Sinh được bốn đứa con gái mới có mỗi thằng con trai này, bà làm sao mà không thương cho được?
"Bắt con nào đây?"
"Con kia kìa! Con gà trống to kia béo nẫy béo nần! Thằng Nhỏ lên trước đi!"
Diệp Diệu Đông chỉ tay vô góc vườn, nơi có con gà trống to béo sở hữu bộ lông sặc sỡ đang thong dong dạo bước, sai bảo tụi bạn xông lên trước.
Cái sân đầy phân gà thế này, anh thật sự không muốn giậm chân vô chút nào.
Một trận tiếng gà kêu cục tác loạn cào cào vang lên.
"Mẹ kiếp, hụt mất rồi!"
"Hướng bên kia, hướng bên kia kìa... Đông ơi..."
"Để tao... để tao..."
Cả ba thằng đuổi nhau loạn xạ khắp sân.
Con gà cũng hoảng loạn bay nhảy lung tung.
Sau một hồi quấy rối đến mức gà bay chó sủa, bọn họ vẫn chẳng tóm được con gà nào.
"Đù mẹ nó chứ, sao cái con này nó bay giỏi thế không biết? Mấy đứa mày chặn bên kia, tao chặn bên này, chúng ta bao vây nó!"
Diệp Diệu Đông vội vàng xua tay ngăn tụi nó lại:
"Từ từ đã, từ từ đã! A Chính, mày đi hốt một vốc cám gạo ra đây. Anh em mình đứng né vào góc sân. Đợi tụi nó lại ăn thì mới dễ chộp."
"Được cạ đấy~"
Mẹ A Chính nhìn mà đau hết cả ruột gan.
Mấy cái thằng oắt con này!
Cũng may là bà nhanh tay nhanh mắt dọn cái lưới đánh cá vô nhà trước.
Không thì giờ này đã bị tụi nó làm cho rối tung rối xùi lên rồi.
Rải một vốc cám gạo ra đất, mấy con gà vẫn còn cảnh giác lắm.
Chúng nó cứ đi loanh quanh thăm dò ở ngoài, không dám mò lại gần.
Phải một lúc lâu sau, cảm thấy không có nguy hiểm gì nữa tụi nó mới chịu mò lại mổ cám.
"Xông lên! Đông ơi mày lên đi!"
Lên thì lên chứ sợ gì.
Diệp Diệu Đông rón rén từng bước tiến lại gần.
Nhắm trúng mục tiêu, anh lao tới chụp thẳng tay.
"Bắt được rồi!"
Mặt anh rạng rỡ niềm vui.
Hai tay giữ chặt lấy đôi cánh gà:
"Lấy sợi dây chuối hay dây cỏ lại đây. Tao buộc nó lại cái đã, không tí nữa nó lại bay mất tiêu."
"Dây đây dây đây, vừa đi vừa buộc. Mang qua nhà thằng Ánh rồi mổ."
Con gà trống to này khỏe khoắn cực kỳ.
Dù bị trói gập lại rồi mà vẫn giãy giụa liên hồi, vươn dài cái cổ ra gáy o o.
Diệp Diệu Đông buộc chặt con gà rồi mới đưa cho tụi nó xách.
Cúi đầu nhìn xuống thấy mũi giày mình dính toàn phân gà.
Anh liền tiện tay bứt một nắm rơm khô dưới đất để chùi.
Rồi dùng lực giậm giậm chân xuống nền đất mấy cái cho sạch đế giày.
Xong xuôi mới hớn hở đi cùng tụi nó sang nhà thằng Ánh.
Mẹ thằng Ánh thì mất sớm.
Bố hắn lại đi theo tàu lớn ra khơi đánh bắt, mỗi chuyến đi phải mất vài ba tháng mới về.
Trong nhà chẳng có ai lo liệu gánh vác, cũng chẳng có cô gái nào chịu lấy nên hắn vẫn chưa lập gia đình.
Nhà chỉ có mỗi hắn với hai đứa em gái.
Vì thế mỗi lần tụ tập ăn uống, cả nhóm đều chọn tụ họp ở nhà thằng Ánh.
Lúc này, mấy thằng bạn khác đã gom lại nhà hắn đánh bài.
Chỉ chờ ba đứa tụi anh tới để đỏ lửa nấu nướng.
"Đù mạ, thằng Ánh, mày không biết cái tên mày nó ám thế nào à? Buổi chiều mà cũng dám nhảy vào sòng đánh bài?"
"Ha ha ha, Bùi Ánh hả, thua sạch sành sanh rồi chứ gì!"
Diệp Diệu Đông cũng sực nhớ tới cái tên của thằng Ánh toàn mang lại điềm xui cho nó.
Anh vỗ đùi cười ngặt nghẽo.
Cũng đã nhiều năm rồi anh chưa gặp lại thằng Ánh.
Kiếp trước, bố hắn tích góp đủ tiền mua được một con tàu.
Thế là dẫn cả nhà chuyển tới Chu Sơn làm nghề tôm khô, từ đó về sau cũng hiếm khi quay về làng.
Thằng Ánh nhìn tụi anh với ánh mắt khinh bỉ:
"Hôm nay tao hiếm hoi lắm mới không bị thua đấy nhé, biết chưa?"
"Thế ai thua? Ai thắng? Thằng nào thắng nhiều nhất thì mò ra ngoài bến cảng mua đại hai bát hải sản về đây. A Chính xách từ nhà sang một con gà đấy. Tối nay nấu món canh long phụng, làm một bữa thật đề huề nào!"
Thằng Ánh cầm xấp tiền lẻ trên tay xòe ra quạt quạt.
Mặt mày vênh váo như mở hội:
"Tao ăn cả ba nhà luôn, chuyện lạ có một không hai đấy! Để tao ra bến cảng xem có đồ gì tươi ngon không. Mấy đứa mày ở nhà mổ gà trước đi!"
Mấy đứa tụi nó ngày thường vẫn hay chơi vài ván bài, đánh cược nho nhỏ với nhau.
Toàn là anh em bạn bè chí cốt.
Tiền thắng được cũng gom lại đi mua đồ ăn thức uống, cùng nhau nhậu nhẹt chém gió.
Dù đứa nào đứa nấy cũng thuộc dạng chẳng có tương lai sáng lạn gì.
Nhưng tình cảm anh em lại khắng khít cực kỳ.
Diệp Diệu Đông cũng thấy hào hứng hẳn lên.
Anh xung phong nhận việc:
"Mấy đứa mày cứ chơi tiếp đi. Giao con gà đây tao mổ cho, để tao làm sạch vẽ cho."
"Được đấy, thế giao cho mày nhé! Tao vào làm vài ván bài đã. Chừng nào làm xong thì gọi tao ra nấu!"
Thằng Nhỏ như trút được gánh nặng.
Nó giao ngay con gà cho anh rồi chạy tót lại túm tụm bên bàn bài.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận