"Mà này, tuy chỉ là mấy con quái rác cấp thấp thôi nhưng lại biết chơi trò phục kích cơ đấy, làm tôi bất ngờ chút xíu luôn."
Cậu Yugo dùng ống tay áo quẹt mồ hôi trên trán, rồi mỉm cười nhìn chúng tôi – những kẻ vẫn còn đang mắt chữ O mồm chữ A – như thể đến tận lúc này cậu ấy mới nhận ra tình hình.
Đó là một nụ cười vô cùng bình thản, có chút ngại ngùng nhẹ, giống như cậu ấy vừa nhìn một cảnh tượng hết sức bình thường vậy.
"Sư... Sư phụ, anh bá đạo quá đi mất!"
"Ờ, cũng bình thường thôi mà. Cơ mà thay vì trầm trồ thì lo chú ý xung quanh đi nhé. Muốn triệt hạ tận gốc cái ổ này thì kiểu gì cũng phải đập gãy cánh con Kiến Chúa đang đẻ trứng đã. Chúng ta còn phải đi sâu vào trong nữa đấy."
"Rõ ạ! Ủa? Mấy con kiến này giàu sụ vậy ta! Tính sương sương một con cũng rơi ra hơn 100G [1] rồi này?"
Lời thốt lên của Isura làm tôi sực nhớ đến nhiệm vụ của mình, liền vội vội vàng vàng chạy đi nhặt tiền vàng.
"Mấy con kiến kiểu này cực kỳ đáng tiền để farm tiền lẻ ở giai đoạn đầu game (序盤) [2] luôn á. Dù lực công kích có hơi nhỉnh một chút nhưng HP [3] lại siêu mỏng cánh, tụi nó chỉ biết lấy số lượng bù chất lượng thôi. Nhưng mà, chuẩn hệ thống là tụi này tuy khỏe nhưng bù lại tỷ lệ rơi đồ với cho nhiều G hơn hẳn. Giờ mà lên mấy diễn đàn kiểu wiki hướng dẫn phá đảo game rồi đăng bài hỏi 'Giai đoạn đầu game muốn farm tiền nhanh gọn lẹ thì làm cách nào', tao thề là tao sẽ rep ngay: 'Đi đập kiến đi. Lựa chọn duy nhất, không nói nhiều'. Cơ mà nhắc mới nhớ, Yugo này..."
"Gì?"
"Mấy chủng tộc á nhân như Goblin hay Dwarf mang theo tiền vàng thì tao còn hiểu được, chứ đến cả lũ côn trùng với cây ăn thịt mà cũng rớt ra G thì thật sự, mày nghĩ cái cơ chế này nó có bị ảo ma quá không?"
"Mày hỏi tao thì tao biết hỏi ai, đi mà hỏi mấy lão dev sáng tạo ra game ấy. Mà thôi, cứ rớt G là ngon rồi, ý kiến ý cò gì nữa?"
"Thì nói thế cũng đúng..."
Cậu Sho với cậu Yugo lại bắt đầu bắn ra mấy thuật ngữ nghe mù mờ chẳng hiểu gì cả.
Còn chú Jeck và những người khác thì cứ liên tục trầm trồ:
"Mạnh đến mức phi lý rồi đấy chứ? Hết hồn chim én luôn"
"Cái này vượt qua cái tầm gọi là mạnh rồi, nhìn cứ như đang sở hữu sức mạnh của loài rồng không bằng".
"Được rồi, đi tiếp thôi."
Chờ tôi nhặt xong chỗ G, cậu Yugo lại tiên phong dẫn đầu đi sâu vào trong hang kiến.
Lối đi trong hang kéo dài hun hút, tuy độ dốc không quá gắt nhưng rõ ràng là đang dẫn đi xuống.
Cảm giác giống hệt như con đường dẫn xuống thế giới lòng đất, nơi cư ngụ của những linh hồn đã khuất vậy.
Trên đường đi còn xuất hiện thêm mấy ngã rẽ, rắc rối y như mê cung khiến tôi càng đi càng thấy bất an.
"Chị gái ơi, chị có nhớ đường về không?"
Isura hỏi với giọng đầy lo lắng.
Tôi chỉ biết lắc đầu bất lực.
"À, cái đó thì mấy người cứ kê cao gối mà ngủ đi, khỏi lo! Game có sẵn phép dịch chuyển chuyên dụng để thoát khỏi mê cung mà. Chỉ cần xài một phát là trong một nốt nhạc bay vèo lên lại mặt đất ngay, cứ thả lỏng đi!"
Cậu Sho nắm chặt tay, dựng thẳng ngón trỏ lên rồi lại bày ra cái tư thế bí ẩn đó.
"Bớt tấu hài lại đi Sho, vấn đề là đường tới chỗ con Kiến Chúa ở tầng sâu nhất đi thế nào kìa? Tao có làm cái quest (nhiệm vụ) dọn hang kiến này đâu, hầu như mấy quest đầu game tao bỏ xó hết sạch. Cho đến tận giữa game (中盤) tao toàn ưu tiên chạy theo mạch truyện chính để rush (cày) cấp thôi."
"Tao thì có cày xong cái quest dọn kiến này rồi, nhưng vì là nhiệm vụ cỏ hồi mới chơi nên giờ cũng quên sạch sành sanh rồi. Mà lo gì, cứ chỗ nào đông kiến nhất thì mình đâm đầu vào, kiểu gì chẳng tới nơi."
Giọng điệu của cậu Yugo và cậu Sho hoàn toàn thoải mái, chẳng có lấy một chút xíu gọi là căng thẳng.
Thế nhưng, những người còn lại bao gồm cả tôi thì không thể nào lạc quan như vậy được.
Hơn nữa, thỉnh thoảng lại có mấy con kiến khổng lồ cứ lì lợm lao ra phục kích từ trên đỉnh đầu hoặc từ những góc khuất trong lối đi.
Vẫn như mọi khi, cậu Yugo sẽ đứng ra gánh team, lo liệu dọn sạch đám Kiến Thiết Giáp (Armor Ant) và Kiến Quân Đội (Army Ant), còn lũ Kiến Khổng Lồ (Giant Ant) thông thường thì vẫn để Isura và nhóm chú Jeck giải quyết.
Từng tưng tưng từng tưng từng từng tưng! [4]
"Á á á á á! Tuyệt cú mèo! Lên cấp (Level Up) rồi!"
Sau khi tiễn vài con Kiến Khổng Lồ lên bảng đếm số, một đoạn nhạc chúc mừng bỗng vang lên bên tai, Isura giơ cao thanh kiếm lên phấn khích hét lớn.
"Chúc mừng nhé!"
"Chúc mừng nha, Isura!"
Thấy cậu Yugo và cậu Sho đều vỗ tay nhiệt tình, chúng tôi cũng bắt chước làm theo, khiến Isura có chút ngượng ngùng đỏ mặt mỉm cười.
"Được rồi. Tiện thể xong một hiệp rồi thì chúng ta dừng lại đây nghỉ ngơi một chút đi."
Vỗ tay xong, cậu Yugo quay đầu lại hỏi ý kiến của chúng tôi.
"Ủa? Nghỉ... nghỉ ở ngay đây luôn hả cậu?"
Aide lộ rõ vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt.
Nên nhớ đây là vùng đất sâu dưới lòng đất, nơi trú ngụ của hàng hà sa số lũ kiến khổng lồ đấy.
"Mọi người đang căng thẳng quá rồi đấy, với lại giờ chắc cũng đến giờ cơm trưa, chỉ số FOOD (Thức ăn) chắc cũng chạm đáy nỗi đau rồi còn gì. Để thanh trạng thái rơi vào tình trạng bụng đói cồn cào là lực công kích, phòng ngự (VIT), tỷ lệ chí mạng với né tránh đều bị tụt thảm hại đấy nha."
"Ừm. Nghe cũng có lý đấy. Không, đúng như cậu nói. Mọi người ơi, chúng ta nghỉ ngơi tại đây một lát đi."
Chú Jeck gật đầu cái rụp đồng ý.
"Vậy để tôi gác cho. Mọi người cứ lo nghỉ ngơi trước đi."
Chú thích:
[1] G: Gold (Đơn vị tiền vàng phổ biến trong các tựa game RPG).
[2] Giai đoạn đầu game (序盤 - Tự bàn): Thuật ngữ game chỉ giai đoạn mới bắt đầu trò chơi. Tương tự, giữa game (中盤 - Trung bàn) là giai đoạn giữa game.
[3] HP: Hit Points / Health Points (Thanh máu/Sinh lực của nhân vật hoặc quái vật).
[4] Từng tưng tưng...: Đoạn nhạc hiệu kinh điển mỗi khi lên cấp (Level Up) của dòng game huyền thoại Dragon Quest.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận