Thì phải rồi, dù sao cũng là con thuyền cũ kỹ, sửa sang xong rồi ai mà biết được có chắc chắn hay không.
Nhỡ đâu hỏng hóc loanh quanh gần bến thì còn chèo chống ráng lê về được, cùng lắm thì nhảy xuống biển bơi vào bờ.
Bằng như đang chạy tít ngoài hải phận xa xôi mà hỏng máy nát thuyền...
Mới chỉ nghĩ đến đó thôi mà lông tay lông chân ông ta đã dựng đứng hết cả lên.
Bác Hai vội vàng giật giật vạt áo Bác Cả khi thấy ông ta còn tính mở miệng năn nỉ:
"Thôi bỏ đi, đừng thuê thuyền nữa, nhà mình khó khăn thì tự tìm cách khác mà xoay xở."
"Thì chúng mình cũng có phải người ngoài đâu, chắc chắn là biết giữ gìn cẩn thận rồi."
"Không phải chuyện đó, con thuyền này cũ nát quá rồi, ai biết sửa xong rồi có lại dở chứng hỏng hóc chỗ nào nữa không. Ngay gần bờ thì không sao, nhỡ đâu..."
Thấy Bác Cả không nghe lời khuyên bảo, Bác Hai mới nói khéo ra những suy tính trong lòng mình.
Ai mà ngờ Bác Cả lại ngốc nghếch đến mức chộp lấy lời đó rồi oang oang cái miệng gào lên:
"Nhỡ đâu chạy ra ngoài khơi xa mà hỏng hóc thì có mà chẳng cản đường về..."
"Xía xía xía! Cái đồ quạ đen thối mồm thối miệng, mày đang rủa sả tao đấy à! Dù sao cũng là anh em ruột thịt, sao mày lại đến đây rước cái xui xẻo gieo vào đầu nhà tao thế hở!"
Cha Diệp nghe xong câu đó thì giận đến mức nhảy dựng cả người lên, chỉ muốn vơ ngay lấy cái điếu cày đập thẳng vào mặt ông ta.
Mẹ Diệp cũng giận run người mắng chửi:
"Tôi xía vào nhé! Dù sao cũng là anh em ruột thịt cắt rốn ra, không vay được tiền là quay sang độc địa rủa sả nhà người ta đến nông nỗi này à?"
Diệp Diệu Bằng cũng tức đến mức sôi máu nổi giận, chẳng buồn gọi Bác Cả Bác Hai nữa, thẳng tay chỉ mặt hai người họ mà chất vấn:
"Nhà cháu có điểm nào đối xử không tốt với các bác không? Sao các bác lại không muốn nhà cháu được yên ổn làm ăn, còn giở giọng rủa sả nhà cháu thế..."
"Không phải... tôi không có ý đó... tôi đâu có ý rủa sả..."
Bác Cả lúc này mới giật mình thức tỉnh nhận ra bản thân vừa lỡ lời thốt ra cái gì, vội vàng giơ tay tự tát vào mặt mình hai cái bô bố để giải thích.
Bác Hai cũng quýnh quáng phân trần:
"Bọn tôi làm gì có ý đó, đều là người một nhà cả, sao lại đi rủa sả các người được chứ..."
Mặt mũi Diệp Diệu Đông cũng đen chột lại như đít nồi.
Nó vừa mới thoát chết từ dưới biển sâu trở về, thế mà hai cái người này lại sang tận nhà rủa sả gia đình nó.
"Xía xía xía! Điều xui xẻo biến đi, điều lành mau đến, nhà tôi nhất định sẽ thuận buồm xôi gió, làm ăn phát tài phát lộc! Hai người các ông mau cút ngay cho tôi, ở đây không hoan nghênh các ông! Còn không mau biến thì tôi lấy cái quét nhà đuổi cổ ra ngoài, đừng trách lúc đó không nể mặt mũi!"
"Không phải mà, bọn tôi thực sự không có ý đó đâu..."
Mấy đứa con gái, con dâu trong nhà cũng giận dữ vô cùng, đứa một câu đứa một lời bất bình lên tiếng:
"Có phải các người không chịu nổi khi thấy nhà tôi sống tốt hơn đúng không? Không cho vay tiền, không cho thuê thuyền là quay sang nguyền rủa nhà tôi ngay được sao?"
"Đều là người trong nhà cả, sao cái tâm địa lại độc ác, xấu xa đến thế chứ!"
"Bọn tôi có chỗ nào có lỗi với các người không mà các người lại đi nguyền rủa nhà tôi như vậy, làm người thì cũng phải giữ lại chút lương tâm chứ..."
Bác Cả với Bác Hai chẳng khác nào vừa chọc phải tổ ong vò vẽ, bị một đám người vây quanh chất vấn.
Há miệng mắc quai, đuối lý nên hai người chỉ biết liên tục chắp tay xin lỗi.
"Đủ rồi! Lớn chừng này tuổi đầu rồi mà ăn ăn nói nói chẳng có tí đầu óc nào cả! Dân vùng biển chúng ta mà lại đi thốt ra những lời xui xẻo, độc địa như thế sao? Lại còn là anh em ruột thịt nữa chứ!" Bà Nội vỗ mạnh xuống mặt bàn một cái chát, nét mặt nghiêm nghị trừng mắt nhìn hai đứa con trai.
Kế đó, bà cụ lại lẩm nhẩm khấn vái mấy câu:
"Bồ Tát bảo hộ... Mạ Tổ bảo hộ... Xin đừng chấp nhặt, xin đừng chấp nhặt..."
Người già vốn dĩ rất tin vào chuyện tâm linh thần thánh, sao có thể chịu nổi việc người trong nhà thốt ra những lời xui xẻo, gieo quẻ xui cho chính anh em ruột thịt của mình.
Bác Cả cùng Bác Hai hoảng loạn đến mức quýnh hết cả lên:
"Mẹ ơi, bọn con đâu có nghĩ thế. Bọn con sao lại đi nguyền rủa Thằng Ba được chứ, bọn con là anh em ruột thịt mà. Dù có mâu thuẫn to bằng trời thì bọn con cũng không đời nào rủa nó như thế. Chỉ là lỡ miệng lỡ lời đưa đẩy thôi, bọn con thật sự không cố ý đâu mẹ."
"Biết các anh chẳng có đầu óc gì, chỉ toàn mấy cái tính toán vặt vãnh. Nhưng làm người thì không được quá tham lam, đừng có tính toán so đo quá mức. Sống phải biết giữ cái tâm lành thì mới có phúc báo về sau. Mấy anh về đi, đừng có dòm ngó tính toán đến những thứ không thuộc về mình nữa."
"Dạ dạ!"
Bác Cả Bác Hai như trút được gánh nặng đại xá, vội vàng cắm đầu cắm cổ chạy biến ra ngoài như bị ma đuổi, không dám ngoảnh đầu hay ở lại dù chỉ một giây.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận