Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Thập Niên 70: Mỹ Nhân Trèo Cành Cao (Dịch)
  4. Chương 42: Hứa hẹn dưới bóng hoàng hôn

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Trèo Cành Cao (Dịch)

  • 11 lượt xem
  • 974 chữ
  • 2026-03-25 22:38:44

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Trương Huệ chẳng hề hay biết trong lúc thủ thỉ, đôi môi mềm mại của mình đã vô tình lướt qua vành tai anh không biết bao nhiêu lần, khiến Giang Minh Ngạn không kìm được mà mặt đỏ tim run, lồng ngực đập liên hồi như trống dồn.

Giang Minh Ngạn khẽ ho một tiếng để che giấu sự bối rối, cổ họng anh hơi chuyển động, thanh âm trầm thấp: "Chuyện trong thôn cậu biết rõ nhất, lát nữa anh sẽ hỏi kỹ lại."

"Dạ." Trương Huệ nũng nịu ôm chặt lấy bả vai anh, khẽ hỏi: "Mà sao anh lại lặn lội đến tận đây tìm em?"

"Anh ăn hết hũ tương thịt sốt nấm em cho rồi."

Bởi vì cô từng nói, ăn hết tương thịt cô sẽ về. Cô không về, tất nhiên anh phải tự tìm đến thôi.

"Mới đó mà đã hết sạch rồi sao?" Trương Huệ bật cười, không quên trêu chọc: "Xem chừng lần sau em phải bỏ thêm thật nhiều muối, cho thật mặn vào, để anh không ăn nhanh được như thế nữa."

Giang Minh Ngạn có chút chột dạ. Thực sự đã hết chưa, hay tại sao lại hết nhanh đến thế, có lẽ chỉ mình trái tim anh là rõ nhất.

"Thế anh tìm đường bằng cách nào?"

"Anh đến hỏi địa chỉ chỗ dì, sau đó bắt xe lên công xã tìm cậu."

"Anh đi cùng cậu về ạ?"

"Ừm, cậu bảo em lên núi. Anh đợi mãi không thấy em về, trời thì sắp sập tối nên lo quá, đành đánh liều lên núi tìm em."

Trong lòng Trương Huệ dâng lên một luồng ấm áp mềm mại, cô không kìm được mà đưa tay vuốt nhẹ lên gò má anh. Nhiệt độ trên mặt Giang Minh Ngạn vừa mới hạ xuống đôi chút, nay lại lần nữa đỏ bừng lên như ráng chiều. May mà lúc này trời đã chập choạng tối, bóng đêm đã khéo léo che đi sự lúng túng của chàng trai trẻ.

"Huệ Huệ này... anh đã thưa chuyện hẹn hò của chúng mình với gia đình rồi. Em thấy khi nào thì chúng ta có thể... kết hôn?"

Kết hôn. Hai chữ ấy vang bên tai khiến Trương Huệ bàng hoàng. Cô cẩn thận nhấm nháp từng từ một, gương mặt đại mỹ nhân đỏ ửng như mây hồng buổi hoàng hôn. Phải hồi lâu sau, cô mới lí nhí đáp: "Chuyện này... anh phải đi mà hỏi cha mẹ em chứ."

"Được, về thành phố anh sẽ thưa chuyện ngay."

Giang Minh Ngạn phấn khích đến mức sốc nhẹ đôi chân cô rồi chạy bước nhỏ về phía trước. Trương Huệ giật mình, run rẩy đấm nhẹ vào vai anh: "Kìa, anh đi chậm thôi!"

Giang Minh Ngạn thấp giọng cười vang, thanh âm tràn đầy sảng khoái: "Anh vui quá, Huệ Huệ ạ!"

Trương Huệ cũng thấy ngọt ngào lan tỏa trong tim. Vừa rồi đối mặt với Thái Hoa, dù vẻ ngoài cô có bình tĩnh đến đâu thì sâu trong lòng vẫn là sự căng thẳng tột độ. Giây phút nghe thấy tiếng Giang Minh Ngạn gọi tên mình, cô đã chỉ muốn nhào ngay vào vòng tay anh để kiếm tìm hơi ấm.

Đến lúc này cô mới thấu hiểu, dù là kiếp trước hay kiếp này, trải qua bao ngày dài tháng rộng, người đàn ông mang tên Giang Minh Ngạn này vẫn luôn mang đến cho cô một cảm giác an toàn vững chãi như núi thái sơn. Ở bên anh, cô được là chính mình, được cười hồn nhiên, và cô tin chắc rằng đây là lựa chọn đúng đắn nhất đời mình.

Sự ỷ lại hay tình cảm chân thành này, hãy để năm tháng dài lâu sau này làm chứng cho đôi ta.

Phía trước đã là nhà cậu, ánh đèn dầu mờ ảo hắt ra từ gian bếp nhỏ. Đứng ở ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, Giang Minh Ngạn quay đầu lại, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau trong không gian tĩnh lặng.

Anh khẽ thầm thì: "Không được đổi ý đâu nhé."

"Sẽ không bao giờ." Cảm nhận được nhịp đập trái tim và hơi ấm nồng nàn từ anh, cô không chỉ trả lời bằng lời nói, mà khẽ đặt lên môi anh một nụ hôn ngọt lịm.

Giang Minh Ngạn bỗng thở dài một hơi đầy vẻ tiếc nuối: "Anh thấy hối hận quá."

Đôi mắt hoa đào của Trương Huệ nheo lại, lóe lên tia sáng sắc sảo, cô "hung dữ" hỏi: "Anh hối hận cái gì? Nói mau!"

Giang Minh Ngạn bật cười rạng rỡ, đợi cười đủ rồi mới thong thả đáp: "Anh hối hận vì không lên núi sớm hơn một chút. Nếu em không bị trật chân, có lẽ anh đã chẳng cần phải cõng em thế này..."

Để đôi ta... có thể hôn nhau nhiều hơn nữa.

"Giang Minh Ngạn, anh hay lắm nhé! Anh dám chê em nặng đúng không?"

"Nào có, anh đâu có gan đó." Giang Minh Ngạn vừa cười vừa cõng cô bước vào trong sân.

Trương Huệ vẫn không chịu buông tha, phụng phịu: "Nói 'không dám' tức là trong lòng anh chê thật rồi! Anh buông em xuống, em không cần anh cõng nữa."

"Ngoan nào, đừng cựa quậy, ngã bây giờ."

Người nhà họ Trần đang bận rộn trong bếp, nghe thấy tiếng động liền ùa ra: "Ơ kìa, Huệ Huệ sao thế này?"

"Vừa nãy con xui xẻo ngã trên núi, trật cả eo lẫn chân mợ ạ."

"Khổ thân con bé, mau đặt nó xuống đây để mợ xem nào!" Hồ Tú hốt hoảng chạy lại đỡ lấy cháu gái.

Cậu em Trần Lập nhanh tay giúp chị tháo giỏ trên lưng xuống, vừa nhìn vào đã reo lên: "A! Một con thỏ rừng!"

"Đâu đâu, cho anh xem với!"

"Chà, béo tròn thế này cơ mà."

"Tiếc là nó chết mất rồi, không thì để nuôi đến mai ăn mới tươi."

Giang Minh Ngạn cẩn thận đặt Trương Huệ ngồi xuống ghế, ánh mắt đầy vẻ quan tâm: "Để anh xem vết thương ở chân cho em nhé."

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top