Cảnh sát tới rất nhanh.
Ba viên cảnh sát loay hoay mãi không xác định được danh tính của gã đàn ông vì cái mặt đã biến dạng hoàn toàn, may sao trước ngực gã vẫn còn đeo huy hiệu Ngự Thú Sư.
Cảnh sát quét mã huy hiệu để xác nhận thân phận.
"Ai là người phát hiện gã trộm đồ?"
Một cảnh sát hỏi.
"Là bạn này ạ!"
Cô bạn nữ sinh nắm lấy tay Kiều Tang giơ lên.
Hành khách xung quanh cũng gật đầu đồng tình.
Viên cảnh sát tiến tới trước mặt Kiều Tang, ôn tồn nói:
"Chúng tôi cần em về đồn cảnh sát để làm bản tường trình."
Kiều Tang tỏ vẻ khó xử:
"Nhưng mẹ em đang chờ cơm ở nhà..."
Viên cảnh sát cười bảo:
"Nhanh thôi mà, đây là việc tốt cứu người giúp đời, em cứ gọi điện bảo mẹ một tiếng, bác ấy sẽ không trách em đâu."
Kiều Tang lắc đầu từ chối:
"Trên xe toàn là người chứng kiến cả, anh gọi họ đi, em thực sự phải về nhà gấp."
Viên cảnh sát tiếp tục nói:
"Gã này tên Trần Thống Đồng, là một tên trộm chuyên nghiệp có số má, chúng tôi đã phát lệnh truy nã gã một thời gian rồi. Lần này em bắt được gã, tiền thưởng 50.000 đồng liên minh em cũng phải đi nhận chứ."
Kiều Tang ngẩn người.
Ơ, còn có chuyện hời thế này sao?
Cô lập tức chỉnh đốn trang phục, nghiêm túc nói:
"Việc làm bản tường trình là trách nhiệm của mỗi công dân, em không thể từ chối. Khi nào chúng ta lên đường ạ?"
Cảnh sát: "..."
Ngay lúc Kiều Tang chuẩn bị lên xe cảnh sát, cô bạn nữ sinh lúc nãy níu tay cô lại:
"Tớ tên là Bạch Vân Miểu, tớ kết bạn với cậu được không?"
"Tất nhiên rồi."
Kiều Tang cười đáp, lấy điện thoại ra quét mã kết bạn.
...
Khi Kiều Tang về đến nhà đã là 20 giờ 48 phút tối.
Cũng may giữa chừng cô đã nhờ cảnh sát giải thích giúp nên khi vừa bước chân vào nhà, đón chờ cô là sự quan tâm dịu dàng của mẹ.
"Về muộn thế này chắc mệt lắm rồi, mau lại đây ăn cơm đi con, mẹ vừa mới hâm nóng lại xong."
Kiều Tang sớm đã đói đến cồn cào, mấy xiên thịt nướng ăn lúc chiều chẳng thấm vào đâu.
Cô ngồi sụp xuống bàn ăn, cắm đầu cắm cổ ăn lấy ăn để.
"Chó Răng Lửa cũng đói rồi phải không? Lại đây, đây là bữa tối dinh dưỡng mẹ đặc biệt làm cho con đó."
Mẹ cô bê một đĩa thức ăn năng lượng đặc chế đặt trước mặt Chó Răng Lửa, mỉm cười nói.
Kiều Tang bỗng thấy cơm trong miệng mất cả ngon, cô ngừng đũa, lo lắng nhìn sang.
Chó Răng Lửa chẳng hề để ý đến ánh mắt của cô chủ, nó nhìn chằm chằm đĩa thức ăn, sủa một tiếng rồi vục đầu vào ăn một cách vui vẻ.
Kiều Tang thở phào nhẹ nhõm, may quá, chuyện cô lo sợ đã không xảy ra...
Đợi đến khi cô ăn xong, đã thấy Chó Răng Lửa giải quyết sạch sành sanh phần cơm của mình, đang đứng bên cạnh vẫy đuôi chờ cô.
Kiều Tang hơi kinh ngạc.
Hình như dạo này sức ăn của Chó Răng Lửa lớn hơn bình thường thì phải?
Kiều Tang không nghĩ ngợi nhiều, cô bế Chó Răng Lửa vào phòng, mở máy tính lên tra cứu về con sinh vật siêu phàm trên xe buýt lúc nãy.
Vì không biết tên, cô chỉ có thể tìm kiếm theo đặc điểm ngoại hình.
[Có ai biết sinh vật siêu phàm màu trắng, có tám cái xúc tu và biết tàng hình là gì không?]
Thế giới này có hàng triệu loài sinh vật siêu phàm, những loài có đặc điểm tương tự nhau không hề ít.
Kiều Tang phải sàng lọc mất mười mấy phút mới tìm thấy đáp án mình cần.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận