Ánh đèn pin vàng vọt quét qua, soi rõ những ngón chân trắng ngần đang khẽ co rụt lại vì đau. Bác sĩ Lý của đại đội cẩn thận kiểm tra một hồi rồi mới tắt đèn, tạch một tiếng: "Không có gì đáng ngại, trẻ tuổi gân cốt dẻo dai, nghỉ ngơi vài ngày là lại tung tẩy được ngay."
Giang Minh Ngạn không yên tâm, chân mày vẫn khẽ nhíu lại: "Bác sĩ, ở đây có rượu thuốc không ạ?"
"Có, loại này chuyên trị máu tụ, nhưng mà phải tốn tiền mua đấy nhé."
Giang Minh Ngạn chẳng mảy may do dự, rút trong túi áo đại cán ra hai hào đưa qua.
Anh còn muốn hỏi mua thêm một ít để dự phòng nhưng bác sĩ Lý xua tay cười: "Kìa cậu thanh niên, bấy nhiêu đây là đủ tan vết bầm rồi, lấy nhiều làm gì cho phí tiền."
Giang Minh Ngạn vẫn khăng khăng khẩn khoản xin thêm một chút, thái độ vừa điềm đạm vừa chân thành của người trí thức khiến vị bác sĩ già cũng phải mủi lòng cho thêm một ít.
Cậu mợ Trần Giác đứng bên cạnh, thấy chàng rể tương lai săn sóc cháu gái mình từng li từng tí như thế thì cũng yên lòng. Ông mỉm cười, vỗ vai Minh Ngạn một cái rồi quay gót vào bếp xem mấy đứa nhỏ làm thịt thỏ.
Trương Huệ tựa lưng vào thành giường gỗ cũ kỹ, đôi mắt hoa đào long lanh nhìn anh, giọng mềm mại như nước: "Đừng bôi thuốc vội, đợi em tắm rửa xong đã."
Chạy bộ trên núi cả ngày, mồ hôi đầm đìa làm chiếc áo sơ mi dính bết vào người, với một mỹ nhân yêu sạch sẽ như cô, đây quả là một sự chịu đựng.
"Em muốn tắm ở đâu? Để anh đi đun nước." Minh Ngạn hỏi, ánh mắt đầy vẻ quan tâm.
"Sân sau có chỗ tắm riêng đấy."
Giang Minh Ngạn thoăn thoắt xách thùng ra giếng, tự tay nhóm lửa nấu nước nóng. Khi nước đã vừa ấm, anh không nói không rằng, cúi xuống bế bổng Trương Huệ lên, đi thẳng ra phía sau.
Trương Huệ ngượng nghịu, tay bám vào vai anh, lí nhí: "Thực ra chân em hết đau rồi, em tự đi được mà..."
Minh Ngạn chẳng buồn đáp, anh đặt một chiếc ghế gỗ vững chãi xuống sàn gạch, sắp xếp mọi thứ chu toàn rồi mới lùi ra cửa: "Anh đứng ngay ngoài này thôi, có chuyện gì em cứ gọi anh."
Hai má Trương Huệ đỏ bừng như rặng mây chiều, cô quay mặt đi, nũng nịu trách khéo: "Ai mượn anh đứng canh cửa chứ? Đi tắm thì có chuyện gì được?"
Anh khẽ cười, nụ cười dịu dàng như gió xuân: "Sức khỏe là trên hết, đừng có ngại với anh. Hay là... anh đứng xa thêm vài bước nhé?"
"Anh cút đi cho rảnh!" Trương Huệ thẹn quá hóa giận, mắng yêu một câu.
Tiếng cười trầm thấp của Giang Minh Ngạn vang lên sau cánh cửa khép hờ.
Trong gian phòng tắm nhỏ, Trương Huệ chậm rãi trút bỏ xiêm y.
Bên ngoài, không gian đêm của vùng quê yên tĩnh lạ thường, thỉnh thoảng vọng lại tiếng mợ đang mắng mỏ Trần Lập vì cái tội nghịch ngợm như khỉ, tiếng muôi đồng chạm vào thành nồi sắt lạch cạch, và mùi thịt thỏ thơm lừng bắt đầu len lỏi qua khe cửa.
Một lúc sau, cô khẽ gọi: "Anh ơi, em xong rồi."
Giang Minh Ngạn đẩy cửa bước vào. Lần này anh không bế cô ngay, mà việc đầu tiên là cúi xuống, đặt một nụ hôn nồng nàn lên đôi môi phớt hồng còn vương hơi nước ấy.
Trương Huệ sững sờ, hơi thở anh bao trùm lấy cô, mạnh mẽ và ấm áp.
Trong không gian mờ tối, cả thế giới như thu bé lại chỉ còn hai người. Khi cảm nhận được bàn tay anh bắt đầu có những cử động quá đỗi nồng nhiệt, cô mới khẽ đẩy nhẹ lồng ngực anh.
Giang Minh Ngạn thuận thế buông ra, ánh mắt anh nhìn cô nóng bỏng đến mức muốn thiêu cháy tất cả: "Lúc em hôn anh ở trên đường, anh đã muốn làm thế này rồi."
"Anh... anh đừng có xạo, ai hôn anh cơ chứ!" Trương Huệ trừng mắt nhìn anh, nhưng đôi mắt hoa đào long lanh nước lại càng thêm phần mê hoặc.
"Đúng rồi, là anh muốn hôn em, anh nhớ nhầm đấy." Anh cười hì hì, không nhịn được lại "mổ" thêm một cái vào trán cô rồi mới bế cô trở về giường để bôi thuốc.
Đôi bàn tay thô ráp nhưng đầy ấm áp của anh nắm lấy bàn chân nhỏ nhắn như búp măng của cô, xoa nắn tỉ mỉ từ gót chân đến từng ngón nhỏ. Rượu thuốc thấm vào da thịt, nóng rát nhưng lại mang theo cảm giác an tâm lạ kỳ.
"Được rồi mà..." Cô lí nhí, cảm thấy nhột nhột vì sự đụng chạm thân mật.
Giang Minh Ngạn lưu luyến buông tay ra, rồi bỗng nhìn lên phía trên: "Đưa eo cho anh xem, chỗ đó cũng bị bầm mà."
"Không cần, cái đó em tự bôi được."
"Vị trí đó em nhìn làm sao mà bôi?"
Không đợi cô từ chối, anh đã nhẹ nhàng vén vạt áo cô lên. Nhìn thấy vết bầm tím trên làn da trắng ngần như mỡ đông, đôi mắt anh tối sầm lại vì xót xa. Anh nhanh chóng xoa thuốc, động tác dứt khoát nhưng vô cùng nhẹ nhàng, rồi kéo vạt áo xuống che chắn cẩn thận.
"Anh ra ngoài rửa tay."
Chưa kịp để Trương Huệ nói thêm câu nào, anh đã vội vã quay người bước ra khỏi phòng, để lại cô ngồi đó với trái tim đang đập loạn nhịp trong lồng ngực.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận