Mấy người phụ nữ đang ngồi đan lưới quanh đó thấy vậy cũng chỉ biết lắc đầu than ngắn thở dài.
Mấy cái thằng con nít ranh này ngày nào cũng lêu lổng làm biếng, chẳng khác gì lũ trẻ ranh chưa lớn, suốt ngày chỉ biết ăn chơi nhảy múa.
Lần này lại còn đòi mổ cả gà trong nhà?
Đúng là đám phá gia chi tử!
Phải chi ở trong nhà họ thì đã bị ăn đòn nhừ tử, đánh cho gãy giàn bếp rồi.
Có điều, mấy năm nay cái cảnh tụi nó quậy phá tưng bừng thế này ai mà chẳng lạ gì.
Mọi người cũng quen mắt luôn rồi.
Dù sao tụi nó cũng chưa mò tới phá làng phá xóm nhà ai, xem như đấy là cái điểm vớt vát duy nhất.
Diệp Diệu Đông gãi gãi mũi, nét mặt có chút ngượng ngùng.
Nhìn dáng vẻ giận dỗi của vợ, trong lòng anh cũng thấy áy náy khôn nguôi.
Thằng Nhỏ cười hì hì trêu:
"Đông tử mà cũng biết xót vợ cơ đấy? Không sao đâu, tối về mày chịu khó dỗ dành cô ấy vài câu là êm ngay ấy mà."
"Phải đấy, tối về dỗ là xong chứ gì. Chạy nhanh lên cái coi, tụi mình còn phải mổ gà nữa đấy. Bây giờ cũng hơn hai giờ chiều rồi, còn phải hầm mất cả nửa ngày, muộn quá là đói mốc mồm ra đấy."
Diệp Diệu Đông bị hai đứa nó xách tay kéo đi xổi xả.
Anh nghĩ bụng giờ này có quay đầu lại thì cũng đã muộn rồi.
Chi bằng cứ để tối về rồi dỗ dành vợ sau vậy.
Ngày mai lại cùng cô ấy đi biển cào nghêu mò cua, thể hiện cho tốt để gỡ gạc lại chút lòng tin.
Tính toán đâu vào đấy rồi, anh liền quăng hết mấy chuyện âu lo sang một bên, vui vẻ hòa vào cuộc vui với đám bạn.
Cái làng Bạch Sa này nói rộng thì không rộng, mà bảo nhỏ thì cũng chẳng nhỏ.
Nhà A Chính nằm khá sát làng Đông Kiều, ngay sau lưng nhà là đồng ruộng bao la.
Mặc dù lúc nãy nói chuyện bắt gà thì hùng hổ lắm, nhưng tới lúc ra tay thật thì hắn lại đâm ra chột bụng.
Hắn chỉ sợ mẹ mình đang ngồi đan lưới trước cửa nhà nhìn thấy.
Nên hắn mới cố tình dẫn cả nhóm đi vòng đường xá.
Định bụng đi từ phía cánh đồng sau nhà rồi trèo qua hàng rào chui vào.
Nào ngờ đâu, hôm nay mẹ hắn lại ra ngay cửa sau ngồi đan lưới!
Vừa ngẩng mặt lên là bà đã trông thấy ba thằng chui rúc ở xó đường...
"Mấy cái thằng kia, lại định trò gì nữa đây?"
A Chính cười trừ gượng gạo, ngón tay xoa xoa vào nhau bước lại gần:
"Mẹ ơi, con tính thương lượng với mẹ cái này, mẹ xem có được không..."
"Không được!"
Cả ba thằng: "..."
Chưa kịp há miệng nói hết câu đã bị chặn họng ngay tắp lừ!
Mẹ A Chính nhướng mi mắt, cầm cái thoi đan lưới gãi gãi lên đầu mấy cái.
Gãi ngứa xong bà lại tiếp tục thoăn thoắt đan lưới.
Bà cất giọng:
"Mấy thằng mày mà túm túm lại với nhau thì chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành. Đừng có thương với chả lượng, hỏi cũng bằng thừa, tao không đồng ý đâu!"
"Mẹ này, không phải dạo này bố cứ kêu tay chân bủn rủn, không có sức lực sao..."
"Sao hả? Mày tính mua con cua xanh về hầm cho bố mày bổ xơ cơ à?"
Dân vùng biển mà bị đau nhức, tay chân mỏi mệt thiếu sức, muốn bồi bổ thì thường hay tìm mua cua xanh về ăn.
"Cũng... cũng không phải..."
Diệp Diệu Đông đứng một bên nhìn mà buồn cười.
Lúc ở trước cửa nhà mình thì nói năng hăng hái lắm.
Giờ gặp mẹ một cái là nhát như thỏ đế.
Đã bao nhiêu năm rồi mới lại thấy cái bộ dạng này của A Chính chứ?
A Chính nghĩ thầm đằng nào cũng ăn đòn, duỗi cổ hay co cổ thì cũng một dao.
Thôi thì nói huỵch tẹt ra cho xong:
"Sáng nay thằng Ánh bắt được con rắn hổ mang. Con tính bắt con gà qua đó hầm chung một nồi. Rồi múc một bát mang về cho mẹ với bố bồi bổ. Chẳng phải dạo này bố cứ rên tay chân yếu xìu đó sao?"
Mẹ hắn nhướng mày một cái.
Vốn dĩ bà định mở miệng mắng cho một trận vuốt mặt không kịp.
Nhưng nghe tới vế sau thì lại nuốt ngược cơn giận vào trong.
Dù sao thằng con này cũng còn chút lòng hiếu thảo, biết nghĩ tới bố nó.
A Chính thấy mẹ không chửi mắng ngay thì biết là có cửa rồi.
Hắn liền thừa thắng xông lên:
"Mẹ xem này, con gà này cũng là tự tay con bỏ tiền mua trứng về ấp. Ngày thường cũng là con cho ăn nhiều nhất. Mẹ cho con một con thì mẹ cũng đâu có mất mát gì, đúng không nào?"
"Mày tưởng tao ngu đấy à? Bản thân mày còn đang ăn cơm tao, mặc áo tao, ở nhà tao đấy. Mày còn tráo trở bảo con gà đó là do mày nuôi cơ đấy?"
"Hê hê, là mẹ nuôi, mẹ nuôi hết ạ! Thế mẹ không phản đối là con bắt gà nhé?"
Mẹ A Chính trợn mắt.
Bà vừa định chửi thêm hai câu thì hắn đã hớn hở gọi Diệp Diệu Đông với Thằng Nhỏ xông vào bắt gà.
Không phản đối, không mắng chửi thì coi như là đồng ý rồi còn gì!
"Cút cút cút! Bắt xong thì cút ngay cho rảnh mắt! Chỉ được bắt gà trống thôi đấy!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận