Kiều Tang chỉ vào con thú trên vai người phụ nữ bên cạnh để giải thích.
Cô bạn sinh viên ngẩn người, lục lọi ký ức...
Hình như đúng là có kiến thức này thật.
Thử Nam Châm có phản ứng với từ trường, cực kỳ nhạy cảm với những biến động từ trường đặc biệt.
Những sinh vật hệ U Linh vốn sở hữu từ trường khác biệt hoàn toàn với môi trường xung quanh, điều này sẽ vô thức kích thích thùy thái dương của Thử Nam Châm, khiến đuôi nó biến dạng thành hình tia chớp.
Nhưng sách giáo khoa là một chuyện, còn việc áp dụng kiến thức "ngách" này vào thực tế một cách nhanh chóng như vậy thì cô chưa từng nghĩ tới...
"Đúng đúng, con Thử Nam Châm của tôi đúng là có đặc tính này!"
Người phụ nữ ngồi cạnh sực nhận ra, gật đầu lia lịa.
Nghe vậy, cô bạn sinh viên không còn do dự nữa:
"Được, cậu cứ cho nó ngửi đi."
Kiều Tang gật đầu với Hỏa Nha Cẩu.
Cu cậu nghe lời, tiến lại gần cô bạn sinh viên rồi khịt khịt mũi đánh hơi.
Kiều Tang tinh ý nhận ra, cơ mặt của gã mặt chữ điền đứng bên cạnh lập tức căng cứng lại.
Hỏa Nha Cẩu ngửi một vòng, lại hếch mũi hít hà không khí vài cái, sau đó bất ngờ hướng về phía gã mặt chữ điền sủa vang một tiếng.
"Sủa cái gì mà sủa, đồ chó chết!"
Gã đàn ông hung tợn mắng chửi.
"Gâu!" (Nha!)
Lông trên người Hỏa Nha Cẩu dựng đứng cả lên, bốn chân gồng lực, đôi răng nanh sắc lẹm lộ ra rõ rệt.
Rõ ràng là cu cậu đã bị gã đàn ông này chọc giận điên người.
Gã mặt chữ điền giật bắn mình, nhưng vẫn cố sống chết đứng lì tại chỗ không lùi bước.
Gã nhìn sang cô gái đang ôm con chó, định bụng quát cô quản lý linh thú của mình cho tốt, nhưng rồi lại khựng lại khi thấy cô gái ấy đang nhìn mình với ánh mắt lạnh lẽo, không một chút cảm xúc.
Cảm giác lúc này, cô gái ấy dường như còn đáng sợ hơn cả con Hỏa Nha Cẩu kia...
Kiều Tang tự thấy bản thân lúc này tỉnh táo một cách lạ thường.
Cô nhẹ nhàng vuốt ve lưng Hỏa Nha Cẩu, xoa dịu để nó không "nổi đóa".
Không được ra tay trước.
Liên minh có quy định rõ ràng: Ngự thú sư cấm sử dụng linh thú để tấn công thường dân.
Dù có muốn "dằn mặt" cũng không thể làm lộ liễu thế này trước mặt cả xe người.
Gã này chắc chắn có vấn đề.
Lúc cô nói Hỏa Nha Cẩu cảm ứng được thứ gì đó, kẻ phản ứng gay gắt nhất chính là gã.
Hỏa Nha Cẩu cũng đã ngửi thấy mùi trên người gã giống hệt mùi trên người cô bạn sinh viên.
Nhưng nếu nói có thứ gì đó thoắt ẩn thoắt hiện, vừa ở trên người người này đã biến mất sang người kia, thì một mình gã không thể làm được.
Giở trò mèo trên xe buýt, không vì tiền thì cũng vì sắc.
Thứ đó khiến Hỏa Nha Cẩu mất dấu trong tích tắc, cô bạn sinh viên cũng không cảm nhận được gì, mà nếu bị đụng chạm cơ thể thì chắc chắn cô ấy phải có phản ứng ngay.
Vậy nên, không phải vì sắc.
Chắc chắn là vì tiền.
"Cậu xem lại xem có mất món đồ gì không?"
Kiều Tang quay sang hỏi cô bạn sinh viên.
Cô bạn ngẩn ra một giây, rồi vội vàng kiểm tra túi xách và túi quần.
Hai giây sau...
"Cái đệt! Điện thoại của mình mất tiêu rồi!"
Quả nhiên, Kiều Tang thầm nghĩ.
Hành khách trên xe thấy vậy cũng nháo nhào kiểm tra đồ đạc cá nhân.
"Điện thoại tôi cũng bay màu rồi!"
"Ví tiền của tôi nữa!"
"Cả sợi dây chuyền tôi mới mua tặng bạn gái cũng không thấy đâu!"
"Miếng lót tăng chiều cao của tôi đâu rồi!!!"
"Trời ơi, quả Sa Sa của linh thú nhà tôi!"
Chỉ trong một đợt kiểm tra, một phần ba số người trên xe phát hiện mình bị mất trộm.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận