Sau bao ồn ào, cuối cùng mọi người trong thôn đều rút ra một kết luận: Cuộc sống của dân mình xem ra vẫn chưa đến nỗi nào, ít ra thì cái bụng vẫn còn được ăn no, uống đủ.
Thế nhưng, đời sống ấy là thực sự ấm êm hay chỉ là lớp vỏ bọc hào nhoáng tự lừa mình dối người, có lẽ chỉ bản thân họ mới tường tận.
Thái Hoa – kẻ vừa trải qua một tuần bị giày vò đến mức sụt đi mười cân thịt – đang dùng ánh mắt u tối, thâm hiểm nhìn chằm chằm về phía nhà họ Trần.
Hắn còn chưa kịp vạch ra kế hoạch trả thù nào thì vào khoảng mười một giờ trưa, có một cặp vợ chồng già tóc đã bạc phơ tìm đến tận đại đội Hồng Mương.
Trông hai cụ có vẻ là tầng lớp trí thức cũ, cốt cách nho nhã nhưng sắc mặt lại vô cùng nặng nề. Vừa đặt chân đến nơi, họ đã gặng hỏi bằng được tung tích của Thái Hoa.
Nghe người trong thôn chỉ lối, hai thân già run rẩy, lập bập lao thẳng lên sườn núi.
Người ông vừa thấy mặt đứa cháu nghịch tử đã vơ vội nắm đất ném tới tấp, còn người bà thì nấc nghẹn, vừa khóc vừa mắng nhiếc Thái Hoa là kẻ bôi tro trát trấu vào gia phong.
Dân làng xúm lại nghe ngóng hồi lâu mới vỡ lẽ: Đây chính là ông bà nội của Thái Hoa.
Hai cụ vốn là người học rộng tài cao, chẳng thể ngờ lại giáo dưỡng ra một đứa cháu vô liêm sỉ đến nhường này.
Thái Hoa bị đánh mắng thậm tệ cũng chỉ biết cúi đầu câm nín, cái dáng vẻ thừa nhận tội lỗi ấy càng khiến hai cụ tức đến phát run.
Mọi người xung quanh nhìn cảnh ấy mà không khỏi xót xa cho đôi vợ chồng già.
Cái danh tiếng xấu xa của Thái Hoa đã vang xa khắp công xã, hẳn là hai cụ phải nghe được chuyện chẳng lành mới lặn lội tìm đến đây.
Còn việc ai là người "đánh tiếng" cho họ, có lẽ chỉ hai cụ mới rõ.
Đúng lúc đó, nhóm của Trương Huệ cũng vừa hái xong hai giỏ mơ rừng đi xuống núi.
Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, chị dâu Hồ Tú quay sang vỗ mạnh vào lưng hai đứa con trai, nghiêm giọng răn đe:
“Sau này hai đứa mà dám làm chuyện gì mất mặt như thế, mẹ sẽ tự tay đánh gãy chân, nghe rõ chưa?”
Hai anh em Trần Dương và Trần Lập vốn đã quá quen với tính khí của mẹ, chỉ biết rụt cổ dạ vâng:
“Dạ, dạ, mẹ nói gì cũng đúng ạ!”
Trương Huệ nheo mắt nhìn cảnh tượng nhốn nháo phía xa, trong lòng không khỏi thắc mắc.
Sao ông bà Thái Hoa lại xuất hiện đúng vào lúc dầu sôi lửa bỏng này?
Cô nghiêng đầu, ném một cái nhìn đầy hoài nghi về phía Giang Minh Ngạn.
Anh nhìn cô, gương mặt vẫn điềm tĩnh như mặt hồ mùa thu, thản nhiên phủ nhận:
“Đừng nhìn anh như thế, anh lấy đâu ra bản lĩnh mà gọi người từ tận Thượng Hải tới đây cơ chứ?”
Trương Huệ khẽ hứ một tiếng trong cổ họng.
Kiếp này cô chưa rõ hết các mối quan hệ của anh, nhưng kiếp trước cô còn lạ gì bản lĩnh của người đàn ông này?
Trần Dương đứng bên cạnh thì hể hả cười trên nỗi đau của kẻ khác:
“Phen này thì hay rồi, từ nay Thái Hoa mất sạch chỗ dựa. Cứ lười làm thì chỉ có nước nhịn đói thôi, cho hắn biết thế nào là vất vả! “
“Đáng đời!”
Cả nhóm đồng thanh.
Hóng chuyện thêm một lát, nhà họ Trần lục tục kéo nhau về nấu cơm.
Họ định ăn sớm rồi bắt xe vào thành phố để kịp chuyến xe cuối cùng cho Trần Giác quay về đơn vị.
Hai giỏ mơ rừng đỏ vàng, to tròn căng mọng được chọn lựa kỹ càng để mang theo.
Dọc đường lên xe, không biết bao nhiêu người thèm thuồng ghé hỏi mua hoặc đổi vật dụng, nhưng Trần Giác đều lắc đầu từ chối:
“ Nhà em để dành ăn thôi, không bán đâu ạ!”
Đến bến xe huyện Vân Đỉnh, lúc xuống xe, hành khách xung quanh vẫn còn luyến tiếc nhìn theo những quả mơ thơm phức.
Trông chúng thật sự ngọt lịm tim gan.
“Giang Minh Ngạn, đi thôi anh!”
Trương Huệ rảo bước theo sau cậu mình, đi được vài bước thấy anh vẫn đứng yên tại chỗ thì mới quay đầu gọi.
Thế nhưng, cảnh tượng trước mắt khiến cô sững sờ chẳng dám tin vào mắt mình.
Hai người già với gương mặt phúc hậu, quen thuộc đang rạng rỡ chạy tới phía họ.
“Cháu ngoan của ông, ông nội tới thăm cháu đây!”
“ Bà nội cũng tới rồi này, phải đến thăm cả "đối tượng" của cháu nữa chứ!”
Giang Minh Ngạn vẻ mặt thay đổi hẳn, anh vội vàng tiến lên đỡ lấy hai người, giọng nói tràn đầy sự quan tâm:
“Sao ông bà lại tự ý đi xa thế này? Đường xá vất vả lắm.”
Ông cụ Giang vỗ vỗ vào ngực mình, hào sảng đáp:
“ Ông nội cháu còn khỏe chán, ngồi xe mấy tiếng bõ bèn gì!”
“Ông cháu nói phải đấy. Vừa nghe tin cháu có người yêu là hai thân già này phải tới xem bằng được. Cha cháu định xin nghỉ phép đi cùng nhưng ông bà không cho.”
Giang Minh Ngạn khẽ mỉm cười, cánh tay dịu dàng đỡ lấy bà nội, rồi nhân cơ hội nói luôn:
“Ông bà đến đúng lúc lắm, vậy thì giúp cháu tới nhà cầu hôn luôn nhé ạ.”
Bà cụ ngạc nhiên, reo lên: “Ái chà, muốn rước người ta về dinh rồi cơ à?”
Giang Minh Ngạn khẽ kéo Trương Huệ lại gần.
Lúc này, đôi gò má nàng thiếu nữ đã đỏ bừng như quả mơ chín, đôi mắt long lanh chứa đầy sự bối rối, không biết nên xưng hô thế nào cho phải phép.
Bà cụ Giang ân cần nắm chặt lấy bàn tay mềm mại của cô, đôi mắt hiền từ ánh lên sự hài lòng tuyệt đối:
“Cháu dâu nhỏ của bà... sao mà xinh đẹp, thanh tú đến thế này cơ chứ!”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận