Hành khách trên xe đều bị một phen hú hồn, thậm chí mấy người vừa mới bước một chân lên cửa trước cũng giật mình lùi bắn lại phía trạm chờ.
"Bác tài, đóng cửa!"
Kiều Tang quay đầu hét lớn với tài xế.
Bác tài nhìn qua gương chiếu hậu thấy cảnh tượng bên trong thì đờ người ra mất mấy giây.
Chỉ thấy một thực thể thủy tức màu trắng dài hơn hai mét, mọc ra tám cái xúc tu bỗng dưng hiện hình ngay giữa xe.
Theo sự xuất hiện của nó, từ tám cái xúc tu kia, đồ đạc rơi xuống "lộp độp" thành một đống lớn.
"Bác tài, đóng cửa mau!"
Thấy bác tài vẫn chưa phản ứng, Kiều Tang buộc phải nhắc thêm lần nữa.
"Ờ... ờ!"
Bác tài bừng tỉnh, luống cuống tay chân nhấn nút đóng cửa.
Thấy cửa đã đóng, Kiều Tang lập tức dồn sự chú ý vào thực thể trước mắt.
Con gì đây nhỉ?
Dù thời gian qua cô đã ra sức "nhồi sét" kiến thức, nhưng "học tra" vẫn hoàn là học tra, Kiều Tang nhất thời không nhận ra sinh vật siêu phàm trước mặt là loài gì.
Kiều Tang quay sang hỏi cô bạn nữ sinh lúc nãy:
"Cái này là cái gì thế?"
"Là điện thoại của tớ!"
Kiều Tang: "..."
"Của tôi nữa này!"
"Quả Hồng Tào của tôi!"
"Cả sợi dây chuyền tôi mua cho bạn gái cũng ở đây!"
"Miếng lót tăng chiều cao của tôi!!!"
Hành khách trên xe cuống quýt tiến lên nhận lại đồ đạc của mình.
Gã đàn ông mặt chữ điền xanh mặt nhìn khung cảnh trước mắt.
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, con San Hô Tám Vòi bị thương khiến gã không kịp xuống xe ngay lập tức, giờ thì cửa đã đóng, tang vật cũng rơi sạch ra ngoài.
Tất cả là tại con nhỏ này!
Gã mặt chữ điền nhìn cô gái đang dắt theo Chó Răng Lửa bằng ánh mắt độc địa.
Nếu không phải tại con chó này và con nhỏ kia, làm sao gã có thể thất thủ được!
Giờ thì muộn rồi, cả xe người đang nhìn chằm chằm gã.
Nếu muốn trốn, gã buộc phải phá hủy xe buýt, mà như thế chắc chắn sẽ làm hành khách bị thương.
Giữa tội trộm cắp và tội tấn công công dân, gã vẫn phân biệt được cái nào nặng hơn.
Cái trước cùng lắm là phạt tiền hoặc bóc lịch một hai tháng, cái sau thì có khi rũ xương trong tù từ vài năm đến vài chục năm như chơi.
Gã đành đứng yên tại chỗ, chờ cảnh sát tới hốt đi.
Kiều Tang thấy gã mặt chữ điền đã xìu xuống, thu hồi con sinh vật siêu phàm chưa rõ tên kia lại, trưng ra bộ dạng sẵn sàng chịu trói.
"Mọi người mau giữ gã lại, đừng để gã chạy mất!"
Kiều Tang hô lớn.
Cô vung một đấm tới, gã mặt chữ điền theo bản năng lùi lại hai bước.
Mọi người thấy vậy tưởng gã định chuồn, lập tức ùa tới đè nghiến gã xuống sàn.
Không biết ai là người khơi mào trước:
"Mày còn dám đánh người à?!"
Mọi người nghe xong thì máu dồn lên não, đã ăn cắp bị bắt quả tang mà còn dám láo à?
Ngay lập tức, một cơn mưa "combo" đấm đá trút xuống người gã không thương tiếc.
"Tao không có!"
Gã đàn ông gầm lên tuyệt vọng.
Tiếc là chẳng ai thèm nghe gã giải thích, tiếng gã nhanh chóng chìm nghỉm trong tiếng uỵch uỵch của nắm đấm và bàn chân.
Kiều Tang cũng tranh thủ góp vui mười tám cái đá, đợi đến khi mỏi chân mới lui ra một bên ngồi nghỉ.
Một lúc sau, đám đông tản ra.
Gã đàn ông nằm bẹp dí như lợn chết trên sàn, mặt mũi sưng vù như cái bánh bao, trên mặt còn có mấy vết cào cấu không biết từ đâu ra, nhìn chẳng còn ra hình người nữa.
Chó Răng Lửa chen ra khỏi đám đông, đôi mắt ươn ướt chớp chớp nhìn Kiều Tang.
Một người một thú tâm đầu ý hợp nhìn nhau, cùng nở nụ cười đắc chí.
...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận