tai.
Gã mặt chữ điền lườm Kiều Tang cháy mặt, biểu cảm hung tợn như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Nếu không vì e dè con Hỏa Nha Cẩu đang chễm chệ trước mặt cô, e là gã đã lao vào động thủ từ lâu.
"Tại sao cậu lại chắc chắn không phải hệ U Linh?"
Cô bạn sinh viên tò mò hỏi.
"Linh thú của dì ngồi cạnh là Thử Nam Châm. Nếu có siêu phàm sinh vật hệ U Linh xuất hiện quanh đây, đuôi của nó sẽ dựng lên hình tia chớp, nhưng hiện tại đuôi của nó lại đang rũ thẳng xuống kìa."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận