Buổi trưa, cái nắng gay gắt như thiêu đốt cả mặt đất.
Long Thành Cửu Trung, lớp 12A6 (Long Thành Cửu Trung, cao ba 6 ban).
Phòng học oi bức chẳng khác nào cái lò hấp.
Lũ học trò đứa nào đứa nấy ngáp ngắn ngáp dài, gà gù buồn ngủ.
Trên bục giảng, giáo viên một tay khua khoắn chiến đao hợp kim, một tay tóm chặt món tiêu bản dữ tợn, gào đến rách cả cổ họng:
"Nhìn tao này, mau nhìn tao đây này! Tụi mày không nhìn tao thì làm sao biết mặt mũi con quái thú nó ra làm sao hả?"
Tít góc tột cùng của dãy bàn cuối lớp, một thằng nhóc đầu tóc bù xù bỗng giật mình tỉnh giấc, hét toáng lên một tiếng thảm thiết.
Cả lũ học sinh lẫn giáo viên đều giật bắn mình: "Mạnh Siêu?"
Trên mặt Mạnh Siêu vẫn còn hằn nguyên vết hằn đỏ au do ngủ gục, vẻ mặt hoảng loạn tột độ, cứ như vừa trải qua một giấc ác mộng dài đằng đẵng.
Nó đưa tay vò đầu bứt tai, ngó đông ngó tây.
Đến lúc nhìn lên tấm bảng đen, ánh mắt đang ngơ ngác bỗng khựng lại, chết trân.
Trên bảng chi chít những dòng chữ viết đầy đặc quánh các Áo nghĩa Đao pháp.
Nào là phân tích lực tay và moment lực khi vung đao, tốc độ, góc độ cùng độ sâu lúc ra đao, độ bền tối đa của lớp giáp quái thú, cho đến tỉ tỉ công thức phức tạp rối rắm.
Mấy thứ này toàn là “hàng nóng” chắc chắn thi Đại học đây mà!
Phía trên bảng đen còn treoõng oẹo hai dòng chữ đại tướng:
Quyết chiến kỳ thi Đại học 50 ngày!
Học tập chăm ngoan, tiến lên mỗi ngày, giương oai quốc uy, xưng bá dị giới!
"Đây là... lớp 12 của mình á?"
Mạnh Siêu thẫn thờ, tâm thần hoảng loạn: "Mẹ kiếp, chẳng phải mìnhmẹo tẻo rồi cơ mà? Sao lại quay về thời học sinh cấp ba, chuẩn bị hộc máu thi đại học thế này? Thà cho tao chết luôn còn sướng hơn!"
Chỉ tích tắc, cơn đau nhức như muốn nứt toác đầu ập tới.
Hàng hà sa số mảnh ký ức vỡ vụn ùa vào đầu như lũ cuốn cuồng phong.
Cái gì? Long Thành tiêu tỏi rồi á?
Mình thi trượt đại học, bị xã hội vả cho sấp mặt mấy chục năm, cuối cùng chỉ lết đời làm một kẻ hạng ba quèn ư?
Trái lại, con em gái quý hóa của mình lại sở hữu thiên bẩm dị thường, còn húp trọn "Huyết mạch Dạ Ma", biến thành truyền thuyết "Hắc Dạ Ma Nữ" – một trong những trùm cuối BOSS khủng khiếp nhất toàn Long Thành, à không, là cả cái dị giới này luôn á?
Đm đm đm, cú lật mặt quỷ gì thế này trời!
Mạnh Siêu bị sét đánh ngang tai, đầu óc nổ tung.
Định bụng ngẫm nghĩ cho kỹ, nhưng cơn ácmộng lại chuồn mất tăm mất tích, chỉ còn sót lại vài ba mảnh ký ức chập chờn rời rạc.
Trong cơn mông lung, một cái mặt thớt đen xì quen thuộc bỗng sà tới sát rạt.
Mạnh Siêu giật mình thon thót, phun ra một câu không cần nghĩ ngợi: "Thầy Nghiêm, thầy vẫn chưa ngỏm hả thầy?"
"..."
Cả lớp đang chết lặng như tờ chợt ồ lên náo loạn.
Đứa nào đứa nấy phục sát đất cái gan tày trời dám tìm đường xuống âm phủ của Mạnh Siêu.
Phải biết rằng, vị giáo viên phụ trách môn 《Bách Chiến Đao Pháp》 này chính là "Diêm vương" Nghiêm Đông Hưng khiến ai nấy nghe tên đều mặt cắt không còn giọt máu.
Nghe đồn thời còn trong quân ngũ, lão là một huấn luyện viên máu lạnh khét tiếng, ra tay chém quái thú cứ như thái rau muống vậy.
"Đến cả Diêm vương mà cũng dám chọc ghẹo, quả nhiên không hổ danh là đại ca máu chiến nhất lịch sử lớp 6 bọn mình. Mạnh Siêu huynh đệ, chúng tao sẽ chôn cất mi thật long trọng."
Lũ bạn cùng lớp rưng rưng giọt nước mắt cảm thông.
Khuôn mặt đen sì như đít nồi của Nghiêm Đông Hưng lập tức đỏ lựng lên như đít khỉ.
"Trò Mạnh Siêu, đứng lên giải thích xem nào."
Cái tay to bè của lão đang bóp chặt món tiêu bản hộp sọ quái thú, giọng nói bình thản đến mức rợn tóc gáy, sát khí ngút ngàn.
"Toang rồi."
Đồng tử Mạnh Siêu co rút lại.
Giờ phút này, khả năng đánh hơinh hơi sát khí của hắn đã gấp mười lần lũ bạn xung quanh.
Dưới sự kích thích của luồng sát khí ấy, hắn lập tức thức thời nhận ra phũ phàng.
"Thầy Nghiêm ơi, em xin lỗi. Tối qua cày cuốc ôn bài căng quá nên ban nãy em chợp mắt một tẹo, rồi tiện tay... làm một giấc ác mộng ạ?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận