Chẳng cần đợi Sho nói, tôi cũng lập tức nhận ra điều tương tự.
"Ngoại hình vẫn y hệt như Sho ở thế giới cũ thôi. Không phải tạo hình nhân vật được thiết kế trong game đâu".
"Ủa? Cái vẹo gì thế, chán òm. Tôi đã tốn bao nhiêu thời gian để nặn nhân vật, tạo ra một siêu phẩm vô tiền khoáng hậu, đẹp trai vô đối rồi cơ mà! Tôi cũng muốn được sống dưới danh nghĩa một đại mỹ nam chứ bộ! Lại còn muốn cao thêm chút nữa cơ! Mà khoan! Đúng, đúng rồi! So với cái đó thì!"
"Gì thế?"
"Nơi này là bên trong 'Sự hồi sinh của Giasbalk', còn tôi lại là Pháp Sư! Nói cách khác, biết đâu lúc này tôi có thể dùng được ma pháp thì sao? Ma pháp đấy! Này, cậu nghĩ thế nào?"
"Thì cứ test thử xem sao. Mà khoan đã! Đừng có dùng cái gì quá bá đạo đấy nhé. Khởi đầu nhẹ nhàng bằng một cái ma pháp dạng nhỏ thôi, nhè nhẹ thôi".
"Rõ luôn!"
Sho đứng dạng hai chân thủ thế, giơ tay phải chỉ thẳng lên bầu trời.
"Có cần tôi đọc đúng tên chiêu không nhỉ?"
"Chiêu gì cũng được, cứ dùng thử đi".
"Vậy... thế thì..."
Sho hít một hơi thật sâu.
"Tia Chớp Xuyên Thấu!"
... ……
Chẳng có cái vẹo gì xảy ra cả.
"Đấy là chiêu thức của game khác rồi đúng không? Đừng có tấu hài nhạt nhẽo thế nữa, làm nghiêm túc hộ cái đi! Mà đã bảo cậu dùng ma pháp dạng nhỏ rồi cơ mà? Mấy chiêu dạng khủng như Tia Chớp Xuyên Thấu hay Sấm Sét Gầm Vang mà phát động được thật thì có mà toang mạng à!"
Tôi gắt gỏng mắng thằng Sho bằng giọng khá bực bội. Cái thằng này thỉnh thoảng cứ nổi máu bựa lên là chẳng tài nào hãm phanh nổi.
"Đùa chút cho đỡ căng thẳng thôi mà, làm gì căng thế. Vậy thì làm lại chính thức nè".
Sho lại hít một hơi thật sâu lần nữa.
"Hỏa Cầu Thuật!"
Một luồng gió nóng ngày càng mạnh cuộn lên, phả thẳng vào mặt tôi.
Ngay khi tôi vừa kịp nghĩ như vậy, một quả hỏa cầu to bằng quả dưa hấu đột ngột xuất hiện trên bàn tay đang xòe ra của Sho, rồi bay vút lên không trung.
"Ra... ra rồi... Nó ra thật rồi kìa..."
Sho hoàn toàn không giấu nổi vẻ kinh ngạc, toàn thân run rẩy nhẹ.
Tôi cũng đờ người ra y hệt.
Ngay sau đó, tôi để ý thấy thanh trạng thái màu xanh dương trên đầu Sho có một đoạn ngắn vừa chuyển sang màu trắng.
Cái này nghĩa là... thanh MP vừa bị tụt đi do sử dụng ma pháp đúng không nhỉ?
"Chuẩn không cần chỉnh nữa rồi. Đây không phải là mơ đúng không? Này Yugo, tôi không nằm mơ đúng không mày?"
"Có muốn thử theo cách truyền thống không?"
Tôi dùng hết sức nhéo mạnh vào má thằng Sho.
"Thấy sao?"
"Đau chứ sao!"
"Nhéo lại tôi phát xem".
"Ok".
...Đau đau đau! Mày ra tay ác thế thằng kia! Tôi vội vàng gạt phắt tay thằng Sho ra.
"Yugo này. Sau khi tôi nhéo ông, thanh màu đỏ của ông tụt đi một chút kìa. Nghĩa là chỉ số HP bị giảm đúng không? Chắc chắn là vậy rồi!"
"Nói cách khác, quả nhiên..."
"Tụi mình đang ở bên trong 'Sự hồi sinh của Giasbalk' rồi! Tuyệt đối không lệch đi đâu được! Hú hồn chim én!"
"Đây có phải lúc để gáy đâu ông cháu! Giờ tụi mình tính sao đây?"
"Tính gì nữa, đây là game RPG cơ mà, việc đầu tiên cần làm chỉ có một thôi đúng không? Cày quái, farm tiền vàng G, rồi sắm cho bằng hết vũ khí với phòng cụ! À đúng rồi đúng rồi! Tiện thể đi tham quan mấy cái làng mạc với thị trấn xung quanh luôn đi!"
Quái vật.
Cái từ này vừa xuất hiện liền mang lại cho tôi một cảm giác chẳng lành.
Nếu nơi này thực sự là thế giới trong game, nếu đây đúng là thế giới ảo Antanal đầy rẫy kiếm và ma thuật, thì chắc chắn sẽ có quái vật xuất hiện đúng không...?
"Tóm lại thì, thảo nguyên này nằm gần làng Alda, một trong những ngôi làng tân thủ đúng không? Vậy cứ hướng về làng Alda trước đi! Với level out trình của tôi với ông, dù có không mặc giáp không cầm kiếm thì vẫn thừa sức gánh team, giây mốt là tiễn mấy con quái rác quanh đây lên bảng đếm số".
"...Ừ thì, cứ đứng đực mặt ở đây mãi cũng chẳng giải quyết được gì..."
"Cơ mà, làng Alda nằm ở hướng nào nhỉ? Chơi qua màn tân thủ lâu lắm rồi nên tôi cũng lú mề, ấn tượng mờ nhạt vãi. Với cả nhìn cảnh vật bằng mắt thật so với nhìn qua màn hình tivi đúng là khác một trời một vực, mất hết cả phương hướng luôn rồi..."
"Đáng lẽ ra là phải băng qua thảo nguyên kia, rồi đi xuôi xuống dưới đúng không?"
Tôi chỉ tay về phía bìa rừng thấp thoáng phía đối diện thảo nguyên.
"Nghe ông nói thì hình như đúng là vậy rồi đấy".
"Qua đó xem thử đi".
"Triển luôn!"
Thế là, tôi và Sho bắt đầu rảo bước tiến về phía trước trên thảo nguyên rộng lớn.
"Nhắc mới nhớ, quái vật à... Khu vực quanh đây thường có loại quái nào xuất hiện ấy nhỉ...?"
Cảm giác bất an mơ hồ về hai chữ "quái vật" vẫn cứ lẩn khuất trong tâm trí tôi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận