Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Thế Giới RPG: Tay Chơi Siêu Cấp Ở Antanal (Dịch)
  4. Chương 20: Xiềng Xích Của Số Phận

Thế Giới RPG: Tay Chơi Siêu Cấp Ở Antanal (Dịch)

  • 4 lượt xem
  • 1218 chữ
  • 2026-06-01 18:29:41

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Cho dù có là sai lầm đi chăng nữa, hay cho dù có bất hạnh bám đuôi, tôi vẫn muốn tự bước đi bằng chính đôi chân của mình.

Tôi... Rebia Alonde, ngay từ khi mới biết nhận thức, cha đã nghiêm khắc truyền dạy cho tôi tất cả những gì cần thiết để trở thành người kế nhiệm Thần quan phụng sự Phong Thần Fadra.

Đúng vậy, ngay từ khoảnh khắc cất tiếng khóc chào đời, vận mệnh của tôi đã được định đoạt.

Bất cứ đứa trẻ nào sinh ra với tư cách là trưởng nam hay trưởng nữ của nhà Alonde cũng đều phải như thế.

Ngày hôm đó, tôi thức dậy khi mặt trời vừa ló rạng.

Sau khi tắm gội sạch sẽ tại dòng suối trong thần điện như thường lệ, tôi bước đến trước bệ thờ để cầu nguyện.

Thế nhưng, tâm trí tôi lúc ấy chẳng hề hướng về Phong Thần một cách thành kính, buổi cầu nguyện chỉ mang tính thủ tục qua loa.

Đầu óc tôi đã bị chiếm trọn bởi sự xuất hiện đột ngột của hai vị mạo hiểm giả và chuyến phiêu lưu sắp sửa bắt đầu.

Kết thúc buổi cầu nguyện ban sớm để trở về nhà, tôi bắt gặp Isura đang ở trong sân tập vung thanh kiếm rỉ sét của mình.

"Chị hai, chào buổi sáng ạ!"

"Chào em."

Sau lời chào ngắn ngủi, tôi khẽ dời tầm mắt đi nơi khác.

Chẳng biết từ bao giờ mọi chuyện đã trở nên như vậy, cứ mỗi lần nhìn thấy em gái là lòng tôi lại dâng lên một nỗi chua xót khó tả.

Tôi cũng muốn được sống một cuộc đời tự do tự tại như con bé.

Tôi không muốn trải qua một kiếp người làm Thần quan theo sự an bài của số phận, mà muốn tự bản thân quyết định tương lai của chính mình.

Khát vọng ấy cứ cuồn cuộn trào dâng, khiến tôi gần như không thể kìm nén nổi.

"Chờ chút đã chị hai. Sáng nay em cũng muốn phụ một tay làm bữa sáng!"

Isura vui vẻ nói rồi ríu rít bám đuôi sau lưng tôi.

"Là vì cậu thiếu niên tên Yugo đó sao?"

"Dạ. Em muốn tự tay làm bữa sáng cho anh Yugo! Dù là em chỉ biết mỗi món trứng cuộn thôi ạ."

"Hì hì hì",

Isura ngượng ngùng gãi đầu cười.

Đó là nụ cười của một thiếu nữ đang chìm đắm trong tình yêu.

Nhìn con bé, lòng đố kỵ trong tôi lại càng tăng thêm một bậc.

Bất chợt, tôi lại rơi vào ảo tưởng.

Đó là ảo tưởng về một ngày nào đó tôi sẽ lặng lẽ bỏ nhà ra đi.

Suốt mấy năm qua, không biết tôi đã vẽ ra viễn cảnh này bao nhiêu lần trong đầu.

Tôi sẽ vứt bỏ cái tương lai làm Thần quan, rời khỏi ngôi làng hẻo lánh nơi biên cương này để đến một thị trấn xa xôi, nơi chẳng một ai biết tôi là ai.

Sau đó, tôi sẽ dấn thân vào một cuộc đời do chính tôi định đoạt chứ không phải do bất kỳ ai khác, và sống trọn vẹn với nó cho đến cuối đời.

Tôi thừa hiểu đây chỉ là thứ không tưởng chẳng bao giờ có thể hiện thực hóa.

Thế nhưng, ngày hôm qua... câu nói "hãy bước ra bước đầu tiên" của gã ma pháp sư đeo kính kia cứ như găm sâu vào đại não, có xóa thế nào cũng không sạch.

Nó cộng hưởng với ảo tưởng ngần ấy năm của tôi, trở nên sống động đến mức ngỡ như có thể chạm tay vào được.

"Ngon tuyệt cú mèo! Đúng là đỉnh của chóp! Có bao nhiêu tôi cũng cày sạch được hết! Tay nghề nấu nướng của cô Rebia đỉnh thật sự!"

"Công nhận. Hôm qua ăn rõ lắm làm tôi cứ nghĩ sáng nay nuốt không trôi cơ, hóa ra giờ lại hốc tì tì thế này."

Anh Sho và cậu Yugo mồm năm miệng mười liên tục khen lấy khen để, gánh sạch bách bữa sáng do tôi và Isura chuẩn bị.

"Vậy sao? Thế thì tốt quá."

Tôi cố giữ vẻ tự chủ, nở một nụ cười thanh nhã.

Dù được khen thì cũng nở mũi thật đấy, nhưng mà... nhắc đến gã ma pháp sư đeo kính kia, hắn ta cứ dùng cái ánh mắt dâm tặc nhìn chằm chằm vào ngực tôi.

Đúng là đồ biến thái.

À mà nói trước, đêm qua tôi đã thả Gin — chú chó gác cổng vào ngủ cùng phòng, như vậy vạn nhất có kẻ đột nhập là tôi biết ngay.

Dẫu hai người này là ân nhân cứu mạng của Isura, nhưng không thể vì thế mà mất cảnh giác tin tưởng mù quáng được.

Đặc biệt là cái gã đeo kính kia.

Cứ là ma pháp sư thì mười tên hết bảy, tám tên chắc chắn thuộc thành phần nguy hiểm rồi.

"Chao ôi, cô Rebia sau này mà lấy chồng thì đúng là cực phẩm. Ai mà được ăn cơm cô nấu mỗi ngày thì đúng là hưởng phước ba đời, sướng như tiên luôn~"

Anh Sho buông lời tán dương một cách đầy cường điệu.

Thế nhưng, cái camera chạy bằng cơm của hắn vẫn cứ găm chặt vào khu vực vòng một của tôi.

Thật là tình hết chỗ nói...

"Anh Yugo ơi, món trứng cuộn thế nào ạ? Có vừa miệng anh không?"

"Ngon lắm em."

"Yê! Tuyệt quá! Nếu anh đã thích như vậy thì ngày nào em cũng làm cho anh ăn!"

Isura cười tít cả mắt, trông ngốc không chịu được.

Con bé này đối với đàn ông đúng là tấm chiếu mới chưa từng trải, chẳng chịu giữ kẽ gì cả.

Thật tình...

Nhưng mà, nếu mình cũng sở hữu cái tính cách nghĩ gì nói nấy như con bé thì tốt biết mấy...

Tôi thường xuyên có suy nghĩ như vậy.

"Được rồi."

Nhấp xong ngụm trà sau bữa ăn, cha tôi mới hướng mắt về phía cậu Yugo và anh Sho để vào chuyện chính.

"Thực ra tối qua ta đã tập hợp các bô lão và nhân vật chủ chốt trong làng để bàn về chuyện tiến vào Hang Kiến Alda. Kết quả thảo luận là ngoài Isura và Rebia, bên thanh niên tình nguyện của làng cũng sẽ cử thêm vài người đi cùng. Không biết hai vị có phiền không?"

Hóa ra là vậy.

Quả nhiên cha vẫn là người cha thương con gái.

Để hai đứa con gái mới lớn đi cùng hai mạo hiểm giả trẻ tuổi ra ngoài thì làm sao ông cụ yên tâm cho được.

"Tụi tôi cũng chẳng có lý do gì để từ chối cả, đúng không mày?"

Cậu Yugo quay sang nhìn anh Sho như để hỏi ý kiến.

"Ủa? À, được chứ, duyệt luôn. Theo setting của con game này thì party tối đa được tận mười mạng cơ mà."

"Ồ, tốt quá! Cảm ơn hai vị đã đồng ý sảng khoái như vậy. Ta không có ý nghi ngờ thực lực của hai vị đâu. Chỉ là việc đi tiễu trừ lũ quái vật cấp cao như vậy hiếm khi mới có dịp, nếu có thể nhân cơ hội này cho tụi trẻ trong làng đi ké để farm ít kinh nghiệm lên level, ta nghĩ sau này chắc chắn sẽ có ích cho làng."

"Tụi tôi hiểu rồi."

"À, còn nữa. Ta thấy hai vị không có giày nên chắc là bất tiện lắm đúng không? Ta có chuẩn bị sẵn mấy đôi đây, hai vị cứ đi thử xem, lựa đôi nào vừa size thì cứ tự nhiên sử dụng nhé."

"Cứu bồ kịp thời quá, cảm ơn bác."

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top