"Tao đây này, tao ở trong này!"
Diệp Diệu Đông vội vàng cất tiếng, không bước ra mau thì người ta bị cô vợ đuổi đi mất.
Sống trên đời làm sao mà không có vài ba đứa bạn tri kỷ cho được, tuy làm con, làm chồng, làm bố anh có hơi thất bại một tẹo, nhưng làm bạn bè thì anh lại sống rất được lòng người ta.
Cái đám bạn này đứa nào cũng nhiệt tình, có xông pha, chỉ mỗi tội đứa nào đứa nấy đều chả có chút tiền đồ nào mà thôi.
Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã mà!
Mặc dù anh định bụng sẽ làm lại cuộc đời, tu tâm dưỡng tính, nhưng bạn bè với nhau cũng đâu cần thiết phải cắt đứt liên lạc làm gì.
"Thằng Đông à, sao hôm nay chú mày không ra ngoài thế, sáng ra đi đâu đấy, tới nhà tìm chả thấy đâu, hỏi thầy chú suýt nữa thì bị ông cầm gậy rượt đuổi ra ngoài!"
"Tao ra bờ biển gõ hàu đá với cạy ốc rồi, sao có mỗi hai thằng mày thế này?"
"Mấy cái trò đó có gì vui đâu, hồi nhỏ bị người ta dỗ dành làm lụng suốt, chơi chán chê rồi. Đi thôi, sáng nay thằng A Quang bắt được một con rắn cạp nia, tụi tao làm sạch sẽ hết rồi, chỉ chờ chú mày tới là bắc bếp lên thôi."
Thằng đang nói là Lâm Kiến Nghiêu, tụi anh hay gọi biệt danh của nó là Thằng Nhỏ, làm nó lúc nào cũng phản đối gắt gao, mặt dày bảo mình to lắm, đòi kéo nhau đi đái thi để so, nhưng lại bảo chỉ cho vợ xem thôi!
Còn cái đứa nói trước đó là A Chính, tức Lý Háo Chính, hai thằng rủ nhau tới tận nhà tìm anh.
Diệp Diệu Đông hơi hào hứng hẳn lên, những ký ức thời trẻ tuổi lập tức hiện rõ mồn một trước mắt.
"Bắt ở đâu đấy? Mấy cân thế? Kiểu này không mổ thêm con gà làm nồi canh Long Phụng thì phí quá!"
"Thì còn ở đâu nữa? Bắt ở đằng sau núi ấy, sáng ra tìm không thấy chú mày nên tụi tao chả đi lên thị trấn nữa, tính mò lên triền núi xem dưa hấu chín chưa. Ai ngờ đâu lại vớ ngay con rắn cạp nia, thế là tối nay lại có món nhắm xịn rồi!"
"Có điều hơi bé, chặt cái đầu đi rồi còn có một cân ba lạng thôi."
"Thế là to rồi, được hơn một cân, thịt thêm con gà nữa là vừa đẹp, một nồi canh Long Phụng đủ cho mấy thằng mình nhậu say sưa!" Nói tới đây anh cũng thấy thèm thèm, lâu lắm rồi chưa được nếm lại vị rắn cạp nia.
"Đi đi đi, nhanh lên cái chân, nếu mà nấu canh Long Phụng thì phải bắt thêm con gà nữa, tao về nhà xách một con!"
A Chính khoái chí quàng tay qua vai Diệp Diệu Đông với Thằng Nhỏ định kéo về nhà.
"Mày không sợ bu mày đánh cho nát đít à!"
"Con gà đó là năm ngoái tao bỏ tiền túi ra mua trứng nhờ bu tao ấp hộ đấy nhé, đã thỏa thuận ấp ra là của tao rồi, ngày nào chả do tao cho ăn, xách một con thì sao chứ?"
"Sáng nay tao cũng cào được một rổ chẹp chẹp với mấy thau ngao trắng, tao đi xúc một ít, xào lên được hai đĩa ngon lành."
"Thế thì mày lẹ cái chân lên!"
Ba thằng khoái chí nói chuyện xôn xao như chốn không người, tới lúc Diệp Diệu Đông bước ra khỏi cửa phòng, tụi nó đã vỗ vai quàng cổ định bụng bước đi.
Diệp Diệu Đông níu tụi nó lại một tẹo, quay sang nhìn Lâm Tú Thanh đang sa sầm nét mặt rồi bảo: "Ừm... cái đó... Thanh à, anh đi ra ngoài với mấy thằng bạn một tẹo, tối không cần chờ cơm anh đâu, tầm tối muộn anh về sớm. Mấy lại, con đang ngủ trong nhà đấy, em nhớ ngó chừng nó hộ anh nhé!"
Nói xong, anh lại cảm thấy hơi giật mình dạ vú, vừa mới ưng thuận hứa hẹn chăm con giúp vợ xong, giờ bạn bè vừa gọi một tiếng đã xách đít đi ngay, tự dưng thấy mình thất hứa quá chừng.
Nhưng tụi nó đều là mấy thằng bạn già mấy chục năm trời của anh, như thằng A Chính với Thằng Nhỏ, chả mấy năm nữa là kéo nhau đi làm thuê xa xứ cả, mấy năm trời chả mò về lấy một lần, rồi còn mấy đứa khác nữa.
Mới trùng sinh trở lại, anh cũng muốn nhìn ngó lại cái đám bạn thân này cho nguôi nỗi nhớ.
Lâm Tú Thanh hơi bực mình, chả buồn liếc nhìn anh lấy một cái, quay ngoắt người đi vào trong phòng xem thằng con ngủ nghê thế nào.
Sáng ra nhìn trông còn có vẻ đứng đắn tử tế được một tẹo, còn biết đường chăm chỉ mò cua bắt ốc, ai ngờ đâu bạn bè vừa tới gõ cửa cái là lại hiện nguyên hình thằng phá gia chi tử, cô tự dặn lòng mình cũng chả có gì phải sinh sự bực bội, bao nhiêu năm qua, cô đã bị anh rèn cho đến mức chả còn chút tính khí nào nữa rồi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận