Bác Cả Diệp trừng mắt nhìn Diệp Diệu Đông một cái thật hăng rồi mới bước qua ngưỡng cửa, chuyện sáng nay bị nó xách cổ áo ông ta vẫn còn chực nhớ rõ mùng một mùng hai.
Hai người vừa vào nhà, Diệp Diệu Đông cùng Diệp Diệu Hoa cũng lẳng lặng nối gót theo sau.
Đàn bà con gái trong nhà đang dọn dẹp mâm bát, dọn rửa bếp núc, cha Diệp thì tay cầm điếu cày, định bụng làm vài rít thuốc sau bữa cơm thì lại thấy hai người anh em của mình mò sang.
Bác Cả với Bác Hai vừa tiến tới đã sán lại gần chỗ Bà Nội, đồng thanh cất tiếng chào: "Mẹ!"
"Ừ, ăn cơm nước gì chưa?"
"Dạ ăn rồi, mẹ cũng dùng cơm rồi chứ ạ?"
"Ừ."
Diệp Diệu Đông đứng một bên bĩu môi đảo mắt, đúng là biết rồi còn cố hỏi.
Cái kiểu mở đầu câu chuyện bằng câu "ăn cơm chưa" của người mình đúng là kỳ cục, trải qua bao nhiêu đời bao nhiêu thời kỳ vẫn chẳng hề thay đổi.
Bác Hai liếc mắt ra hiệu cho Bác Cả một cái, Bác Cả mới hắng giọng ho hèm hai tiếng rồi nói:
"Mẹ này, sáng nay chúng con có sang đây một chuyến rồi, thấy mẹ không có nhà nên giờ mới mò sang lần nữa."
"Cố tình sang đây thăm cái thân già này đấy à?"
Bà Nội thong thả hỏi ngược lại.
"Ơ, không phải... à phải..."
Chưa đâu vào đâu đã tự rối cả đội hình, đúng là làm quân tiên phong cũng chẳng xong, Bác Hai thấy thế liền sốt ruột tự mình mở lời:
"Mẹ ơi, chuyện là thế này, Thằng Ba nhà mình nó vừa trúng mẻ cá đù vàng bán được hơn cả ngàn bạc đúng không? Con thuyền đó là kỷ vật của thầy để lại, hồi trước phân cho Thằng Ba, cũng là do nó tự tay sửa sang lại. Tuy là nó chịu phần hời, bọn con cũng chẳng dám mặt dày đòi chia chác gì."
"Nhưng mà đám trẻ trong nhà giờ đứa nào đứa nấy cũng lớn cả rồi, nhà cửa lại chật chội không đủ chỗ chui ra chui vào. Bọn con muốn hỏi vay Thằng Ba mỗi nhà ba trăm bạc để cất thêm hai gian gian chái cho đám nhỏ có chỗ chui ra chui vào, mẹ xem..."
Bà Nội cau mày, nghiêng đầu ghé sát tai ra chiều khó nghe:
"Hả? Anh nói cái gì cơ? Lỗ tai tôi dạo này nó nặng lắm, nói to to lên xem nào!"
"Hahaha~"
Diệp Diệu Đông nhịn không nổi bật cười thành tiếng.
Bà Nội đúng là tinh quái thật, bình thường mắt sáng tai thính lắm, sao tự dưng đúng lúc này lại giở bệnh lãng tai ra thế không biết?
Bà Nội liếc xéo nhéo mắt lườm nó một cái đầy trách móc.
Bác Hai cũng bị tiếng cười của nó làm cho ngượng chín cả mặt.
Lỗ tai Bà Nội có điếc thật hay không lẽ nào hai người họ lại chẳng rõ?
Cha Diệp đặt ống điếu cày xuống bàn, thở dài thượt bất lực nói:
"Sáng ra hai anh sang đòi tiền không được, giờ lại bàn nhau đổi thành đi vay, sao mà không chịu từ bỏ cái ý định đó đi nhỉ? Bản thân nhà tôi ba thằng con trai còn đang phải chen chúc chung một gian nhà, bốn năm cái lưng chui rúc trên một chiếc giường kìa. Chính tôi đây còn đang tính chuyện cất nhà để chia gia tài cho bọn nó mà lấy đâu ra tiền cho các anh vay!"
"Thì chú cho vay ít lại một tí, bọn anh tự vun vén thêm vào. Chú Ba à, mấy đứa cháu nhà anh dù sao cũng lớn tuổi hơn mấy đứa nhỏ nhà chú nhiều..."
"Thế đám cháu nhà tôi thì không lớn lên chắc?"
"Chú bây giờ có thuyền có bè rồi, tự mình ra biển đánh bắt kiểu gì chẳng kiếm hơn cái kiểu đi làm công ăn lương trên thuyền người ta như bọn anh."
"Cái nghề bám biển làm ăn tựa vào ông Trời này lấy đâu ra sự ổn định? Con cái hai nhà các anh đều đã dựng vợ gạch chồng phân nhà cả rồi, việc gì phải ôm đơm lo lắng chỗ ở cho đám cháu nữa, để cha mẹ chúng nó tự lo đi. Bản thân các anh có cái mái nhà chui ra chui vào là tốt lắm rồi."
Mọi ngõ ngách đều bị cha Diệp chặn họng chần chừ, Bác Hai nghẹn lời chẳng biết phải bấu víu vào đâu để nói tiếp.
Ấy thế mà Bác Cả vẫn chưa chịu từ bỏ ý định.
Ông ta quay sang phía Bà Nội đang giả đò điếc đặc mà gạ gẫm:
"Mẹ ơi, hay là bọn con bỏ tiền ra thuê lại con thuyền này của Thằng Ba có được không? Một tháng ba mươi ngày, con với chú Hai mỗi người thuê mười ngày, mẹ xem có êm xuôi không?"
"Tôi điếc rồi, anh đi mà thương lượng với Thằng Ba nhà anh ấy!"
Bác Cả tức thì cứng họng, nghẹn ngào không thốt nên lời!
Diệp Diệu Đông cười hề hề, vươn tay khoác lấy vai Bà Nội rồi chêm vào:
"Nội con tuổi tác đã cao rồi, các bác đừng làm Nội phải nhức đầu phiền óc nữa. Cho thuê thuyền là chuyện không bao giờ có đâu, nhỡ may hỏng hóc giữa chừng thì ai chịu trách nhiệm đây? Tuy là thuyền cũ thật đấy nhưng nó là báu vật gầy dựng cơ nghiệp của nhà con, các bác đừng có nhăm nhe tính toán nữa. Bọn con cũng mới chỉ giong buồm ra khơi được đúng một chuyến thôi đấy."
Nghe nó phân tích vậy, trong đầu Bác Hai liền nảy sinh đủ thứ viễn cảnh mông quạnh, tâm lý bắt đầu muốn chùn bước.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận